MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHào môn phong vân, Ta là phản diện nhưng có tâmChương 1: Sự trở về của Lâm Diệc Phàm và cơ chế "Tiếng lòng đối nghịch"

Hào môn phong vân, Ta là phản diện nhưng có tâm

Chương 1: Sự trở về của Lâm Diệc Phàm và cơ chế "Tiếng lòng đối nghịch"

1,264 từ · ~7 phút đọc

Không khí trong căn biệt thự nhà họ Lục hôm nay căng thẳng đến mức một cây kim rơi cũng có thể nghe thấy tiếng động. Diệp Tú Vân – phu nhân nhà họ Lục – liên tục đi đi lại lại trước sảnh lớn, đôi mắt bà sưng húp vì khóc ròng rã suốt nhiều ngày kể từ khi nhận được tin báo đã tìm thấy đứa con trai ruột bị thất lạc mười tám năm qua.

Lục Tư Thành ngồi trên ghế sofa da bò, lặng lẽ nhìn tách trà Earl Grey đang tỏa hơi nước mờ ảo. Anh vừa xuyên không vào đây chưa đầy ba tiếng. Một hệ thống máy móc trong đầu anh vừa vang lên thông báo: "Cốt truyện bắt đầu: Nam chính kịch bản Lâm Diệc Phàm sắp xuất hiện. Ký chủ hãy giữ vững thiết lập phản diện chiếm hữu."

Tư Thành nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa đầu lưỡi. Anh biết, Lâm Diệc Phàm trở về không phải để đoàn viên, mà là để báo thù. Trong kịch bản gốc, Diệc Phàm sẽ dùng vẻ ngoài rách rưới và sự hiểu chuyện đến đau lòng của mình để biến Tư Thành thành một kẻ thừa thãi, xấu tính trong mắt cha mẹ. Nhưng có một biến số mà cả Diệc Phàm cũng không ngờ tới: Gia đình họ Lục từ hôm nay có thể nghe thấy tiếng lòng của hắn.

"Cạch."

Cánh cửa gỗ sồi nặng nề mở ra. Một bóng người gầy gò, khoác trên mình bộ quần áo cũ sờn bám đầy bụi đất bước vào. Lâm Diệc Phàm đứng đó, đôi vai hơi so lại, gương mặt lộ vẻ rụt rè và sợ hãi. Ngay khi nhìn thấy Diệp Tú Vân, đôi mắt hắn lập tức đỏ hoe, nước mắt chảy dài trên gò má hóp sâu.

"Mẹ... có phải là mẹ không?" – Giọng hắn run rẩy như cánh diều trước gió.

Bà Tú Vân nấc nghẹn, định lao tới ôm lấy đứa con tội nghiệp. Nhưng ngay khoảnh khắc bà vừa bước tới, một âm thanh chói tai, lạnh lẽo bất ngờ vang dội trong tâm trí bà, và cả trong đầu ông Lục Chính Nam lẫn cô chị gái Kiều Anh đang đứng cạnh đó:

“Hừ, nhìn cái vẻ mặt giả nhân giả nghĩa kia kìa. Bà già này chắc chắn đang diễn kịch để che giấu sự tội lỗi vì đã để tôi bị bắt cóc mười tám năm trước. Nhìn căn biệt thự này đi, lộng lẫy thật đấy, chắc chắn tiền của tôi đã bị cái nhà này tiêu xài sạch sẽ trên người thằng giả mạo kia rồi. Cứ đợi đấy, tôi sẽ khiến bà phải quỳ xuống hối hận vì mười tám năm qua đã sống sung sướng trên sự đau khổ của tôi.”

Bà Tú Vân khựng lại giữa chừng, gương mặt bà tái nhợt như không còn giọt máu. Bà nhìn chằm chằm vào đứa con trai đang khóc nức nở trước mặt, cảm giác như mình vừa bị một xô nước đá dội từ đỉnh đầu xuống. Tiếng lòng đó... rõ ràng là giọng của Diệc Phàm, nhưng sao nó lại tàn độc và thâm hiểm đến thế?

Lâm Diệc Phàm hoàn toàn không biết bí mật này đã bị bại lộ. Hắn vẫn tiếp tục đóng vai đứa con hiếu thảo, quỳ sụp xuống sàn nhà: "Ba, mẹ... con về rồi. Ở vùng núi xa xôi, con chỉ mong có ngày được nhìn thấy ba mẹ một lần, dù có chết con cũng mãn nguyện."

Tiếng lòng lại vang lên như một tràng cười khinh bỉ:

“Chết? Còn lâu tôi mới chết! Tôi về đây là để đòi lại cái ghế chủ tịch của ông già kia, đòi lại tất cả những gì thuộc về tôi. Cái nhà này chỉ là bước đệm để tôi leo lên đỉnh cao thôi. Nhìn cái sàn nhà này xem, sạch đến mức có thể soi gương được, chắc thằng giả mạo kia hằng ngày chỉ biết ăn chơi sung sướng, chẳng bù cho tôi phải đi đào khoai dưới hầm tối.”

Lục Chính Nam nhíu chặt lông mày, đôi bàn tay ông siết chặt lại. Ông là một thương nhân lão luyện trên thương trường, chưa bao giờ ông thấy lạnh sống lưng như lúc này. Đứa con ruột thịt mà ông luôn dằn vặt tìm kiếm, hóa ra lại mang một tâm can vặn vẹo đến mức này sao?

Lục Tư Thành lúc này đứng dậy, bước tới đỡ Diệc Phàm đứng lên. Theo kịch bản, anh phải đẩy Diệc Phàm ra và mắng hắn là "đồ dơ bẩn", nhưng Tư Thành lại nhẹ nhàng lấy khăn tay ra lau vệt bùn trên trán Diệc Phàm, giọng ấm áp: "Anh Diệc Phàm, anh về là tốt rồi. Từ nay anh không cần chịu khổ nữa, cả nhà sẽ bù đắp cho anh."

Lâm Diệc Phàm ngước lên, đôi mắt chứa chan lòng biết ơn: "Cảm ơn em, em chắc là Tư Thành đúng không? Em thật tốt bụng quá."

Nhưng trong đầu hắn lại rít lên:

“Thằng khốn! Cất cái khăn rẻ tiền của mày đi. Mày tưởng mày làm thế này là tao sẽ tha cho mày sao? Mày chiếm chỗ của tao mười tám năm, tao sẽ khiến mày phải bò ra khỏi cái nhà này như một con chó!”

Lục Kiều Anh – chị gái nổi tiếng sắc sảo và yêu thương Tư Thành nhất – lúc này đã hoàn toàn mất sạch cảm tình với đứa em ruột vừa trở về. Cô bước tới, giọng nói lạnh thấu xương: "Được rồi, đứng lên đi. Vừa về nhà đừng có khóc lóc gào thét như thế, nhìn chẳng ra hệ thống gì cả. Đi rửa mặt rồi vào ăn cơm, ba mẹ đã chuẩn bị tiệc tẩy trần cho em rồi."

Bữa cơm diễn ra trong một sự im lặng đáng sợ. Trên bàn toàn là sơn hào hải vị, nhưng chẳng ai có tâm trạng để ăn. Lâm Diệc Phàm nhìn đĩa tôm hùm, miệng lắp bắp: "Con... con chưa bao giờ thấy món này. Ở dưới quê, con chỉ được ăn cơm độn ngô thôi..."

Tiếng lòng:

“Mấy món này tôi ăn mòn cả miệng trong kịch bản cũ rồi. Giờ phải giả vờ nghèo khổ để lấy lòng thương hại của bà già kia mới được. Nhìn bà ta kìa, ánh mắt đó là đang xót xa đúng không? Đúng rồi, cứ xót xa đi, rồi đưa hết cổ phần công ty cho tôi là được.”

Mẹ Lục buông đũa, bà cảm thấy lồng ngực mình đau nhói. Tình mẫu tử thiêng liêng trong bà đang vụn vỡ từng mảnh. Đứa trẻ này không cần tình yêu của bà, nó chỉ cần tiền và sự báo thù.

Bữa cơm kết thúc sớm hơn dự kiến. Lục Chính Nam đứng dậy, giọng ông trầm đặc: "Tư Thành, lát nữa con đưa Diệc Phàm đi chọn phòng đi. Diệc Phàm, con muốn phòng nào thì cứ nói."

Lâm Diệc Phàm cúi đầu "Vâng thưa ba", nhưng trong lòng hắn đã bắt đầu tính toán cho bước tiếp theo: “Phòng ngủ à? Tao phải chiếm cái phòng to nhất hướng Nam của thằng Tư Thành. Tao sẽ đuổi nó sang phòng kho để nó biết thế nào là mùi vị của cái nghèo!”

Tư Thành khẽ nhếch môi, ánh mắt anh nhìn Lâm Diệc Phàm chứa đầy sự thương hại. Anh biết, ván bài này chỉ mới bắt đầu, và nam chính tự phụ kia đang tự đào hố chôn chính mình bằng những suy nghĩ không thể giấu kín.