Đúng 6 giờ sáng, Tô Khuê Nguyệt có mặt trước cửa căn Penthouse 5001. Đây chính là nơi khởi nguồn của mọi bi kịch, nơi mà chỉ vài ngày trước, bức ảnh gã đàn ông béo phệ nhận túi đồ ăn đã khiến cuộc đời cô rẽ sang một hướng tăm tối. Đứng trước cánh cửa gỗ lim đen cao lớn, lòng cô vẫn không khỏi dâng lên một cảm giác kinh tởm xen lẫn sợ hãi. Nhưng giờ đây, cô không thể lùi bước.
Cô nhấn chuông. Chỉ vài giây sau, cánh cửa tự động mở ra. Không gian bên trong hiện lên khiến Khuê Nguyệt thoáng ngẩn ngơ. Khác xa với sự phô trương hào nhoáng mà cô tưởng tượng về nhà của một tỷ phú, căn hộ của Lục Cận Ngôn mang đậm phong cách tối giản (Minimalism) với hai tông màu chủ đạo là xám và trắng. Mọi thứ đều ngăn nắp đến mức cực đoan, lạnh lẽo và tĩnh lặng như chính chủ nhân của nó.
"Đến rồi thì vào bếp đi." – Giọng nói trầm thấp của Lục Cận Ngôn vang lên từ phía cầu thang xoắn ốc.
Anh đang mặc một bộ đồ thể thao màu xám đơn giản, mái tóc hơi ẩm ướt rủ xuống trán, trông trẻ trung và bớt đi phần sắc sảo so với lúc mặc vest. Khuê Nguyệt lúng túng đi vào phòng bếp rộng lớn với những thiết bị gia dụng hiện đại mà cô thậm chí còn không biết cách khởi động.
"Lục tổng... anh muốn ăn gì?"
Lục Cận Ngôn rót cho mình một ly nước lọc, tựa lưng vào quầy bar, ánh mắt thản nhiên nhìn cô: "Tôi ăn uống đơn giản. Một phần Salad ức gà, trứng chần và cà phê đen không đường. Trong tủ lạnh có đủ nguyên liệu, cô có 20 phút."
Khuê Nguyệt bắt đầu luống cuống. Ở nhà họ Tô, cô chưa bao giờ phải chạm tay vào việc bếp núc. Cô cầm con dao lên, đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm cọ trang điểm run rẩy thái từng lát ức gà.
"Oái!"
Một tiếng kêu khẽ vang lên. Con dao sắc lẹm đã sượt qua ngón trỏ của cô. Máu đỏ tươi rỉ ra, thấm vào miếng thịt gà trắng ở trên thớt. Khuê Nguyệt tái mặt, định tìm giấy thấm thì một bàn tay to lớn đã nắm lấy tay cô.
Lục Cận Ngôn chẳng biết đã đứng sau lưng cô từ lúc nào. Anh không nói một lời, kéo cô lại bồn rửa tay, xả nước lạnh lên vết thương. Khoảng cách quá gần khiến Khuê Nguyệt cảm nhận được hơi ấm và mùi hương bạc hà thanh mát tỏa ra từ cơ thể anh. Tim cô đập loạn nhịp, không biết là vì đau hay vì sự tiếp xúc bất ngờ này.
"Vụng về." – Anh buông một câu khô khốc, rồi lấy một chiếc băng cá nhân từ ngăn kéo nhỏ bên cạnh, tỉ mỉ băng lại cho cô. Hành động của anh rất nhanh, dứt khoát nhưng không hề thô bạo.
"Tôi xin lỗi... tôi sẽ làm lại miếng khác." – Khuê Nguyệt cúi đầu, mặt nóng bừng.
"Khỏi đi. Với tốc độ của cô, chắc tôi sẽ chết đói trước khi được ăn. Để đó cho tôi."
Lục Cận Ngôn cầm lấy con dao, những nhát cắt điêu luyện và dứt khoát hiện ra trước mắt Khuê Nguyệt. Chỉ trong chớp mắt, một phần ăn đẹp mắt như ở nhà hàng đã hoàn thành. Khuê Nguyệt đứng một bên, cảm thấy mình thật vô dụng.
"Ngồi xuống ăn đi." – Anh đẩy một đĩa Salad nhỏ hơn về phía cô.
"Tôi... tôi cũng được ăn sao?" – Cô ngạc nhiên.
"Tôi không có thói quen để trợ lý của mình ngất xỉu vì đói khi đang làm việc. Ăn xong rồi thì cầm lấy cái này."
Anh đưa cho cô một chiếc máy tính bảng. Trên màn hình là sơ đồ hệ thống an ninh của tòa nhà Central Park và danh sách nhân viên kỹ thuật.
"Cô không phải nói muốn tìm ra kẻ hẻ mưu sao? Đây là danh sách những người có quyền truy cập vào khu vực kỹ thuật của tầng 50 trong tuần qua. Tôi đã trích xuất camera, nhưng kẻ đó rất khôn ngoan, hắn luôn chọn góc khuất và đội mũ bảo hiểm."
Khuê Nguyệt nhìn vào danh sách, đôi mắt cô chợt nheo lại khi thấy một cái tên quen thuộc: "Chu Phì? Nhân viên bảo trì mạng?"
"Hắn ta có vấn đề gì?" – Lục Cận Ngôn nhấp một ngụm cà phê, quan sát biểu cảm của cô.
"Tài khoản nhắn tin với tôi... thỉnh thoảng hắn hay dùng những thuật ngữ về kỹ thuật mạng mà tôi không hiểu. Và có một lần, hắn vô tình gửi một bức ảnh chụp màn hình, góc dưới cùng có hiện logo của một phần mềm quản lý tòa nhà..." – Khuê Nguyệt bồi hồi nhớ lại, cảm giác ghê tởm lại trào dâng – "Lục tổng, anh có thể cho tôi xem ảnh của người này không?"
Lục Cận Ngôn gõ nhẹ lên máy tính, một bức ảnh chân dung hiện ra. Đó là một gã đàn ông với gương mặt đầy dầu, đôi mắt hí sau lớp kính cận dày. Dù không mặc bộ đồ ngủ đen đó, nhưng Khuê Nguyệt cam đoan 100% đây chính là gã mập mà shipper đã chụp được.
"Chính là hắn! Là gã này!" – Khuê Nguyệt run rẩy chỉ vào màn hình.
Ánh mắt Lục Cận Ngôn tối sầm lại. Anh đặt ly cà phê xuống, tỏa ra một khí thế lạnh lẽo: "Chu Phì... một nhân viên cấp thấp lại dám dùng danh tính của tôi để làm trò đồi bại ngay dưới mũi tôi sao?"
"Tôi muốn gặp hắn. Tôi muốn hỏi tại sao hắn lại làm thế với tôi!" – Khuê Nguyệt siết chặt nắm đấm, sự phẫn nộ lấn át cả nỗi sợ hãi.
"Cô gặp hắn để làm gì? Để hắn cười vào mặt sự ngây thơ của cô sao?" – Cận Ngôn đứng dậy, tiến lại gần cô, giọng nói trầm thấp đầy uy lực – "Tô Khuê Nguyệt, muốn bắt một con chuột cống, cô không thể chỉ xua đuổi nó. Cô phải dồn nó vào đường cùng để nó tự lòi đuôi ra. Từ giờ, cô vẫn sẽ đóng vai người trợ lý bị thất thế, còn tôi sẽ cho người giám sát gã này. Tôi muốn xem kẻ đứng sau xúi giục hắn là ai."
"Anh nghĩ có người đứng sau?"
"Một nhân viên bảo trì bình thường sẽ không biết tôi mua đồ ngủ hiệu gì, ở đâu, trừ khi có kẻ cung cấp thông tin." – Lục Cận Ngôn nhìn thẳng vào mắt cô – "Kẻ đó, có lẽ là người rất gần gũi với cô đấy."
Đầu óc Khuê Nguyệt như nổ tung. Gần gũi với cô? Người biết cô hay mặc gì, thích gì, người luôn xúi giục cô làm những việc bốc đồng... Diệp Lăng?
Cô rùng mình. Nếu thực sự là Diệp Lăng, thì người bạn thân bấy lâu nay của cô thực sự quá đáng sợ.
"Bây giờ, dẹp đống đĩa này đi rồi chuẩn bị đến công ty. Hôm nay cô sẽ phải đối mặt với một đống việc ở phòng Marketing. Đừng để lộ sơ hở."
Lục Cận Ngôn quay lưng đi, nhưng trước khi khuất sau cánh cửa, anh nói thêm một câu: "Vết thương ở tay... đừng để dính nước."
Cửa đóng lại, Khuê Nguyệt đứng lặng trong căn bếp xám lạnh. Lần đầu tiên cô cảm nhận được, đằng sau vẻ ngoài tàn nhẫn của Lục Cận Ngôn là một sự bảo bọc âm thầm. Cô không còn cảm thấy căn hộ 5001 này đáng kinh tởm nữa, mà trái lại, nó giống như một pháo đài an toàn nhất giữa tâm bão đang bủa vây cô.