Mười mẫu thiết kế đã dần thành hình, nhưng mẫu cuối cùng – "Trái tim của Lam" – vẫn chỉ là một bản vẽ nằm im lìm trên mặt bàn. Hạ biết mình đang thiếu một thứ gì đó. Sắc chàm của cô tuy sâu thẳm nhưng lại thiếu đi một điểm nhấn để bật lên sự cao quý của vương triều.
"Lụa dệt từ tằm nhà dù tốt đến mấy vẫn mang hơi hướm nhân tạo. Cô cần tơ tằm rừng," An Nhiên nói khi đang kiểm tra lại những xấp vải vừa khô. "Nhưng loài tằm này không nuôi được. Chúng sống trên những ngọn cây cổ thụ phía thác Đamb'ri. Chỉ có những thợ già ngày xưa mới dám đi lấy kén."
Sáng hôm sau, khi sương mù còn chưa kịp tan, An Nhiên dẫn Hạ hướng thẳng về phía rừng sâu. Anh đi thoăn thoắt, đôi tay cầm rựa phát quang bụi rậm. Hạ lầm lũi theo sau, đôi bàn tay nhuốm màu chàm của cô giờ đã chai sần, không còn cảm giác đau rát khi va chạm với lá gai.
Đi sâu vào vùng lõi của rừng già, họ dừng chân trước một hang đá bị dây leo bao phủ. Kỳ lạ thay, trước cửa hang có những dấu tích của một xưởng dệt cổ: những mảnh gỗ mục nát của khung cửi, vài mảnh gốm vỡ và mùi hương trầm mặc thoang thoảng.
"Đây là nơi cha tôi từng sống," An Nhiên đột ngột dừng lại, giọng anh trầm xuống, vương chút u uất. "Mọi người trong vùng đều nghĩ gia đình tôi chỉ là thợ dệt bình thường. Nhưng thực chất, tổ tiên tôi là những thợ dệt của Cung đình Huế bị thất tán sau biến cố lịch sử."
Hạ sững sờ. Cô nhìn sang An Nhiên, bỗng hiểu tại sao một người đàn ông lầm lì như anh lại sở hữu những kỹ thuật nhuộm kinh điển và sợi chỉ vàng định danh tinh xảo đến thế.
"Cha tôi đã dành cả đời để giữ lại 'Màu Chàm Hoàng Gia' – một sắc màu chỉ dành cho hoàng hậu. Nhưng vì giữ nó, ông đã bị những kẻ buôn đồ cổ truy đuổi, cuối cùng phải trốn vào đây và qua đời trong nghèo khó. Tôi hận cái nghề này, Hạ ạ. Nó khiến gia đình tôi tan nát."
An Nhiên đi đến góc hang, lôi ra một chiếc hộp sắt gỉ sét. Bên trong là những chiếc kén tằm có màu vàng rực rỡ như nắng hạ, to gấp đôi kén tằm thường. "Đây là thứ cô cần. Tơ tằm vàng tự nhiên không cần nhuộm, bền bỉ và óng ánh hơn bất kỳ loại chỉ vàng nào trên thị trường."
Anh đưa cho Hạ một nắm kén, đôi mắt thâm trầm nhìn thẳng vào cô: "Tôi đưa cô đến đây vì tôi thấy cô giống cha tôi – một kẻ điên rồ vì cái đẹp truyền thống. Nhưng cô phải hứa, sau khi hoàn thành bộ sưu tập này, đừng bao giờ để lộ địa chỉ xưởng dệt của tôi cho bất kỳ ai. Tôi chỉ muốn sống yên bình."
Hạ nhận lấy nắm kén, cảm giác ấm nóng lan tỏa trong lòng bàn tay. Cô chợt hiểu ra, đằng sau vẻ ngoài gai góc của An Nhiên là một nỗi đau chưa lành, và đằng sau hũ thuốc nhuộm chàm ba mươi năm kia là cả một lời thề giữ nghề của một dòng tộc.
"Tôi hứa," Hạ khẽ đáp. "Chiếc áo này sẽ là lời tri ân của tôi gửi đến cha anh, và gửi đến cả sự hy sinh của anh."
Họ trở về khi hoàng hôn nhuộm đỏ cánh rừng. Nhưng vừa về đến đầu làng, Hạ đã thấy một đám người lạ mặt đang đứng trước nhà sàn. Trong số đó, cô nhận ra gương mặt của gã Vương – tay sai của Diệp Chi.
Hắn không đi cùng luật sư, mà đi cùng hai gã đàn ông xăm trổ, tay lăm lăm tập giấy tờ.
"Chào nhà thiết kế Lâm Diên Hạ. Cô nghĩ hủy bỏ hợp đồng với chúng tôi là xong sao?" Vương cười nham hiểm, vỗ vỗ vào cái bụng phệ. "Chúng tôi đã mua lại toàn bộ khu đất này để xây dựng khu du lịch sinh thái. Ngày mai, xưởng dệt của gã này sẽ bị san phẳng."
Hạ chết lặng. An Nhiên tiến lên phía trước, bàn tay siết chặt chuôi rựa, gân xanh nổi lên đầy vẻ đe dọa.
"Mày nói gì?" An Nhiên gằn giọng.
"Tao nói, cái nhà sàn nát này không còn chỗ đứng ở đây nữa. Trừ khi..." Vương liếc nhìn Hạ, ánh mắt đầy vẻ dâm tà. "Cô Hạ đây chịu giao ra công thức nhuộm màu chàm cung đình và bộ sưu tập hoàn chỉnh. Nếu không, ngày mai cô sẽ chỉ thấy tro tàn ở thung lũng này thôi."
Hạ đứng chắn trước khung cửi, đôi tay nhuốm màu chàm run lên vì phẫn nộ. Cô chợt nhận ra, kẻ thù kiếp trước của cô không chỉ muốn cướp ý tưởng, mà chúng muốn tận diệt cái gốc gác của văn hóa để trục lợi.
An Nhiên không nói một lời, anh chỉ lẳng lặng đi vào nhà, cầm ra hũ cốt nhuộm chàm quý giá nhất. Anh nhìn Vương, rồi nhìn sang Hạ, ánh mắt hiện lên một sự quyết liệt đến đáng sợ.