MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHÀNH TRÌNH TÌM LẠI SẮC LAMChương 12

HÀNH TRÌNH TÌM LẠI SẮC LAM

Chương 12

991 từ · ~5 phút đọc

Bóng tối bao trùm lấy thung lũng, nhưng trong xưởng dệt, không khí lại nóng hực như một lò than. Sau lời đe dọa của gã Vương, An Nhiên đã đuổi bọn chúng ra khỏi cổng bằng một thái độ quyết liệt đến mức gã bụng phệ phải hậm hực rút lui, không quên để lại lời hẹn "sáng mai san phẳng nơi này".

Hạ đứng lặng giữa sân, đôi bàn tay nhuốm màu chàm đan chặt vào nhau. Cô nhìn vào hũ cốt nhuộm mà An Nhiên đang ôm trong tay – thứ tài sản quý giá nhất của dòng họ anh.

"An Nhiên, tôi xin lỗi. Đáng lẽ tôi không nên mang rắc rối từ thành phố về đây..."

"Im lặng và làm việc đi," An Nhiên ngắt lời, giọng anh khàn đặc. "Bọn chúng càng muốn phá, chúng ta càng phải làm cho xong. Nếu chiếc áo cuối cùng không hoàn thành, mọi sự hy sinh của cha tôi và sự cứng đầu của cô đều vô nghĩa."

Đêm đó, cả hai bước vào một cuộc chạy đua với thời gian. An Nhiên ngồi bên khung cửi gỗ, bắt đầu xe những sợi tơ tằm vàng rừng cuối cùng. Hạ lo phần nhuộm định sắc cho những dải viền cổ áo. Tiếng thoi đưa cọc cạch, cọc cạch vang lên dồn dập, xé toạc sự tĩnh lặng của đại ngàn.

Đến gần ba giờ sáng, khi Hạ vừa chợp mắt bên đống vải thì một tiếng rắc khô khốc vang lên, theo sau là tiếng kim loại va chạm chát chúa.

Hạ bật dậy. Trước mắt cô, khung cửi gỗ cổ thụ của An Nhiên đã bị lệch trục, sợi tơ tằm vàng rừng quý giá đang dệt dở bị đứt tung, rối loạn thành một nùi tơ vò. Một bóng đen vừa nhảy ra khỏi cửa sổ xưởng dệt, biến mất vào màn đêm bão bùng.

"An Nhiên!" Hạ hét lên.

An Nhiên quỳ thụp xuống bên khung cửi, đôi bàn tay run rẩy chạm vào những sợi tơ đứt đoạn. Gương mặt anh trắng bệch. Kẻ gian đã lẻn vào từ lúc nào, dùng dao cắt đứt hệ thống dây go – linh hồn của khung cửi. Để nối lại và căn chỉnh chuẩn xác hệ thống này, người thợ bình thường phải mất cả tuần lễ. Nhưng họ chỉ còn chưa đầy bốn tiếng trước khi mặt trời mọc.

"Hết rồi..." An Nhiên lẩm bẩm, ánh mắt hiện lên vẻ tuyệt vọng mà Hạ chưa từng thấy. "Sợi tơ vàng này một khi đã rối và đứt trục, không thể nối lại mà không để lại vết lỗi."

Hạ nhìn đống tơ vò, rồi nhìn đôi bàn tay chi chít vết thương của mình. Một luồng điện chạy dọc sống lưng cô. Kiếp trước, cô từng chứng kiến một nghệ nhân phục chế cổ vật nối tơ bằng kỹ thuật "nối tết tơ sống". Đó là một kỹ thuật cực kỳ tỉ mỉ, đòi hỏi sự kiên nhẫn đến điên rồ.

"Chưa hết đâu!" Hạ nắm lấy vai An Nhiên, ép anh nhìn vào mắt mình. "Anh nối lại dây go, tôi sẽ nối tơ. Chúng ta sẽ không dệt tiếp theo cách cũ. Chúng ta sẽ dệt theo kiểu 'vết nứt của thời gian'. Chỗ nào đứt, tôi sẽ thêu đè lên bằng chỉ tơ tằm màu lam đậm."

"Cô điên rồi, như thế sẽ hỏng cấu trúc lụa!"

"Không hỏng! Nó sẽ là một tác phẩm độc bản. Một chiếc áo mang trên mình những vết sẹo của sự phản kháng."

An Nhiên nhìn sâu vào đôi mắt quật cường của Hạ. Anh hít một hơi thật sâu, gật đầu. Hai con người, một ngọn đèn dầu leo lét, bắt đầu cuộc hành trình hồi sinh tác phẩm từ đống đổ nát.

Hạ cầm cây kim nhỏ, luồn từng sợi tơ vàng mảnh như tóc qua những mối đứt. Ngón tay cô bị tơ cứa vào, máu rỉ ra nhưng cô không dừng lại. Cô mím chặt môi đến mức bật máu, sự tập trung cao độ khiến cô không còn nghe thấy tiếng mưa gió bên ngoài, chỉ còn tiếng tim mình đập hòa cùng tiếng thở gấp của An Nhiên.

Mặt trời bắt đầu ló dạng đằng sau những đỉnh núi mờ sương.

Lúc tiếng động cơ máy xúc gầm rú ở đầu làng cũng là lúc An Nhiên cắt sợi chỉ cuối cùng. Chiếc áo "Trái tim của Lam" đã hoàn thành. Trên nền lụa vàng rực rỡ của tằm rừng, những đường thêu màu lam ẩn hiện như những mạch máu đang chảy, che lấp hoàn toàn những vết đứt nhưng lại tạo nên một hiệu ứng thị giác vô cùng lộng lẫy và ám ảnh.

Hạ quỵ xuống bên khung cửi, hơi thở đứt quãng nhưng môi nở một nụ cười rạng rỡ.

"Chúng ta làm được rồi, An Nhiên."

An Nhiên nhìn chiếc áo, rồi nhìn cô gái đang kiệt sức dưới chân mình. Lần đầu tiên, anh đưa bàn tay thô ráp vuốt nhẹ lên mái tóc rối bời của cô, giọng anh run rẩy: "Phải, chúng ta làm được rồi."

Bên ngoài, gã Vương và đám người xăm trổ bước vào sân, nụ cười đắc thắng hiện rõ trên mặt. Hắn giơ tập giấy tờ lên cao: "Hết giờ rồi. San phẳng nơi này cho tao!"

Hạ đứng dậy, khoác chiếc áo vừa hoàn thành lên người, bước ra hiên nhà sàn. Dưới ánh nắng vàng rực rỡ của buổi sớm mai, chiếc áo phản quang sắc vàng và xanh lam, tỏa sáng như một báu vật vừa bước ra từ thần thoại.

"Ông muốn san phẳng nơi này?" Hạ cất tiếng, uy nghiêm như một vị hoàng hậu. "Vậy ông có muốn biết, tôi vừa gửi video quay cảnh các người phá hoại di sản văn hóa và hành hung nghệ nhân cho ông Minh và báo chí từ một tiếng trước không?"

Gã Vương khựng lại, chiếc điện thoại trong túi hắn chợt đổ chuông liên hồi.