MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHÀNH TRÌNH TÌM LẠI SẮC LAMChương 13

HÀNH TRÌNH TÌM LẠI SẮC LAM

Chương 13

990 từ · ~5 phút đọc

Gã Vương đứng sững giữa sân, chiếc điện thoại trong túi hắn rung lên bần bật như một con thú dữ. Khi hắn vừa áp máy lên tai, sắc mặt từ đắc thắng chuyển sang tái dại, rồi xám ngắt như tro tàn. Đầu dây bên kia, giọng nói quyền lực của ông Minh vang lên lạnh lùng, đủ để hắn hiểu rằng cái "đế chế" dựa trên sự chiếm đoạt của hắn và Diệp Chi đang lung lay tận gốc.

Đám người xăm trổ thấy đại ca biến sắc cũng lúng túng hạ những thanh sắt xuống. Hạ đứng trên hiên nhà sàn, chiếc áo trên vai cô lấp lánh dưới nắng sớm, một vẻ đẹp không cần ánh đèn sân khấu mà vẫn đủ sức khiến người ta phải nín thở.

Vương lắp bắp vài câu rồi lủi thủi rút lui cùng đám đàn em, tiếng máy xúc gầm rú rời đi để lại sự yên bình gượng gạo cho thung lũng.

Hạ quay vào trong, thấy An Nhiên đang ngồi bệt dưới sàn, đôi mắt anh dán chặt vào chiếc áo cuối cùng. Sự căng thẳng qua đi để lại một nỗi trống rỗng đến cùng cực.

"Anh sao thế?" Hạ bước lại gần, giọng cô vẫn còn run vì dư chấn của cuộc đối đầu.

"Chiếc áo đó..." An Nhiên ngước lên, giọng anh khàn đục. "Nó không còn là Nhật Bình đơn thuần nữa. Những vết sẹo màu lam cô thêu vào... chúng khiến tôi nhớ đến tổ tông của mình. Họ cũng đã sống và dệt trong những vết sẹo của lịch sử."

Hạ ngồi xuống bên cạnh anh, lấy ra một tờ giấy dó đã cũ. Đây không phải bản phác thảo cô mang từ Sài Gòn lên, mà là một bản vẽ cô vừa thực hiện trong đêm trắng vừa qua.

"An Nhiên, tôi định thay đổi toàn bộ phần kết của bộ sưu tập. Ban đầu, tôi muốn làm những chiếc váy dạ hội cầu kỳ để lấy lòng giới mộ điệu. Nhưng sau đêm nay, tôi nhận ra đó là sự sỉ nhục với tâm huyết của anh."

Cô trải bản vẽ ra. Trên đó không có những đường cắt xẻ táo bạo, không có pha lê hay nhựa vinyl. Đó là một chiếc Áo Giao Lĩnh.

"Áo Giao Lĩnh?" An Nhiên nhướng mày. "Loại áo cổ chéo của thời Lê, thời Nguyễn sao? Nó quá mộc mạc cho một sàn diễn lớn."

"Không, nó không mộc mạc," Hạ phản bác, ánh mắt cô rực sáng một niềm tin mãnh liệt. "Nó là cội nguồn. Giao Lĩnh với cổ áo giao nhau như trời đất hội tụ. Tôi sẽ dùng lụa vàng rừng của anh để may phần thân, và dùng lụa nhuộm chàm cổ của cha anh để may phần cổ áo. Không cần đính kết, chỉ cần sự đối lập tuyệt đối của chất liệu."

Cô cầm bút, vẽ thêm những đường chỉ thêu chìm dọc theo tà áo.

"Tôi muốn thế giới thấy rằng, người Việt chúng ta có những bộ trang phục đứng vững được qua hàng nghìn năm không phải vì nó lộng lẫy, mà vì nó mang trong mình khí chất của sự kiên trung. Chiếc áo này sẽ là 'phát súng' cuối cùng tôi bắn vào cái định kiến về thời trang nhanh của Diệp Chi."

An Nhiên nhìn bản vẽ, rồi nhìn đôi bàn tay nhuốm màu chàm của Hạ đang lướt đi trên giấy. Anh chợt nhận ra, cô gái này không chỉ đang làm đồ án tốt nghiệp. Cô đang thực hiện một cuộc phục hưng.

"Nếu cô đã quyết định vậy," An Nhiên đứng dậy, phủi bùn đất trên áo, ánh mắt lộ rõ vẻ tin tưởng. "Tôi còn một xấp lụa vân mây đời cuối cùng của cha tôi để lại dưới đáy hầm. Nó vốn để dành cho ngày đại hỷ của người trong nhà... nhưng tôi nghĩ, nó xứng đáng được mặc lên cho chiếc áo Giao Lĩnh này của cô."

Hạ ngẩng lên, xúc động không nói nên lời. Cô biết xấp lụa đó là tất cả những gì còn sót lại của một dòng họ dệt cung đình.

Những ngày tiếp theo, gian nhà sàn không còn tiếng cãi vã hay những lo âu về gã Vương. Chỉ còn tiếng kéo cắt vải dứt khoát của Hạ và tiếng khung cửi hồi sinh dưới bàn tay của An Nhiên. Họ làm việc trong sự im lặng đồng điệu, một sự kết nối giữa người dệt và người may, giữa quá khứ và hiện tại.

Khi chiếc kim cuối cùng được rút ra khỏi tà áo Giao Lĩnh, Hạ biết mình đã sẵn sàng. Cô không còn là Lâm Diên Hạ nhút nhát của kiếp trước, kẻ luôn sợ hãi trước những bản thiết kế rực rỡ của người khác.

Cô cầm tấm vé xe khách trở lại Sài Gòn, nhưng lần này, An Nhiên tiễn cô ra tận lộ lớn.

"Mang nó đi đi," An Nhiên nói, tay đưa cho cô một bọc nhỏ bọc bằng vải chàm. "Bên trong là nhẫn triện của cha tôi. Nếu có kẻ nào nghi ngờ gốc gác của tấm lụa, cô cứ đưa cái này ra."

Hạ nhìn anh, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. "Anh không đi cùng tôi sao? Sàn diễn đó cũng có tên anh mà."

An Nhiên lắc đầu, mỉm cười một nụ cười hiếm hoi: "Tôi thuộc về thung lũng này. Cô là người mang sắc lam đi xa, còn tôi là người giữ cho hũ chàm không bao giờ cạn. Đi đi, đừng quay đầu lại cho đến khi chiến thắng."

Chiếc xe khách lăn bánh, Hạ nhìn qua gương chiếu hậu thấy bóng dáng cao lớn của An Nhiên mờ dần trong sương núi. Cô siết chặt bọc vải trong tay, thầm hứa: Một ngày không xa, cô sẽ khiến cái tên Bảo Lộc và dòng họ dệt của anh vang danh khắp những sàn diễn danh giá nhất.