MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHào Môn Kinh Hỉ: Cạm Bẫy Ánh TrăngChương 4: Những Ngày Đầu Ở "Địa Ngục"

Hào Môn Kinh Hỉ: Cạm Bẫy Ánh Trăng

Chương 4: Những Ngày Đầu Ở "Địa Ngục"

1,462 từ · ~8 phút đọc

Tô Khuê Nguyệt chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày mình lại phải thức dậy vào lúc năm giờ sáng mà không phải để chuẩn bị cho một chuyến bay sang Paris dự tuần lễ thời trang. Tiếng chuông báo thức khô khốc vang lên trong căn phòng thuê tạm bợ ở ngoại ô — nơi duy nhất cô có thể chi trả sau khi bị cha tịch thu toàn bộ thẻ ngân hàng.

Cô nhìn vào gương, gương mặt xinh đẹp dù có chút tiều tụy nhưng vẫn không giấu nổi vẻ thanh cao vốn có. Hôm nay là ngày đầu tiên cô bắt đầu "bản giao kèo nô lệ" tại tập đoàn Lục Thị.

7 giờ 30 phút sáng, Khuê Nguyệt có mặt tại sảnh tập đoàn. Khác với sự đón tiếp nồng hậu trước đây, nhân viên lễ tân nhìn thấy cô liền kín đáo nở một nụ cười mỉa mai. Cô phớt lờ tất cả, đi thẳng vào thang máy dành cho ban giám đốc theo thẻ từ mà trợ lý Lâm Huy đã gửi.

Vừa bước vào văn phòng tầng 50, một bầu không khí áp lực đặc quánh bủa vây lấy cô. Lục Cận Ngôn đã ngồi đó tự bao giờ. Anh diện bộ vest màu xanh navy sẫm, mái tóc được chải chuốt tỉ mỉ, trông anh giống như một vị thần cai trị đế chế của riêng mình, lạnh lùng và bất khả xâm phạm.

"Muộn hai phút." – Cận Ngôn không ngẩng đầu, giọng nói lạnh nhạt vang lên.

Khuê Nguyệt siết chặt quai túi xách: "Tôi xin lỗi, xe buýt có chút trục trặc..."

"Ở đây tôi không nghe giải thích, chỉ nhìn kết quả." – Anh đẩy một xấp tài liệu dày cộp sang góc bàn – "Pha cho tôi một ly cà phê. Không đường, không sữa, nhiệt độ nước phải chính xác 85 độ C. Sau đó, mang đống tài liệu này sang phòng kho lưu trữ ở tầng hầm B3, phân loại và nhập liệu vào hệ thống. Trước giờ nghỉ trưa phải xong."

Khuê Nguyệt sững sờ: "Tầng hầm B3? Đó là kho cũ mà? Tại sao không để bộ phận hành chính làm?"

Lục Cận Ngôn dừng bút, đôi mắt thâm trầm nhìn xoáy vào cô: "Tô tiểu thư, cô nên nhớ vị trí của mình hiện tại. Cô không phải là đối tác, càng không phải là đại tiểu thư nhà họ Tô đến đây để tham quan. Cô là người đang mang nợ. Một kẻ nợ danh dự và nợ tiền bạc thì không có quyền đặt câu hỏi."

Khuê Nguyệt cắn chặt môi đến mức cảm nhận được vị mặn của máu. Cô cầm lấy xấp tài liệu, lẳng lặng đi pha cà phê. Đứng trước máy pha cà phê đắt tiền, cô loay hoay mãi mới điều chỉnh được nhiệt độ. Khi mang ly cà phê đặt lên bàn, tay cô hơi run khiến một chút nước nóng bắn lên mu bàn tay trắng ngần, đỏ ửng một mảng. Cô không kêu rên, chỉ khẽ hít một hơi lạnh.

Lục Cận Ngôn liếc nhìn vết đỏ trên tay cô, ánh mắt thoáng qua một tia dao động rất nhanh rồi biến mất. Anh bưng ly cà phê lên nhấp một ngụm, sau đó nhíu mày đặt mạnh xuống bàn.

"Nguội rồi. Làm lại."

"Nhưng tôi vừa mới..."

"Làm lại!" – Anh ngắt lời cô bằng một tông giọng không cho phép thương lượng.

Khuê Nguyệt quay đi, nước mắt chực trào ra nhưng cô cố nuốt ngược vào trong. Sau ba lần pha lại, cuối cùng vị tổng tài khó tính mới chịu gật đầu. Cô lập tức ôm đống tài liệu nặng nề đi xuống tầng hầm.

Tầng hầm B3 của tập đoàn Lục Thị là một nơi hoàn toàn khác biệt với sự hào nhoáng phía trên. Nó ẩm thấp, tối tăm và nồng nặc mùi giấy cũ. Những chiếc bóng đèn tuýp chập chờn tạo nên những mảng sáng tối âm u. Khuê Nguyệt đứng giữa những kệ sắt cao ngất ngưởng, cảm thấy mình thật nhỏ bé và thảm hại.

Cô bắt đầu công việc. Những trang giấy nhám bụi bặm khiến đôi bàn tay mịn màng của cô trở nên thô ráp. Việc phân loại báo cáo tài chính từ năm năm trước không hề đơn giản, các con số nhảy múa trước mắt khiến cô hoa mắt chóng mặt. Bụi bặm bám đầy trên tóc, trên bộ đồ công sở đắt tiền mà cô cố gắng giữ gìn.

Đến gần 12 giờ trưa, lưng cô mỏi rã rời, bụng bắt đầu cồn cào vì bữa sáng chỉ kịp ăn vội mẩu bánh mì khô khốc. Đúng lúc này, cửa phòng kho mở ra. Lâm Huy bước vào, trên tay cầm một chiếc máy tính bảng.

"Tô tiểu thư, Lục tổng dặn tôi xuống kiểm tra tiến độ. Ngài ấy nói nếu chưa xong một nửa số này, cô không được phép đi ăn trưa."

Khuê Nguyệt nhìn đống thùng giấy vẫn còn chất cao như núi, giọng cô khàn đi: "Tôi đã làm hết sức rồi. Lâm trợ lý, anh có thể nói với anh ấy cho tôi nghỉ mười phút được không?"

Lâm Huy nhìn cô tiểu thư vốn quen được nuông chiều giờ đây lem luốc, trong lòng cũng có chút không đành, nhưng anh chỉ thở dài: "Lục tổng là người rất nguyên tắc. Cô nên cố gắng thì hơn. À, còn một việc nữa... Lục tổng dặn cô chiều nay phải soạn một bản báo cáo tóm tắt về các lỗi truyền thông mà cô đã mắc phải trong vụ bóc phốt vừa rồi, ghi rõ từng điểm sai và cách khắc phục nếu sự việc lặp lại. Anh ấy muốn thấy sự 'hối lỗi' chân thành trên giấy tờ."

Khuê Nguyệt cười khổ. Hối lỗi? Anh ta rõ ràng là muốn giẫm đạp lên lòng tự trọng của cô một lần nữa, bắt cô phải tự tay viết ra sự ngu xuẩn của mình.

Chiều hôm đó, văn phòng tầng 50 chứng kiến một cảnh tượng lạ lùng. Đại tiểu thư Tô Khuê Nguyệt ngồi ở một góc bàn nhỏ hẹp cạnh cửa ra vào, cặm cụi gõ phím. Những nhân viên đi ngang qua đều cố ý đi chậm lại để nhìn ngắm sự sa cơ của cô.

Lục Cận Ngôn ngồi ở bàn chủ tịch, thỉnh thoảng lại ngước mắt lên quan sát cô gái nhỏ bé đang vật lộn với đống số liệu. Anh thấy cô thỉnh thoảng lại xoa mu bàn tay bị bỏng, thấy cô cắn môi để ngăn mình không gục ngã vì mệt mỏi. Sự quật cường của cô vượt xa dự đoán của anh. Anh tưởng cô sẽ khóc lóc, sẽ gọi điện cầu xin cha mình, hoặc đơn giản là vứt bỏ tất cả mà chạy trốn.

Nhưng cô không làm vậy.

5 giờ chiều, Khuê Nguyệt đứng trước bàn anh, đặt bản báo cáo đã hoàn thành lên bàn.

"Lục tổng, tôi đã làm xong những việc anh giao."

Lục Cận Ngôn cầm bản báo cáo lên, đọc lướt qua. Những phân tích của cô về khủng hoảng truyền thông thực sự rất sắc sảo và chuyên nghiệp. Anh không ngờ một Beauty Blogger chỉ biết trang điểm lại có tư duy logic tốt đến vậy.

"Cũng được." – Anh buông một câu ngắn gọn, rồi nhìn vào đồng hồ – "Bây giờ, cô đi theo tôi đến một nơi."

"Đi đâu? Đã hết giờ làm việc rồi mà?" – Khuê Nguyệt mệt mỏi hỏi.

Lục Cận Ngôn đứng dậy, cầm lấy áo khoác vest, bước lại gần cô. Khoảng cách quá gần khiến Khuê Nguyệt ngửi thấy mùi nước hoa gỗ đàn hương thanh lịch trên người anh.

"Trợ lý riêng là phải phục vụ 24/7. Tối nay có một buổi tiệc kín của giới đầu tư. Tôi cần một người đi cùng để... cầm túi và rót rượu. Cô nên cảm thấy may mắn vì tôi vẫn cho cô cơ hội xuất hiện ở những nơi sang trọng."

Khuê Nguyệt siết chặt nắm tay. Cô biết, anh đang muốn đưa cô đến trước mặt những người quen cũ để họ thấy cô đã thảm hại đến mức nào. Đây không phải là một buổi tiệc, đây là một buổi hành hình công khai đối với lòng tự trọng của cô.

"Tôi hiểu rồi." – Cô cúi đầu, che giấu sự uất ức trong đôi mắt.

Cuộc chơi này, Lục Cận Ngôn thắng thế hoàn toàn. Nhưng anh không biết rằng, đằng sau sự cam chịu của Tô Khuê Nguyệt là một ngọn lửa đang âm thầm cháy. Cô sẽ không chỉ phục vụ anh, cô sẽ tìm ra bằng chứng về kẻ đã thực sự hãm hại mình, và cô sẽ khiến anh phải nhìn nhận cô bằng một con mắt khác.