Sáng hôm sau, ánh nắng len lỏi qua rèm cửa căn hộ cao cấp của Tô Khuê Nguyệt không còn mang lại cảm giác ấm áp thường lệ. Thay vào đó, nó giống như một luồng ánh sáng chói gắt, phơi bày sự thảm hại của một nữ hoàng vừa bị tước vương miện.
Khuê Nguyệt ngồi bất động trên giường, đôi mắt sưng mọng vì thức trắng đêm. Chiếc điện thoại từng là "vũ khí" quyền năng nhất của cô giờ đây rung lên không ngừng với hàng nghìn thông báo, nhưng không còn là những lời tâng bốc. Cư dân mạng là một thực thể đáng sợ, họ có thể đưa một người lên mây xanh nhưng cũng có thể dẫm đạp họ xuống bùn đen chỉ trong chớp mắt khi nhận ra mình bị dắt mũi.
Tin tức tập đoàn Lục Thị chính thức gửi đơn kiện đã lan truyền với tốc độ chóng mặt. Những người hôm qua còn tung hô cô là "nữ hiệp bóc phốt" nay quay sang chỉ trích cô là "kẻ hám danh", "thiếu não" và "ác độc khi bôi nhọ danh dự của một doanh nhân thượng lưu".
Cạch.
Cánh cửa phòng bật mở. Ông Tô – cha của Khuê Nguyệt – bước vào với gương mặt tím tái vì giận dữ. Đằng sau ông là bà Tô đang sụt sùi nước mắt.
"Tô Khuê Nguyệt! Quỳ xuống cho tôi!" – Tiếng quát của ông Tô rung chuyển cả căn phòng.
Khuê Nguyệt run rẩy bước xuống giường, đôi chân mềm nhũn quỳ sụp trên thảm: "Ba... con xin lỗi, con không biết..."
"Không biết? Chỉ vì một chút cảm xúc cá nhân, một sự hiểu lầm rẻ tiền mà cô dám bôi nhọ Lục Cận Ngôn? Cô có biết nhà họ Tô chúng ta đang phải gánh chịu những gì không?" – Ông Tô ném xấp tài liệu vào mặt cô – "Sáng nay, ba dự án lớn nhất của tập đoàn Tô thị đã bị đối tác rút vốn. Ngân hàng đang xem xét lại hạn mức tín dụng của chúng ta. Tất cả chỉ vì cái 'sức ảnh hưởng' ngu xuẩn của cô!"
"Con... con sẽ đính chính, con sẽ xóa bài..." – Cô nghẹn ngào.
"Vô ích! Lục Cận Ngôn đã ra lệnh phong sát cô trên mọi mặt trận. Gia đình họ Tô không thể vì một đứa con gái như cô mà phá sản được." – Ánh mắt ông Tô hiện lên sự lạnh lùng tàn nhẫn của một thương nhân – "Từ giờ phút này, tôi chính thức tuyên bố cắt đứt mọi nguồn trợ cấp của cô. Căn hộ này, xe cộ, tất cả thẻ tín dụng sẽ bị thu hồi. Cô hãy tự mình đi mà giải quyết đống rác mình đã bày ra."
Nói rồi, ông quay lưng bước đi, không để lại cho cô lấy một cái nhìn thương xót. Bà Tô chỉ kịp ném cho con gái một cái nhìn đau đớn rồi cũng lẳng lặng đi theo chồng.
Cánh cửa đóng sầm lại. Không gian rơi vào sự im lặng đến đáng sợ. Khuê Nguyệt cảm thấy như cả thế giới vừa sụp đổ dưới chân mình. Bạn bè, những người vẫn thường vây quanh cô để hưởng ké sự hào nhoáng, giờ đây không một ai bắt máy. Ngay cả Diệp Lăng – người đã xúi giục cô "check" danh tính gã kia – cũng đã gửi cho cô một tin nhắn ngắn ngủi: "Nguyệt ơi, mình bận đi công tác rồi, chuyện của em lớn quá chị không giúp được, em tự bảo trọng nhé."
Sự cô độc lúc này còn đáng sợ hơn cả sự nghèo túng.
Khuê Nguyệt nhìn vào gương, thấy một cô gái tiều tụy, đầu tóc rối bời, không còn chút dáng vẻ nào của một đại tiểu thư kiêu kỳ. Cô nhận ra mình đã thua trắng tay. Sự kiêu ngạo đã khiến cô mù quáng, để rồi sập bẫy của kẻ gian và xúc phạm đến người không nên đụng tới.
10 giờ sáng, luật sư của tập đoàn Lục Thị gọi điện. Giọng nói của ông ta đều đều, lạnh lẽo như một cỗ máy: "Thưa tiểu thư Tô Khuê Nguyệt, theo chỉ thị của thân chủ tôi – ngài Lục Cận Ngôn, cô có hai lựa chọn. Một là đối mặt với vụ kiện dân sự lẫn hình sự với mức bồi thường dự kiến là 500 tỷ đồng cùng án tù vì tội nhục mạ uy tín người khác. Hai là... đích thân đến văn phòng tập đoàn để ký bản cam kết khắc phục hậu quả theo yêu cầu riêng của ngài ấy."
Khuê Nguyệt nắm chặt điện thoại, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay đến rớm máu. 500 tỷ? Nhà họ Tô giờ đây còn đang lo thân không xong, lấy đâu ra số tiền đó? Cô chỉ còn một con đường duy nhất là gặp "con quái vật" mà cô đã tự tay khiêu khích.
Hai tiếng sau, Khuê Nguyệt đứng trước tòa tháp đôi Lục Thị – biểu tượng của sự giàu sang và quyền lực bậc nhất thành phố. Cô diện một bộ váy đơn giản nhất có thể, đeo kính râm để che đi đôi mắt sưng húp.
Khi cô bước vào đại sảnh, những ánh mắt khinh bỉ, mỉa mai của nhân viên tập đoàn đổ dồn về phía cô. Những tiếng xì xào vang lên không ngớt: "Nhìn kìa, chẳng phải là cô nàng 'bóc phốt' nhầm chủ tịch sao?", "Trông cũng xinh đẹp mà sao đầu óc ngắn thế không biết", "Phen này cô ta xong đời rồi, đụng vào Lục tổng thì chỉ có nước tan xác thôi".
Mỗi bước đi lên tầng 50 đối với Khuê Nguyệt dài như hàng thế kỷ. Khi cánh cửa văn phòng Chủ tịch mở ra, một luồng không khí lạnh toát ập vào mặt cô.
Lục Cận Ngôn đang ngồi sau bàn làm việc, ánh mắt anh không rời khỏi đống tài liệu, chỉ có hơi thở đều đều và sự uy nghiêm toát ra từ sống mũi cao thẳng. Anh không ngẩng đầu lên, nhưng giọng nói trầm thấp lạnh lùng đã vang lên:
"Đến rồi sao? Tôi tưởng Tô tiểu thư bận rộn livestream bóc phốt, không có thời gian hạ cố đến nơi nhỏ bé này."
Khuê Nguyệt hít một hơi thật sâu, gỡ kính râm ra, để lộ gương mặt nhợt nhạt. Cô cúi đầu thật thấp, giọng nói run rẩy nhưng rõ ràng:
"Lục tổng... tôi biết mình sai rồi. Tôi đến đây để xin lỗi và... cầu xin anh hãy rút đơn kiện. Anh muốn tôi làm gì để bù đắp, tôi cũng sẽ làm."
Lục Cận Ngôn lúc này mới từ từ buông bút. Anh ngả người ra sau ghế, đôi mắt sắc lẹm như muốn nhìn thấu tâm can cô. Anh im lặng rất lâu, sự im lặng đó giống như một loại cực hình đối với Khuê Nguyệt.
"Làm gì cũng được sao?" – Anh khẽ nhếch môi, nụ cười không chạm đến đáy mắt – "Vậy thì từ ngày mai, hãy dọn đồ đến đây. Tôi thiếu một trợ lý riêng không lương trong vòng sáu tháng. Nhiệm vụ của cô là dọn dẹp tất cả những 'đống rác' mà cô đã gây ra cho tập đoàn, đồng thời phục vụ mọi yêu cầu cá nhân của tôi. Nếu trong sáu tháng đó cô làm tôi hài lòng, đơn kiện sẽ bị hủy bỏ. Nếu không..."
Anh bỏ lửng câu nói, nhưng Khuê Nguyệt hiểu rõ vế sau là gì. Cô nhắm mắt lại, nuốt cay đắng vào lòng. Từ một đại tiểu thư được cung phụng, nay cô phải trở thành kẻ hầu người hạ cho chính người mình từng sỉ nhục.
"Được... tôi đồng ý."
Lục Cận Ngôn nhìn cô gái trước mặt, trong lòng nhen nhóm một cảm giác kỳ lạ. Sự quật cường trong ánh mắt của cô dù đang ở thế yếu khiến anh cảm thấy thú vị. Cuộc chơi này, có vẻ sẽ không nhàm chán như anh nghĩ.