MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHào Môn Kinh Hỉ: Cạm Bẫy Ánh TrăngChương 7: Kế Ly Gián

Hào Môn Kinh Hỉ: Cạm Bẫy Ánh Trăng

Chương 7: Kế Ly Gián

1,562 từ · ~8 phút đọc

Tòa nhà tập đoàn Lục Thị hôm nay dường như náo nhiệt hơn thường lệ. Tin đồn về việc đại tiểu thư nhà họ Tô phải đi làm "nô lệ" cho Lục tổng đã lan đến từng ngóc ngách của phòng Marketing. Khi Tô Khuê Nguyệt bước vào với xấp tài liệu trên tay và ngón tay trỏ dán băng cá nhân, những tiếng cười khúc khích và ánh mắt soi mói lại đổ dồn về phía cô.

"Nhìn kìa, tiểu thư cao ngạo ngày nào giờ lại đi làm việc vặt cho phòng chúng ta sao?" "Nghe nói bị Lục tổng hành cho ra bã, sáng nào cũng phải đến nhà riêng phục dịch đấy."

Khuê Nguyệt hít một hơi thật sâu, cô nhớ lại lời dặn của Lục Cận Ngôn: “Càng bị nhục mạ, cô càng phải diễn cho tròn vai kẻ thất thế.” Cô cúi mặt, giả vờ như đang cố chịu đựng sự tủi nhục, lẳng lặng đi về phía chiếc bàn nhỏ hẹp trong góc tối.

Ngay lúc đó, điện thoại trong túi xách của cô rung lên. Một tin nhắn từ tài khoản "L.C.N" giả mạo – kẻ mà cô giờ đây đã biết chắc chắn là Chu Phì: "Nguyệt ơi, anh nghe nói em đang gặp khó khăn ở Lục Thị? Anh đau lòng quá. Đều tại gã Lục Cận Ngôn tàn ác đó. Em có muốn anh giúp em trả thù hắn không?"

Bàn tay Khuê Nguyệt siết chặt chiếc điện thoại. Sự ghê tởm dâng lên tận cổ họng khi nghĩ đến việc gã mập mạp đó đang ngồi ở một góc tối nào đó, gõ những dòng chữ đầy giả tạo này. Cô nhìn lên văn phòng tầng thượng, nơi Lục Cận Ngôn đang quan sát mọi thứ qua hệ thống nội bộ, rồi chậm rãi gõ trả lời theo kịch bản đã bàn trước:

"Anh có thể giúp em sao? Em hận anh ta. Anh ta coi em như cỏ rác. Nếu có thể khiến anh ta thân bại danh liệt, em sẵn sàng làm tất cả."

Đầu dây bên kia trả lời ngay lập tức, dường như Chu Phì đang rất phấn khích khi con mồi đã cắn câu: "Tối nay, 9 giờ, gặp anh ở quán bar cũ. Anh sẽ cho em thứ có thể hạ gục hắn một lần và mãi mãi."

Khuê Nguyệt tắt màn hình, ánh mắt trở nên sắc lạnh. Cô lập tức gửi một tín hiệu đã định sẵn cho Lục Cận Ngôn.

Năm phút sau, loa thông báo của phòng Marketing vang lên: "Trợ lý Tô, lên văn phòng Chủ tịch có việc gấp."

Dưới những ánh mắt tò mò, Khuê Nguyệt bước vào thang máy. Vừa cánh cửa văn phòng Lục Cận Ngôn khép lại, anh đã đứng đó, tay cầm một xấp ảnh chụp từ camera ẩn trong phòng kỹ thuật của tòa nhà.

"Hắn ta bắt đầu hành động rồi." – Lục Cận Ngôn đưa bức ảnh cho cô. Trong ảnh, Chu Phì đang lén lút gặp gỡ một người phụ nữ trùm kín mặt tại bãi đậu xe. Dù che chắn rất kỹ, nhưng chiếc vòng tay kim cương phiên bản giới hạn lấp lánh trên cổ tay người phụ nữ đó đã tố cáo danh tính.

"Diệp Lăng." – Khuê Nguyệt thốt lên, giọng nói run rẩy – "Đó là quà sinh nhật năm ngoái em đã cùng chị ta đi chọn."

Lục Cận Ngôn nhếch môi, một nụ cười không có hơi ấm: "Kế hoạch của họ rất đơn giản. Chu Phì sẽ đưa cho cô một con chip chứa mã độc hoặc tài liệu mật giả của tập đoàn. Cô sẽ 'vô tình' để lộ nó ra ngoài, khiến tôi bị cáo buộc vi phạm pháp luật hoặc làm lộ thông tin khách hàng. Diệp Lăng đứng sau dùng truyền thông để bồi thêm một nhát dao chí mạng."

"Tại sao chị ta lại hận em đến thế?" – Khuê Nguyệt cảm thấy trái tim mình đau nhói. Tình bạn mười năm hóa ra chỉ là một vở kịch dài.

"Trong giới hào môn, không có tình bạn, chỉ có lợi ích và sự đố kỵ." – Lục Cận Ngôn tiến lại gần, đặt tay lên vai cô, một hành động hiếm hoi mang tính an ủi – "Tối nay cô cứ đi gặp hắn. Lâm Huy và đội an ninh sẽ bám sát. Tôi muốn cô diễn một màn 'tình xưa nghĩa cũ' để hắn khai ra nơi Diệp Lăng giấu những bằng chứng khác."

"Tôi sợ mình sẽ nôn ra mất khi nhìn thấy mặt hắn." – Khuê Nguyệt thành thật nói.

"Cố chịu đựng mười lăm phút. Sau mười lăm phút đó, tôi sẽ cho cô thấy thế nào là địa ngục thực sự dành cho những kẻ dám đùa giỡn với tôi."

Đúng 9 giờ tối, quán bar nằm trong con hẻm nhỏ sầm uất tràn ngập tiếng nhạc xập xình. Khuê Nguyệt chọn một góc khuất nhất, diện bộ váy quyến rũ nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự đề phòng.

Chu Phì xuất hiện. Gã mặc một chiếc áo phông chật ních, mồ hôi nhễ nhại, hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá rẻ tiền. Khi nhìn thấy Khuê Nguyệt, đôi mắt hí của gã sáng quắc lên đầy dục vọng. Gã định vươn tay nắm lấy tay cô, nhưng Khuê Nguyệt khéo léo né tránh bằng cách cầm ly rượu lên.

"Nguyệt à, em chịu khổ rồi. Nhìn em gầy đi nhiều quá." – Giọng nói của gã sặc mùi giả tạo.

"Anh nói có cách giúp em? Là cách gì?" – Cô lạnh lùng vào thẳng vấn đề.

Chu Phì lén lút lấy ra một chiếc USB nhỏ, đẩy về phía cô: "Trong này là danh sách khách hàng VIP và các hợp đồng ngầm của Lục Thị. Chỉ cần em đăng nó lên mạng dưới danh nghĩa 'người trong cuộc', Lục Cận Ngôn sẽ phải vào tù. Lúc đó, anh sẽ đưa em đi trốn, chúng ta sẽ sống hạnh phúc bên nhau."

Khuê Nguyệt nhìn chiếc USB, cảm thấy nực cười cho sự ảo tưởng của gã đàn ông này. Cô giả vờ do dự: "Nhưng... Diệp Lăng nói anh ta rất đáng sợ, liệu có an toàn không?"

"Diệp Lăng sao? Cô ta chỉ biết ra lệnh thôi! Chính anh là người đã chụp bức ảnh đó, chính anh đã hack camera để giúp cô ta theo dõi em." – Chu Phì vì muốn thể hiện công trạng nên đã bắt đầu mất cảnh giác – "Cô ta hứa sau khi em bị hạ bệ, cô ta sẽ cho anh một số tiền lớn và một vị trí trong công ty nhà họ Diệp. Nhưng anh chỉ cần em thôi, Nguyệt ạ."

Khuê Nguyệt mỉm cười, một nụ cười đầy châm biếm: "Anh nói đúng, Diệp Lăng thật quá đáng. Vậy bằng chứng chị ta thuê anh, anh còn giữ không? Em muốn chắc chắn chị ta không phản bội chúng ta."

"Còn chứ! Anh ghi âm lại hết tất cả những lần cô ta gọi điện chỉ đạo. Anh đâu có ngu, phải có cái để phòng thân chứ!" – Gã vỗ vỗ vào túi quần.

Ngay lập tức, Khuê Nguyệt đặt ly rượu xuống bàn. Đó là tín hiệu.

Rầm!

Cửa quán bar bị đẩy mạnh. Một nhóm người mặc vest đen tràn vào, nhanh chóng phong tỏa lối thoát. Chu Phì hốt hoảng đứng bật dậy: "Cái... cái gì thế này?"

Từ trong đám đông, Lục Cận Ngôn thong thả bước ra. Ánh đèn màu của quán bar hắt lên gương mặt anh, khiến anh trông như một phán quan đến từ bóng tối.

"Chu Phì, nhân viên bảo trì mạng của Central Park. Có vẻ như tiền lương của tập đoàn không đủ cho tham vọng của cậu?"

Chu Phì tái mét mặt mày, gã nhìn sang Khuê Nguyệt, rồi lại nhìn Lục Cận Ngôn, lắp bắp: "Lục... Lục tổng... tôi..."

Khuê Nguyệt đứng dậy, tiến lại gần gã, đôi mắt cô không còn sự sợ hãi mà chỉ còn sự khinh bỉ tột cùng: "Anh nói anh yêu tôi sao? Anh dùng bộ mặt này, tâm địa này để nói lời yêu tôi? Anh và Diệp Lăng thật đúng là một cặp bài trùng trời sinh."

Lục Cận Ngôn ra hiệu cho Lâm Huy: "Lấy cái USB và điện thoại của hắn. Đưa hắn về đồn cảnh sát. Tôi tin rằng với tội danh xâm phạm bí mật kinh doanh và vu khống, hắn sẽ có rất nhiều thời gian để suy nghĩ về 'tình yêu' của mình trong tù."

Chu Phì gào thét bị kéo đi. Khuê Nguyệt đứng lặng trong quán bar, hơi thở vẫn còn dồn dập. Kế hoạch ly gián đã thành công mỹ mãn, nhưng sự thật về Diệp Lăng vẫn khiến lòng cô trĩu nặng.

Lục Cận Ngôn đi tới bên cạnh cô, tháo chiếc áo khoác vest của mình choàng lên vai cô.

"Xong rồi. Kẻ trực tiếp hại cô đã bị bắt. Bây giờ, đến lượt người 'chị em tốt' của cô."

Khuê Nguyệt ngước nhìn anh, dưới ánh đèn mờ ảo, bóng hình anh cao lớn và vững chãi đến lạ kỳ. "Cảm ơn anh, Cận Ngôn."

Lần đầu tiên cô gọi tên anh mà không kèm theo chức danh. Lục Cận Ngôn hơi khựng lại, rồi anh khẽ gật đầu, dẫn cô bước ra khỏi quán bar, để lại sau lưng những tăm tối của sự lừa dối.