Chuyến xe cuối cùng dừng lại ở bìa rừng khi trời đã quá nửa đêm. Cơn bão nhiệt đới bất chợt đổ ập xuống vùng cao nguyên, biến con đường đất đỏ dẫn vào làng dệt thành một dòng thác bùn nhão nhoét. Hạ xuống xe, cả người ướt sũng, cô ôm khư khư ống bản vẽ và chiếc hộp gỗ vào lòng như bảo vệ sinh mạng của mình.
Cô lảo đảo đi trong màn mưa trắng xóa, đôi chân trần bấm sâu vào bùn lạnh. Từ xa, ánh đèn dầu trong căn nhà sàn của An Nhiên vẫn kiên nhẫn thức giữa đại ngàn.
Vừa bước chân lên bậc thang gỗ, Hạ đã thấy An Nhiên đứng đó. Anh không mặc áo khoác, chỉ có chiếc áo may may sát người ướt đẫm mồ hôi vì làm việc quá độ. Thấy bộ dạng thê thảm của cô, anh không hỏi một câu, chỉ lẳng lặng giật lấy chiếc ba lô nặng trĩu, gằn giọng:
"Đi tắm đi. Nước nóng tôi để sẵn trong lu. Muốn chết ở đây để tôi phải đi chôn à?"
Hạ không đáp, cô chỉ mỉm cười yếu ớt rồi lảo đảo đi về phía sau. Khi hơi ấm của nước gừng thấm vào da thịt, cô mới thực sự tin rằng mình đã thoát khỏi cái lồng kính Sài Gòn để về với thung lũng này.
Sáng hôm sau, khi tiếng gà rừng vừa cất tiếng gáy đầu tiên, Hạ đã có mặt ở xưởng dệt. Cô không ngồi vào bàn vẽ nữa. Cô đi đến bên An Nhiên, nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay nhuộm màu xanh đen vĩnh viễn của anh.
"An Nhiên, dạy tôi dệt. Tôi không thể chỉ đứng ngoài đợi vải của anh được nữa. 9 mẫu thiết kế này, tôi muốn tự tay dệt nên một phần của chúng."
An Nhiên dừng thoi, nhìn đôi bàn tay của cô – đôi bàn tay của một thiếu nữ thành thị, từng chỉ biết cầm bút vẽ và chạm vào những phím đàn.
"Dệt thủ công không giống như may vá. Nó sẽ phá hỏng đôi tay này của cô. Sợi tơ tằm thô rất sắc, nó sẽ cắt vào da thịt. Thuốc nhuộm sẽ thấm vào móng tay, cả tháng không sạch. Cô có chắc không?"
Hạ không nói gì, cô chỉ lặng lẽ xắn tay áo, nhúng cả hai bàn tay vào hũ thuốc nhuộm chàm đặc quánh. Màu xanh đen sẫm màu nuốt chửng lấy làn da trắng ngần. Khi cô nhấc tay lên, màu chàm đã thấm sâu, biến đôi tay cô thành đôi tay của một người thợ thực thụ.
"Bây giờ, tôi đã là người của làng dệt rồi chứ?"
An Nhiên lặng đi một giây, rồi anh đứng dậy, nhường chỗ bên khung cửi lớn nhất. "Ngồi xuống. Chân đạp, tay đưa thoi, mắt nhìn vào khổ vải. Nghe nhịp thoi mà đoán sợi tơ..."
Những ngày tiếp theo là một cuộc hành xác thực sự. Khung cửi gỗ nặng nề đòi hỏi sức bền của cả cơ thể. Mỗi lần thoi đưa qua lại là một lần đôi vai Hạ mỏi nhừ, cột sống đau buốt như có ai đóng đinh vào. Sợi tơ tằm thô trong lúc dệt thường xuyên cứa vào kẽ tay cô, tạo nên những vết cắt rớm máu.
Máu thấm vào sợi chỉ lam, rồi lại bị thuốc nhuộm phủ lên. Hạ không kêu ca, cô chỉ cắn môi, tiếp tục đạp khung cửi. Cô bắt đầu hiểu bài học mà An Nhiên từng nói: Muốn vẽ đẹp, phải học cách chạm vào vải. Nhưng muốn dệt được vải, phải học cách chịu đựng nỗi đau của sợi tơ.
Đêm ngày thứ bảy, Hạ gục ngay bên khung cửi vì kiệt sức. An Nhiên đi vào, thấy cô đang ngủ thiếp đi, đôi bàn tay chi chít vết thương vẫn còn nắm chặt con thoi gỗ. Anh thở dài, nhẹ nhàng bế cô về gian buồng nhỏ.
Dưới ánh đèn dầu, anh lấy ra một hũ cao dược thảo tự chế, tỉ mỉ bôi lên những vết cắt trên tay cô. Anh nhìn cô gái này, người đã từ bỏ nghìn đô hào nhoáng để về đây nhuộm đen đôi tay mình. Một cảm giác lạ lùng, vừa xót xa vừa trân trọng, len lỏi trong lòng người đàn ông vốn dĩ đã chai sạn cảm xúc.
Hạ mơ màng tỉnh giấc, thấy An Nhiên đang nắm tay mình, cô không rụt lại mà thào thào: "An Nhiên... mẫu thứ tư... tấm lụa vân mây... tôi dệt xong rồi chứ?"
"Xong rồi. Ngủ đi đồ ngốc," anh mắng khẽ, nhưng bàn tay lại vô thức siết nhẹ lấy tay cô.
Ngoài kia, bão đã tan, ánh trăng bắt đầu ló dạng qua những tán lá trà. Trong xưởng dệt, 4 mẫu thiết kế đầu tiên đã thành hình, tỏa ra sắc lam huyền bí dưới ánh trăng. Đó không chỉ là màu của thuốc nhuộm, mà là màu của máu, mồ hôi và một linh hồn vừa được tái sinh từ đống tro tàn của kiếp trước.