Thành phố S vào mùa mưa thường mang một vẻ đẹp u sầu và đắt đỏ. Trong căn hộ cao cấp thuộc khu phức hợp Central Park, Tô Khuê Nguyệt đang ngồi lười biếng trên chiếc ghế bành bọc nhung đỏ, đôi chân thon dài đung đưa theo nhịp điệu của bản nhạc Jazz nhẹ nhàng. Ánh sáng từ những ngọn đèn chùm pha lê hắt lên làn da trắng sứ, khiến cô trông giống như một nàng công chúa bước ra từ thần thoại.
Khuê Nguyệt là một cái tên không hề xa lạ trong giới Beauty Blogger. Với gương mặt thanh tú, gu thời trang thời thượng và gia thế không tầm thường, cô là hình mẫu lý tưởng của hàng triệu cô gái trẻ. Thế nhưng, đằng sau ánh hào quang của những buổi livestream hàng nghìn mắt xem, trái tim của nàng tiểu thư này lại đang rung động bởi một người đàn ông chưa từng gặp mặt.
Trên màn hình điện thoại, giao diện trò chuyện của một ứng dụng hẹn hò bí mật hiện lên. Người đàn ông có biệt danh "L.C.N" vừa gửi cho cô một tin nhắn: "Chúc buổi tối tốt lành, Nguyệt của anh. Hôm nay công việc của em có mệt không?"
Khuê Nguyệt khẽ mỉm cười, đôi gò má ửng hồng. Cô nhanh chóng gõ phím: "Hơi mệt một chút, nhưng thấy tin nhắn của anh là em hết mệt ngay. Sao anh vẫn chưa chịu gửi ảnh rõ mặt cho em xem? Chúng ta đã nói chuyện được ba tháng rồi mà."
Ở phía bên kia màn hình, tại một căn phòng kỹ thuật chật hẹp và tối tăm ở tầng hầm của chính tòa nhà này, một gã đàn ông tên Chu Phì đang cười lên hắc hắc. Gương mặt gã bóng dầu, đôi mắt híp lại sau gọng kính dày cộp, bàn tay múp míp đầy mồ hôi đang lướt trên bàn phím. Gã chính là kẻ đã đánh cắp thông tin và những bức ảnh chụp trộm Lục Cận Ngôn – vị tổng tài bí ẩn sống tại căn Penthouse tầng thượng – để tạo nên một vỏ bọc hoàn hảo trên mạng xã hội.
Chu Phì hít một hơi thật sâu, gõ một dòng chữ đầy ma mị: "Anh là một người thâm trầm, anh muốn dành sự bất ngờ lớn nhất cho em vào ngày chúng ta gặp mặt. Nhưng để bù đắp, anh gửi cho em tấm ảnh anh vừa mới chụp sau buổi tập gym chiều nay."
Một bức ảnh được gửi đi. Trong ảnh là một tấm lưng rộng, cơ bắp săn chắc ẩn hiện dưới lớp áo thun mỏng, góc nghiêng thần thánh lộ ra sống mũi cao thẳng và xương quai hàm sắc lẹm. Đó là bức ảnh Chu Phì đã chụp lén Lục Cận Ngôn qua khe cửa phòng tập gym dành riêng cho cư dân VIP.
Khuê Nguyệt ôm điện thoại vào lòng, tim đập liên hồi. Người đàn ông này thật hoàn hảo. Anh không chỉ lịch thiệp, sâu sắc mà còn có ngoại hình cực phẩm. Cô thầm nghĩ, có lẽ định mệnh đã mang anh đến để bù đắp cho những năm tháng độc thân của cô.
"Khuê Nguyệt, em lại tương tư anh chàng bí ẩn đó à?" – Diệp Lăng, cô bạn thân của cô, bước vào phòng với một ly rượu vang trên tay.
Khuê Nguyệt không giấu giếm, đưa điện thoại ra khoe: "Nhìn đi, anh ấy thật sự rất tuyệt. Em nghĩ mình đã yêu rồi, Lăng ạ."
Diệp Lăng liếc nhìn bức ảnh, trong mắt loé lên một tia đố kỵ che giấu cực khéo: "Tuyệt thì có tuyệt, nhưng mà Nguyệt này, em phải cẩn thận. Thời buổi này lừa đảo nhiều lắm. Nhỡ đâu anh ta là một gã xấu xí nào đó lấy ảnh người khác thì sao? Sao em không thử 'check' anh ta một chút?"
"Check bằng cách nào?" – Khuê Nguyệt tò mò hỏi.
Diệp Lăng đặt ly rượu xuống, ghé sát tai cô thì thầm: "Ngày mai là sinh nhật anh ta đúng không? Em hãy đặt một bữa tối thật thịnh soạn gửi đến địa chỉ căn hộ mà anh ta đã cho. Rồi dặn shipper chụp ảnh người nhận lại cho em. Nếu người nhận đúng là nam thần trong ảnh thì em có thể hoàn toàn yên tâm trao thân gửi phận."
Khuê Nguyệt ngẫm nghĩ một lát rồi gật đầu: "Ý kiến hay đấy! Em muốn xem người đàn ông của mình ngoài đời thực sẽ trông như thế nào khi nhận được bất ngờ từ em."
Cô không hề biết rằng, địa chỉ mà Chu Phì cung cấp chính là căn Penthouse số 5001 – nơi ở thực sự của Lục Cận Ngôn. Chu Phì đã tính toán kỹ lưỡng, gã có chìa khóa dự phòng của khu vực kỹ thuật nằm ngay cạnh cửa căn hộ đó. Gã chỉ cần canh đúng lúc để xuất hiện trước mặt shipper, đóng vai chủ nhân căn nhà.
Sáng hôm sau, một kế hoạch hoàn hảo được vạch ra. Khuê Nguyệt đặt dịch vụ giao hàng cao cấp nhất của nhà hàng Pháp nổi tiếng. Cô đính kèm một lời nhắn đặc biệt cho shipper: "Làm ơn hãy chụp lại khoảnh khắc người đàn ông nhận quà. Tôi sẽ tip cho bạn gấp năm lần tiền ship nếu bức ảnh rõ nét."
Buổi chiều hôm đó, khi ánh hoàng hôn buông xuống, điện thoại của Khuê Nguyệt rung lên. Tin nhắn từ shipper: "Thưa cô, tôi đã giao hàng xong. Đây là ảnh người nhận."
Khuê Nguyệt hồi hộp nhấn vào tệp đính kèm. Cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý để thấy một khuôn mặt tuấn tú, một nụ cười ấm áp. Thế nhưng, nụ cười trên môi cô bỗng chốc đông cứng lại.
Trong bức ảnh là một gã đàn ông béo phệ, cái bụng mỡ lấp ló sau lớp áo ngủ lụa đen nhăn nhúm. Gương mặt gã đầy mụn, nụ cười hở lợi trông vô cùng thô thiển. Điều kinh khủng nhất là gã đang cầm trên tay bó hoa hồng đỏ thắm và hộp quà thắt nơ mà chính tay cô đã đặt.
Bên cạnh gã là tấm biển số nhà: Penthouse 5001.
Tô Khuê Nguyệt cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, sau đó là một cảm giác buồn nôn mãnh liệt dâng lên cổ họng. Người đàn ông cô thầm thương trộm nhớ suốt ba tháng qua, người cô từng mơ mộng sẽ là định mệnh đời mình... lại là "sinh vật" đáng sợ này sao?
"Oẹ..." – Cô không kiềm chế được mà chạy vào nhà vệ sinh.
Sự sỉ nhục và ghê tởm lấp đầy tâm trí Khuê Nguyệt. Cô cảm thấy mình như một con ngốc bị đem ra làm trò cười. Những lời ngọt ngào, những câu triết lý, những bức ảnh cực phẩm... tất cả chỉ là một cú lừa ngoạn mục.
Cô run rẩy cầm điện thoại, ánh mắt hiện lên sự phẫn nộ cùng cực. Với sức ảnh hưởng của mình, cô không thể để kẻ này nhởn nhơ. Cô phải vạch trần bộ mặt thật của kẻ lừa đảo này cho cả thế giới biết.
Khuê Nguyệt mở ứng dụng mạng xã hội, bắt đầu soạn một bài viết với tiêu đề đỏ rực: "CẢNH BÁO: TỔNG TÀI DỎM VÀ CÚ LỪA THẾ KỶ TẠI PENTHOUSE CENTRAL PARK".
Cô không hề biết rằng, lúc này, ở phía bên kia cánh cửa số 5001, Lục Cận Ngôn thực sự vừa bước ra khỏi phòng tắm, cau mày nhìn túi đồ ăn lạ lẫm mà kẻ nào đó đã đặt nhầm trước cửa nhà mình. Anh không hề hay biết, một cơn bão truyền thông kinh hoàng đang nhắm thẳng vào đầu mình, chỉ vì một bức ảnh của kẻ mạo danh xấu xí.