MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHào Môn Kinh Hỉ: Cạm Bẫy Ánh TrăngChương 2: Cơn Bão Dư Luận

Hào Môn Kinh Hỉ: Cạm Bẫy Ánh Trăng

Chương 2: Cơn Bão Dư Luận

1,487 từ · ~8 phút đọc

Tiếng quạt tản nhiệt của chiếc máy tính kêu ro ro trong căn phòng tối, nhưng không át được tiếng đập thình thịch từ lồng ngực của Tô Khuê Nguyệt. Ngón tay cô run rẩy lướt trên màn hình, đọc lại bài đăng vừa mới nhấn nút "Chia sẻ" cách đây chưa đầy năm phút.

Bức ảnh gã đàn ông béo múp, nhếch nhác trong bộ đồ ngủ lụa đen đối lập hoàn toàn với khung cảnh xa hoa của hành lang căn Penthouse 5001 được đính kèm ngay đầu bài viết. Dòng trạng thái của cô sắc lẹm như một lưỡi dao:

"Sự thật kinh tởm về 'nam thần' bí ẩn tại Penthouse 5001 Central Park. Hóa ra kẻ tự xưng là CEO lịch lãm, dùng lời đường mật để lừa gạt tình cảm bấy lâu nay lại là một sinh vật nhầy nhụa như thế này đây. Các chị em hãy tỉnh táo, đừng để cái mác 'hào môn' và những bức ảnh mạng che mắt. Kẻ lừa đảo này nợ tôi và những người bị hắn lừa một lời xin lỗi chính thức!"

Với một KOL có hơn 5 triệu người theo dõi như Khuê Nguyệt, sức công phá của bài viết này không khác gì một quả bom nguyên tử ném vào mặt hồ yên ả. Chỉ trong vòng mười phút, lượt chia sẻ đã lên tới con số hàng chục nghìn. Những bình luận tràn ngập sự phẫn nộ, mỉa mai và cả kinh tởm.

"Trời ơi, nhìn cái bụng mỡ kìa! Tôi sắp nôn ra bữa tối rồi!" "Đúng là treo đầu dê bán thịt chó, Penthouse sang trọng mà chủ nhân trông như kẻ biến thái vậy sao?" "Check ngay danh tính gã này đi, chắc chắn là một tên biến thái núp bóng đại gia!"

Khuê Nguyệt ném điện thoại sang một bên, úp mặt vào lòng bàn tay. Cô cảm thấy ghê tởm chính bản thân mình vì đã từng dành hàng giờ đồng hồ mỗi tối để tâm sự với kẻ đó. Mỗi lời yêu thương hắn gửi qua tin nhắn giờ đây hiện về như những xúc tu trơn trượt bò trên da thịt cô. Cô đã từng tưởng tượng về một nụ hôn dưới ánh trăng, một cái nắm tay ấm áp... tất cả giờ đây biến thành hình ảnh nụ cười hở lợi và hàm răng xỉn màu của gã mập trong ảnh.

Cùng lúc đó, tại tầng thượng của tòa nhà Central Park, không gian tĩnh mịch của căn hộ 5001 bị phá vỡ bởi tiếng chuông điện thoại dồn dập.

Lục Cận Ngôn vừa bước ra từ phòng đọc sách, trên người vẫn là chiếc sơ mi trắng mở hờ hai cúc cổ, toát lên vẻ phong trần và quyền lực. Anh cau mày nhìn vào màn hình điện thoại của trợ lý thân cận – Lâm Huy.

"Lục tổng, không ổn rồi. Ngài nhìn cái này đi."

Lâm Huy đưa chiếc máy tính bảng ra trước mặt anh. Trên màn hình là bài đăng của Tô Khuê Nguyệt đang chễm chệ ở vị trí xu hướng hàng đầu trên mạng xã hội. Lục Cận Ngôn nheo mắt, ánh nhìn dừng lại ở bức ảnh gã đàn ông lạ mặt đứng ngay trước cửa nhà mình. Điều đáng nói là bộ đồ ngủ gã đó mặc, thực sự là mẫu thiết kế riêng của một thương hiệu Ý mà Lục Cận Ngôn thường dùng.

"Kẻ này là ai?" – Giọng nói của Cận Ngôn trầm thấp nhưng lạnh thấu xương, mang theo áp lực khiến không khí trong phòng như đông đặc lại.

"Chúng tôi đang điều tra, nhưng có vẻ gã đã lợi dụng lúc ngài không có nhà hoặc sơ hở để chụp ảnh mạo danh. Vấn đề lớn nhất hiện nay không phải gã béo này, mà là cô gái đã đăng bài viết này – Tô Khuê Nguyệt." – Lâm Huy lo lắng báo cáo – "Cô ấy là một KOL cực kỳ có sức ảnh hưởng. Bài viết của cô ấy đã khiến cư dân mạng nhầm tưởng gã đàn ông kia chính là chủ nhân của Penthouse 5001, tức là... là ngài."

Lục Cận Ngôn lạnh lùng lướt xem những bình luận nhục mạ bên dưới. Họ gọi anh là "kẻ biến thái", "lợn xề lừa đảo", thậm chí có kẻ còn đòi tẩy chay tất cả các sản phẩm của tập đoàn Lục Thị vì "chủ tịch có lối sống bệnh hoạn".

"Tô Khuê Nguyệt?" – Anh lặp lại cái tên đó, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên một đường cong tàn nhẫn – "Đại tiểu thư nhà họ Tô, người vừa ký hợp đồng đại diện hình ảnh cho dòng mỹ phẩm mới của chúng ta?"

"Vâng, chính là cô ấy. Hiện tại bộ phận truyền thông đang khẩn cấp xử lý, nhưng tốc độ lan truyền quá nhanh. Cổ phiếu của tập đoàn đã bắt đầu có dấu hiệu sụt giảm ngay trong phiên giao dịch ngoài giờ."

Lục Cận Ngôn đứng dậy, đi tới bên cửa sổ sát đất, nhìn xuống thành phố rực rỡ ánh đèn. Anh vốn là người ghét sự ồn ào, càng ghét việc đời tư bị đem ra làm trò tiêu khiển cho thiên hạ. Vậy mà giờ đây, một cô gái nông nổi, chỉ dựa vào một bức ảnh chụp nhầm mà dám đem danh dự của anh ra chà đạp trước bàn dân thiên hạ.

"Lập tức xóa hết tất cả những gì liên quan đến địa chỉ nhà tôi trên mạng. Gửi thông báo cho nhà họ Tô, hợp đồng đại diện của cô ta bị hủy bỏ ngay từ giây phút này."

"Nhưng Lục tổng, nếu chúng ta hành động quá mạnh tay lúc này, dư luận sẽ cho rằng ngài đang 'cậy thế ức người' để che đậy sự thật..." – Lâm Huy ngập ngừng.

Lục Cận Ngôn xoay người lại, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng: "Tôi không cần che đậy sự thật vì tôi không phải là gã đó. Tôi muốn cô ta phải tự mình cảm nhận cái giá của việc dùng 'sức ảnh hưởng' để hủy hoại người khác mà không cần kiểm chứng. Liên hệ với văn phòng luật sư hàng đầu, lập hồ sơ khởi kiện Tô Khuê Nguyệt tội vu khống và gây thiệt hại nghiêm trọng cho uy tín tập đoàn."

Trong khi đó, tại căn hộ của mình, Khuê Nguyệt vẫn đang say sưa trong cảm giác được làm "nữ anh hùng" vạch mặt kẻ xấu. Diệp Lăng ngồi bên cạnh, vờ như lo lắng nhưng thầm đắc ý: "Nguyệt ơi, em làm thế này có hơi quá không? Dù sao anh ta cũng chỉ mới gửi tin nhắn thôi mà..."

"Quá sao?" – Khuê Nguyệt hừ lạnh, đôi mắt đẹp hiện lên sự ghê tởm – "Hắn đã lừa em suốt ba tháng, dùng những lời lẽ đó để trêu đùa em. Loại người như hắn phải bị quét sạch khỏi xã hội này. Chị nhìn xem, mọi người đều ủng hộ em."

Đúng lúc đó, điện thoại của Khuê Nguyệt vang lên thông báo tin nhắn liên tục. Không phải là những lời khen ngợi, mà là thông báo từ quản lý của cô:

"Khuê Nguyệt! Em điên rồi sao? Tập đoàn Lục Thị vừa gửi thông báo hủy hợp đồng, họ còn đòi kiện em bồi thường thiệt hại gấp mười lần giá trị hợp đồng vì hành vi vu khống chủ tịch của họ! Tất cả các nhãn hàng khác cũng đang đồng loạt đòi gỡ hình ảnh của em xuống!"

Sắc mặt Khuê Nguyệt trắng bệch trong tích tắc. Cô lắp bắp: "Chủ tịch? Gã mập đó là chủ tịch Lục Thị sao? Không thể nào... Lục Cận Ngôn lừng lẫy làm sao có thể trông như vậy..."

Một linh cảm bất an ập đến. Cô run rẩy tìm kiếm cái tên "Lục Cận Ngôn" trên công cụ tìm kiếm vốn dĩ đã bị anh bảo mật cực kỹ. Nhưng lần này, một bức ảnh chụp từ xa trong một cuộc họp báo quốc tế hiện ra. Người đàn ông trong ảnh tuy mờ ảo nhưng vóc dáng cao lớn, khí chất ngời ngời, hoàn toàn khác xa với gã đàn ông nhận đồ ăn chiều nay.

Khuê Nguyệt sụp xuống sàn nhà, chiếc điện thoại rơi khỏi tay. Cô nhận ra mình đã phạm phải một sai lầm chết người. Cô không chỉ nhầm lẫn, mà còn vừa tuyên chiến với người đàn ông quyền lực nhất thành phố S.

Đêm đó, cả thành phố S rúng động. Một bên là nàng KOL vạn người mê đang đối mặt với nguy cơ sụp đổ sự nghiệp, một bên là vị tổng tài thần bí đang âm thầm giăng ra một tấm lưới thép. Cuộc chơi chỉ mới bắt đầu, và cái giá phải trả cho sự kiêu ngạo sẽ đắt hơn bất cứ thứ gì mà Tô Khuê Nguyệt từng hình dung.