An Nhiên nhìn Hạ từ đầu đến chân. Chiếc ba lô bạc màu, ống đựng bản vẽ vắt vẻo sau lưng và đôi giày vải dính đầy bùn đất của cô không giống với những kẻ buôn lụa hợm hĩnh thường tìm đến đây. Tuy nhiên, đôi mắt anh vẫn lạnh lùng như sương sớm Bảo Lộc.
"Học dệt?" Anh hừ lạnh một tiếng, đôi bàn tay thô ráp phủi lớp bụi tơ trên vạt áo. "Ở đây không phải trường học. Thành phố thiếu gì máy móc hiện đại, cô lên đây tìm khổ làm gì?"
"Máy móc chỉ dệt được vải, không dệt được linh hồn," Hạ thẳng thắn đáp. Cô không hề lùi bước trước vẻ ngoài gai góc của anh. "Tôi cần loại lụa mà khi khoác lên người, người ta cảm nhận được cả hơi thở của rừng và sự kiên nhẫn của người thợ. Loại lụa đó, chỉ có khung cửi của anh mới làm được."
An Nhiên khựng lại. Đã lâu lắm rồi anh mới nghe một người trẻ nói về "sự kiên nhẫn" thay vì "năng suất". Nhưng sự đề phòng trong anh quá lớn. Anh chỉ tay ra con đường mòn tối om dẫn ngược ra lộ lớn:
"Nịnh hót không giúp cô ở lại đây được đâu. Đi đi, trước khi sương xuống dày hơn."
Nói rồi, anh quay lưng, tiếp tục ngồi xuống khung cửi. Tiếng cọc cạch lại vang lên, đều đặn và lạnh lùng như một lời tiễn khách.
Hạ không đi. Cô biết những người làm nghề thủ công thực thụ luôn có cái tôi rất cao và lòng tự trọng dễ bị tổn thương bởi sự thực dụng của phố thị. Cô lẳng lặng đi đến góc hiên nhà, lấy ra từ trong túi áo chiếc kéo đồng cũ của bà ngoại và một đoạn chỉ tơ tằm màu lam cô mang theo từ Sài Gòn.
Dưới ánh đèn dầu hắt ra từ khe cửa, Hạ bắt đầu thực hiện một động tác mà cô đã làm hàng vạn lần trong tâm tưởng: thắt nút tết dây ngũ sắc – một kỹ thuật thắt nút cổ truyền thường dùng trên áo quý tộc thời xưa.
Tiếng khung cửi bên trong đột ngột khựng lại. Bước chân nặng nề nện trên sàn gỗ. An Nhiên bước ra, lần này anh cầm theo cây đèn dầu, đưa sát vào đôi bàn tay đang thoăn thoắt của Hạ.
"Kỹ thuật thắt nút 'Liên Hoa Chân Tâm'?" Giọng anh không còn gắt gỏng mà nhuốm màu kinh ngạc. "Cái này... ngay cả những thợ lâu năm ở làng này cũng không còn mấy ai nhớ rõ. Cô học từ đâu?"
"Từ bà ngoại tôi," Hạ ngước mắt lên, ánh đèn dầu phản chiếu trong con ngươi cô một niềm tin mãnh liệt. "Bà tôi cả đời dệt lụa, đến khi chết vẫn tiếc nuối vì không tìm được người truyền thụ đúng nghĩa. Tôi không đến đây để chơi, tôi đến để không để những thứ này biến mất."
An Nhiên nhìn sâu vào mắt Hạ. Anh thấy trong đó không có sự phù phiếm của một nữ sinh thành phố đi tìm cảm giác lạ, mà là một nỗi đau, một sự hoài niệm và cả một sự quyết tâm đến cực đoan. Sự quyết tâm đó, anh chỉ từng thấy ở cha mình trước khi ông nhắm mắt.
Anh im lặng hồi lâu, rồi thở dài, hạ cây đèn xuống. "Cạnh nhà kho có một gian buồng nhỏ bỏ trống. Cô có thể ở đó. Nhưng nói trước, tôi không dạy cô. Cô muốn học thì tự nhìn, tự làm. Làm hỏng một sợi tơ, tôi đuổi cô đi ngay lập tức."
Hạ mỉm cười, một nụ cười thực sự nhẹ nhõm kể từ khi trọng sinh. "Cảm ơn anh."
Đêm đó, nằm trong gian buồng ám mùi gỗ và tiếng suối chảy rì rào, Hạ mở điện thoại. Có hàng chục cuộc gọi lỡ và tin nhắn từ Diệp Chi.
“Hạ ơi, cậu đang ở đâu? Thầy giáo đang giận lắm đấy!” “Mình có một ý tưởng này rất hợp với cậu, hay là cậu về đi, mình sẽ đứng tên chung với cậu để thầy bỏ qua?”
Hạ tắt hẳn nguồn điện thoại. Kiếp trước, chính cái bẫy "đứng tên chung" này đã khiến cô mất trắng đồ án tốt nghiệp vào tay Diệp Chi. Sự "đối đầu thầm lặng" giữa hai người thực chất đã bắt đầu từ lúc Hạ cắt phăng bản vẽ cũ. Chỉ là Diệp Chi chưa nhận ra rằng, con mồi mà cô ta định thâu tóm giờ đây đã hóa thành phượng hoàng, đang tìm cách rũ bỏ lớp lông vũ tầm thường để bay về phía ánh mặt trời.
Hạ nhắm mắt lại, trong đầu cô bắt đầu hiện lên những sợi tơ xanh biếc. Ở đây, giữa thung lũng heo hút này, cô sẽ dệt nên chương đầu tiên của cuộc đời mới.