MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHÀNH TRÌNH TÌM LẠI SẮC LAMChương 3

HÀNH TRÌNH TÌM LẠI SẮC LAM

Chương 3

890 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, Hạ tỉnh dậy khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá khế trước sân, đậu lên gò má. Cô không thấy mệt mỏi sau một đêm thức trắng, ngược lại, tinh thần tỉnh táo lạ thường. Trên bàn, bản phác thảo concept mới đã thành hình: Một bộ sưu tập lấy cảm hứng từ "Sắc Lam truyền thống", nhưng không phải là những bộ đồ cổ trang cứng nhắc mà là sự kết hợp giữa phom dáng tối giản hiện đại và kỹ thuật nhuộm chàm thủ công.

Tuy nhiên, Hạ biết rõ một điều: Lụa tơ tằm công nghiệp ở chợ vải không thể tải nổi cái hồn mà cô mong muốn. Cô cần lụa dệt tay, loại lụa còn nguyên mùi tơ và sự thô mộc của thiên nhiên.

Hạ thu dọn vài bộ quần áo đơn giản vào chiếc ba lô cũ, đặt bản phác thảo vào ống đựng bản vẽ. Trước khi đi, cô cầm lấy tờ thông báo thực tập tốt nghiệp. Kiếp trước, cô đã chọn thực tập tại một hãng thời trang danh tiếng ở quận 1 theo lời rủ rê của Diệp Chi. Nhưng lần này, cô cầm bút gạch chéo dòng chữ đó, viết đè lên bằng hai chữ: "Bảo Lộc".

Vừa ra khỏi hẻm, cô đã thấy Diệp Chi đứng đợi sẵn bên chiếc xe tay ga bóng loáng.

"Hạ! Sao tối qua mình gọi cậu không nghe máy? Cậu định đi đâu mà xách ba lô thế này?" Diệp Chi chạy lại, vẻ mặt đầy lo lắng nhưng ánh mắt không ngừng liếc nhìn cái ống đựng bản vẽ sau lưng Hạ.

"Mình đi thực tế," Hạ đáp ngắn gọn, bước chân không dừng lại.

"Thực tế? Còn đồ án thì sao? Thầy nói chỉ cho cậu ba ngày thôi mà. Hay là cậu cứ dùng tạm bản vẽ cũ đi, mình sẽ nói với thầy là cậu chỉ sửa lại một chút..."

Hạ dừng lại, xoay người nhìn thẳng vào mắt Diệp Chi. Ánh mắt cô lạnh đến mức khiến Diệp Chi bất giác lùi lại một bước.

"Chi này, từ giờ trở đi, đồ của mình mình tự lo, đồ của cậu cậu tự vẽ. Đừng phí tâm tư vào việc của mình nữa."

Nói rồi, Hạ vẫy một chiếc xe ôm, bỏ lại Diệp Chi đứng trân trối giữa phố. Sự dứt khoát của Hạ khiến Diệp Chi cảm thấy một nỗi bất an mơ hồ. Con nhỏ nhút nhát, luôn nghe lời mình đâu rồi?

Chuyến xe khách liên tỉnh hướng về phía cao nguyên Lâm Viên bắt đầu lăn bánh. Hạ ngồi cạnh cửa sổ, nhìn thành phố lùi dần phía sau. Trong túi áo cô là tấm vé xe khách vừa mua bằng những đồng tiền tiết kiệm cuối cùng. Cô đang đánh cược tất cả vào chuyến đi này.

Sau hơn sáu tiếng đồng hồ vật lộn với những cung đường đèo quanh co, Hạ đặt chân xuống Bảo Lộc khi trời đã sầm tối. Không khí lạnh tràn vào phổi khiến cô rùng mình. Cô không vào trung tâm thị xã mà hỏi đường tìm đến một làng nghề nằm sâu phía thung lũng, nơi mà theo lời kể của bà ngoại ngày xưa, vẫn còn những gia đình giữ nghề dệt lụa thủ công bằng khung cửi gỗ.

Đường vào làng vắng lặng, chỉ có tiếng côn trùng kêu râm ran dưới những gốc trà. Hạ đi bộ theo chỉ dẫn của người dân địa phương cho đến khi nghe thấy một âm thanh lạ: Cọc... cạch... cọc... cạch...

Tiếng thoi đưa. Nó không dồn dập như máy may, mà nhịp nhàng, chậm rãi như một hơi thở bền bỉ giữa đêm đông.

Hạ lần theo âm thanh đó đến một căn nhà sàn gỗ nằm đơn độc bên suối. Ánh đèn dầu leo lét hắt ra từ cửa sổ, soi rõ bóng một người đàn ông đang ngồi bên khung cửi lớn. Đôi cánh tay anh săn chắc, chuyển động thuần thục theo từng nhịp thoi.

Hạ đứng lặng đi trước hiên nhà. Khung cảnh này đẹp đến mức cô không nỡ lên tiếng phá vỡ. Mùi tơ tằm chín, mùi củi khô và mùi cỏ cây sau mưa hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị của sự chân thật – thứ mà cô đã tìm kiếm suốt cả hai kiếp người.

Đột ngột, tiếng thoi dừng lại. Người đàn ông không quay đầu, nhưng giọng nói trầm đục, có chút gai góc vang lên:

"Ai đó? Nhà tôi không tiếp khách mua buôn giờ này."

Hạ siết chặt quai ba lô, tiến lên một bước, giọng cô rung lên vì xúc động nhưng đầy kiên định:

"Tôi không đến để mua buôn. Tôi đến để xin được học cách dệt nên sắc lam của chính mình."

Người đàn ông lúc này mới chậm rãi đứng dậy, quay người lại. Dưới ánh sáng vàng vọt, Hạ thấy một khuôn mặt góc cạnh với đôi mắt sâu thẳm nhưng đầy vẻ đề phòng. Đó là Trần An Nhiên. Anh nhìn cô gái nhỏ nhắn, xanh xao đứng dưới màn sương đêm, môi mím chặt như đang chờ đợi một lời phán xét.

Định mệnh giữa họ đã bắt đầu giao nhau, không phải ở một văn phòng sang trọng, mà ở một xưởng dệt thủ công đầy bụi bặm và mùi thời gian.