MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHào Môn Kinh Hỉ: Cạm Bẫy Ánh TrăngChương 8: Mặt Nạ Rơi

Hào Môn Kinh Hỉ: Cạm Bẫy Ánh Trăng

Chương 8: Mặt Nạ Rơi

1,292 từ · ~7 phút đọc

Cơn mưa đêm trút xuống thành phố S như muốn gột rửa những dơ bẩn ẩn giấu dưới ánh đèn màu. Trong chiếc Rolls-Royce chạy êm ru trên đường phố, Tô Khuê Nguyệt ngồi lặng lẽ, vai vẫn khoác chiếc áo vest còn vương hơi ấm và mùi hương gỗ đàn hương đặc trưng của Lục Cận Ngôn.

"Tôi muốn kết thúc việc này ngay đêm nay." – Khuê Nguyệt lên tiếng, giọng nói không còn run rẩy mà chứa đựng một sự quyết tuyệt đến lạnh lùng.

Lục Cận Ngôn gõ nhẹ ngón tay lên vô lăng, ánh mắt anh nhìn thẳng về phía trước: "Cô chắc chứ? Đối mặt với sự phản bội của người mình từng tin tưởng nhất không phải là cảm giác dễ chịu đâu."

"Tôi đã nếm đủ sự nhục nhã rồi. Giờ là lúc để kẻ thực sự xứng đáng với nó phải nhận lấy."

Chiếc xe dừng lại trước sảnh một câu lạc bộ thượng lưu bậc nhất – nơi Diệp Lăng đang tổ chức buổi tiệc mừng sự kiện cô ta vừa giành được một hợp đồng lớn (thứ mà cô ta chiếm được sau khi Khuê Nguyệt bị phong sát).

Lục Cận Ngôn bước xuống xe, vòng qua mở cửa cho Khuê Nguyệt. Anh không nói gì, chỉ chìa tay ra. Khuê Nguyệt khẽ đặt tay mình lên tay anh. Cảm giác vững chãi từ lòng bàn tay anh truyền sang như tiếp thêm sức mạnh cho cô bước vào hang cọp.

Bên trong sảnh tiệc, Diệp Lăng đang cười nói rạng rỡ giữa đám đông vây quanh. Cô ta đang tận hưởng cảm giác trở thành trung tâm của sự chú ý khi "đối thủ" lớn nhất là Khuê Nguyệt đã biến mất.

"Ôi, mọi người nhìn xem ai kìa!" – Diệp Lăng chợt thốt lên, giọng nói đầy vẻ kinh ngạc giả tạo khi thấy Lục Cận Ngôn bước vào cùng Khuê Nguyệt – "Khuê Nguyệt, em lại đi cùng Lục tổng sao? Chị cứ tưởng giờ này em đang bận dọn kho ở tầng hầm chứ?"

Tiếng cười rộ lên xung quanh. Khuê Nguyệt không hề lùi bước, cô chậm rãi tiến lại gần Diệp Lăng, gương mặt xinh đẹp không chút biểu cảm.

"Chị Diệp Lăng, chị có vẻ rất vui khi thấy tôi thảm hại đúng không?"

"Em nói gì vậy Nguyệt? Chị luôn lo cho em mà..."

"Lo cho tôi bằng cách thuê Chu Phì chụp ảnh mạo danh Lục tổng? Hay lo cho tôi bằng cách xúi giục tôi đăng bài bóc phốt để tôi bị cả thành phố này tẩy chay, còn chị thì nghiễm nhiên ngồi vào vị trí đại diện thương hiệu của tôi?" – Khuê Nguyệt cắt lời bằng những câu hỏi đanh thép.

Nụ cười trên môi Diệp Lăng cứng đờ. Cô ta lúng túng nhìn quanh: "Em... em nói sảng cái gì vậy? Chu Phì là ai chị còn không biết. Lục tổng, ngài đừng nghe cô ta nói bậy, chắc cô ta bị áp lực quá nên thần trí không ổn định rồi."

Lục Cận Ngôn nhếch môi, anh thong thả lấy từ trong túi áo ra một chiếc điện thoại – chính là chiếc điện thoại của Chu Phì vừa bị thu giữ.

"Diệp tiểu thư, cậu nhân viên bảo trì mạng tên Chu Phì đã khai hết rồi. Cậu ta còn rất cẩn thận ghi âm lại tất cả các cuộc gọi của cô để 'phòng thân'. Cô có muốn tôi phát nó ngay tại đây cho mọi người cùng nghe không?"

Sắc mặt Diệp Lăng chuyển từ trắng bệch sang xám ngoét. Cô ta lắp bắp: "Không... không thể nào... Hắn ta lừa tôi!"

"Kẻ lừa lọc lại sợ bị kẻ khác lừa sao?" – Khuê Nguyệt tiến thêm một bước, đôi mắt cô rực lửa phẫn nộ – "Mười năm tình bạn, tôi luôn coi chị là chị em ruột thịt. Khi chị gặp khó khăn, tôi là người duy nhất đứng ra giúp đỡ. Hóa ra trong mắt chị, tôi chỉ là một cái thang để chị bước lên, hoặc là một cái gai mà chị phải nhổ bỏ bằng mọi giá?"

"Câm miệng!" – Diệp Lăng quát lên, mặt mày méo mó vì bị dồn vào đường cùng – "Phải! Tôi ghét cô! Cô sinh ra đã có tất cả, xinh đẹp hơn tôi, giàu có hơn tôi, đi đâu cũng là tâm điểm! Ngay cả người đàn ông tôi thầm thương bấy lâu nay cũng chỉ nhìn về phía cô! Tại sao tôi phải làm cái bóng cho cô mãi mãi? Tôi chỉ mượn tay gã mập đó để cho cô nếm mùi bị người ta khinh bỉ là như thế nào thôi!"

Cả sảnh tiệc im phăng phắc. Những người vừa mới nịnh bọt Diệp Lăng giờ đây đều lùi ra xa như tránh tà.

Khuê Nguyệt nhìn người phụ nữ trước mặt, cảm thấy vừa xa lạ vừa đáng thương. Cô không khóc, vì cô nhận ra người này không xứng đáng với nước mắt của mình nữa.

"Chị thắng rồi, chị đã khiến tôi mất tất cả. Nhưng chị quên một điều, Diệp Lăng ạ. Sự thật có thể bị che mờ, nhưng nó không bao giờ biến mất." – Khuê Nguyệt quay sang Lục Cận Ngôn – "Lục tổng, tôi nghĩ phần việc của tôi đến đây là hết. Phần còn lại, xin giao cho anh và pháp luật."

Lục Cận Ngôn gật đầu, anh ra hiệu cho Lâm Huy và các luật sư đã chờ sẵn ở cửa: "Diệp tiểu thư, hồ sơ kiện cô về tội xâm phạm bí mật đời tư, vu khống và phá hoại hoạt động kinh doanh của tập đoàn Lục Thị đã hoàn tất. Cảnh sát đang chờ cô ở sảnh dưới."

Tiếng xì xào phẫn nộ của đám đông bao trùm lấy Diệp Lăng. Cô ta gào thét, vùng vẫy khi bị đưa đi, nhưng không ai thèm nhìn lại lấy một lần. Những kẻ từng sỉ nhục Khuê Nguyệt giờ đây đều cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt cô.

Khuê Nguyệt bước ra khỏi sảnh tiệc, hơi lạnh của cơn mưa hắt vào mặt khiến cô bừng tỉnh. Mọi thứ đã kết thúc, nhưng cảm giác trống rỗng lại bủa vây lấy cô. Cô đã đòi lại được sự trong sạch, nhưng gia đình đã quay lưng, bạn bè là giả dối, tiền tài danh vọng đều tan thành mây khói.

Lục Cận Ngôn bước đến bên cạnh cô, đưa cho cô một chiếc khăn giấy: "Về thôi. Cô đã làm rất tốt."

"Lục tổng, giờ tôi đã minh oan được cho anh, tôi... cũng không còn giá trị gì nữa. Anh có thể rút đơn kiện và cho tôi đi được không?" – Khuê Nguyệt hỏi, giọng nói nhỏ như tiếng gió.

Lục Cận Ngôn nhìn cô thật lâu dưới ánh đèn đường mờ ảo. Ánh mắt anh không còn vẻ lạnh lùng như lúc đầu, mà chứa đựng một tia sáng khó định nghĩa.

"Đi đâu? Bản giao kèo của cô vẫn còn năm tháng mười tám ngày nữa. Trợ lý Tô, cô định quỵt nợ sao?"

Khuê Nguyệt ngẩn người nhìn anh: "Nhưng kẻ xấu đã bị bắt rồi..."

"Diệp Lăng bị bắt, nhưng uy tín của tôi vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, và đống tài liệu dưới kho kia vẫn chưa nhập xong." – Anh quay lưng đi về phía xe, nhưng môi khẽ nhếch lên – "Vả lại, tôi chưa tìm thấy ai pha cà phê đúng 85 độ C tốt hơn cô. Lên xe!"

Khuê Nguyệt đứng sững lại một giây, rồi một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô giữa màn mưa tầm tã. Lần đầu tiên, cô thấy con đường phía trước dù vẫn còn là "nợ nần", nhưng lại rạng rỡ hơn bao giờ hết.