MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHào Môn Kinh Hỉ: Cạm Bẫy Ánh TrăngChương 5: Buổi Tiệc Nhục Nhã

Hào Môn Kinh Hỉ: Cạm Bẫy Ánh Trăng

Chương 5: Buổi Tiệc Nhục Nhã

1,415 từ · ~8 phút đọc

Chiếc Rolls-Royce Phantom lướt êm trên đại lộ dẫn đến khách sạn Grand Plaza, nơi diễn ra buổi tiệc kín của giới tinh hoa tài chính. Không gian trong xe im lặng đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng kim đồng hồ tích tắc trên cổ tay của Lục Cận Ngôn.

Tô Khuê Nguyệt ngồi khép nép ở góc ghế, cô đã thay một chiếc váy đen tối giản – bộ đồ duy nhất còn sót lại trong vali mà cô kịp mang ra khỏi nhà họ Tô. Dù không có trang sức kim cương hay lớp trang điểm cầu kỳ, khí chất tiểu thư bẩm sinh vẫn khiến cô không hề bị lu mờ. Tuy nhiên, bàn tay cô đang đan chặt vào nhau, mồ hôi râm ran trong lòng bàn tay. Cô biết, bước vào cánh cửa kia nghĩa là đối diện với hàng nghìn mũi dùi dư luận.

"Lát nữa vào trong, chỉ cần đứng sau lưng tôi. Không có lệnh của tôi thì không được nói nửa lời." – Lục Cận Ngôn lên tiếng, phá vỡ sự tĩnh lặng. Anh không nhìn cô, ánh mắt vẫn đóng đinh vào bản báo cáo điện tử trên tay.

"Tôi biết rồi, Lục tổng." – Cô đáp nhẹ, giọng nói có chút khàn đi vì mệt mỏi sau một ngày làm việc ở kho tài liệu.

Khi cánh cửa sảnh tiệc mở ra, ánh sáng chói lòa từ những ngọn đèn chùm pha lê và mùi nước hoa đắt tiền ập tới. Sự xuất hiện của Lục Cận Ngôn ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Nhưng ngay sau đó, những tiếng xì xào bắt đầu lan ra như một đám cháy rừng khi mọi người nhận ra cô gái đi sau anh chính là Tô Khuê Nguyệt.

"Nhìn kìa, đó chẳng phải là đại tiểu thư nhà họ Tô sao? Sao lại đi theo Lục Cận Ngôn như một con hầu vậy?" "Nghe nói bị nhà họ Tô đuổi đi rồi, giờ phải làm trợ lý để trả nợ cho vụ bóc phốt nhầm đấy." "Đúng là mặt dày, bôi nhọ người ta xong giờ lại bám lấy người ta để sống qua ngày."

Khuê Nguyệt cúi thấp đầu, cảm giác như những lời nói đó là những cái tát trực diện vào mặt mình. Cô bám sát sau lưng Lục Cận Ngôn, coi tấm lưng rộng lớn của anh như bức tường chắn duy nhất trước những đợt sóng dữ.

"Lục tổng! Thật vinh dự khi thấy ngài ở đây." – Một giọng nói nữ vang lên, điệu đà và đầy vẻ nịnh bợ.

Khuê Nguyệt sững người khi nhận ra đó là Diệp Lăng. Cô bạn thân nhất, người đã từng thề non hẹn biển, người đã xúi giục cô đăng bức ảnh định mệnh đó. Diệp Lăng hôm nay lộng lẫy trong bộ váy đỏ rực, khoác tay một thiếu gia giàu có khác. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, Diệp Lăng không hề có chút hối lỗi, ngược lại còn nở một nụ cười đầy mỉa mai.

"Ôi, Khuê Nguyệt đó sao? Chị cứ tưởng em đang ở trong đồn cảnh sát vì tội vu khống chứ? Sao lại ăn mặc đơn sơ thế này đi theo Lục tổng? Làm trợ lý vất vả lắm đúng không?" – Diệp Lăng cố tình nói lớn để mọi người xung quanh đều nghe thấy.

Khuê Nguyệt siết chặt chiếc túi xách, môi run rẩy: "Diệp Lăng, chị biết rõ tại sao tôi lại làm thế mà..."

"Chị làm sao biết được?" – Diệp Lăng ngắt lời, vẻ mặt vô tội – "Chị đã khuyên em phải cẩn thận mà em không nghe, cứ ham muốn nổi tiếng nên mới làm liều. Giờ đây em thành ra thế này, chị cũng đau lòng lắm."

Đám đông xung quanh bắt đầu cười cợt. Một gã thiếu gia đứng cạnh Diệp Lăng bồi thêm: "Này trợ lý Tô, nếu túng thiếu quá thì qua đây rót rượu cho tôi. Một ly tôi trả cho cô bằng một tháng lương làm ở Lục Thị, thế nào?"

Nước mắt Khuê Nguyệt chực trào ra. Cô thấy mình nhục nhã đến tận cùng. Cô nhìn sang Lục Cận Ngôn, hy vọng anh sẽ nói gì đó, hoặc ít nhất là rời khỏi đây. Nhưng anh vẫn thản nhiên đứng đó, tay cầm ly rượu vang đỏ, ánh mắt lạnh lùng như đang xem một vở kịch rẻ tiền.

Đúng lúc gã thiếu gia kia định vươn tay ra nắm lấy cổ tay Khuê Nguyệt, một bàn tay khác đã nhanh hơn, chặn đứng gã lại. Lục Cận Ngôn đặt ly rượu xuống bàn, động tác thong dong nhưng lực tay lại cực mạnh khiến gã kia biến sắc.

"Dương thiếu gia, dường như cậu quên mất một quy tắc." – Giọng Lục Cận Ngôn trầm xuống, mang theo hơi lạnh thấu xương – "Chó thì phải nhìn mặt chủ. Cô ấy dù có sai, cũng là người của Lục Cận Ngôn tôi. Người của tôi, chỉ tôi mới có quyền dạy bảo. Cậu định dùng tiền để sỉ nhục người của tôi, nghĩa là đang không nể mặt tôi sao?"

Không gian bỗng chốc im bặt. Gã thiếu gia họ Dương tái mặt, lắp bắp xin lỗi: "Lục... Lục tổng, tôi không có ý đó, tôi chỉ đùa..."

"Trò đùa này không vui." – Cận Ngôn buông tay gã ra, rồi quay sang nhìn Diệp Lăng. Ánh mắt anh sắc lạnh khiến cô ta rùng mình lùi lại một bước – "Còn Diệp tiểu thư, tôi nghe nói nhà cô đang thèm muốn dự án khu đô thị mới của Lục Thị. Nếu cô có thời gian để 'đau lòng' cho người khác, tôi nghĩ cô nên dùng thời gian đó để xem lại năng lực cạnh tranh của gia đình mình thì hơn."

Dứt lời, anh không thèm nhìn phản ứng của họ, quay sang nắm lấy cổ tay Khuê Nguyệt kéo đi. Bàn tay anh to lớn, hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền qua lớp da mỏng manh khiến trái tim Khuê Nguyệt hẫng một nhịp.

Anh kéo cô ra ban công vắng người của khách sạn. Gió đêm thổi lồng lộng khiến Khuê Nguyệt run lên, cả vì lạnh, cả vì dư chấn của sự nhục nhã vừa rồi.

"Khóc đủ chưa?" – Lục Cận Ngôn buông tay cô ra, tựa lưng vào lan can, châm một điếu thuốc. Khói thuốc mờ ảo che đi biểu cảm của anh.

"Cảm ơn... cảm ơn anh đã giải vây." – Khuê Nguyệt lau nước mắt, giọng nói vẫn còn nghẹn ngào.

"Đừng hiểu lầm." – Anh lạnh lùng đáp – "Tôi cứu cô vì tôi không muốn trợ lý của mình làm mất mặt công ty ở nơi công cộng. Và cũng để cô thấy rõ, cái gọi là 'tình bạn' hay 'hào quang mạng xã hội' của cô nó rẻ rách đến mức nào khi cô sa cơ."

Khuê Nguyệt im lặng. Anh nói đúng, sự thật này đau đớn nhưng thực tế.

"Lục tổng, tôi biết mình đã sai khi tin lầm người và hành động cảm tính." – Cô ngước mắt nhìn anh, ánh sao trong mắt cô lung linh dưới ánh đèn – "Tôi sẽ không chỉ làm việc để trả nợ. Tôi sẽ chứng minh cho anh thấy, tôi không phải là loại người như họ nói. Và tôi sẽ tìm ra bằng chứng về kẻ đã dàn dựng vụ chụp ảnh này."

Lục Cận Ngôn nhìn cô gái nhỏ bé đang đứng dưới gió đêm, mái tóc rối bay trong gió. Trong khoảnh khắc đó, anh thấy cô không giống một tiểu thư thất thế, mà giống như một chiến binh đang trỗi dậy từ đống tro tàn.

"Tôi chờ xem." – Anh dập tắt điếu thuốc – "Bây giờ thì lau mặt đi. Trông cô như một con mèo lem luốc vậy. Ngày mai, 6 giờ sáng có mặt ở nhà tôi để chuẩn bị bữa sáng. Đây là yêu cầu mới."

Khuê Nguyệt ngẩn người: "Nhà... nhà riêng của anh sao?"

"Có ý kiến gì không?" – Anh nhướng mày.

"Không... tôi biết rồi."

Dù phía trước là vô vàn khó khăn, nhưng lần đầu tiên sau chuỗi ngày tăm tối, Khuê Nguyệt cảm thấy mình có một mục tiêu để phấn đấu. Cô không biết rằng, việc bước chân vào nhà riêng của Lục Cận Ngôn cũng chính là lúc cô bắt đầu bước vào tâm bão của một loại cảm giác còn nguy hiểm hơn cả sự căm ghét.