MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHào môn phong vân, Ta là phản diện nhưng có tâmChương 2: Căn phòng hướng Nam và lòng đố kỵ

Hào môn phong vân, Ta là phản diện nhưng có tâm

Chương 2: Căn phòng hướng Nam và lòng đố kỵ

1,080 từ · ~6 phút đọc

Bữa cơm tẩy trần kết thúc trong một bầu không khí quái dị. Sự im lặng không phải đến từ sự xa lạ của người mới trở về, mà đến từ sự bàng hoàng của những người ở lại. Lục Chính Nam và Diệp Tú Vân bước đi trên hành lang tầng hai với tâm thế nặng nề, tiếng lòng tàn nhẫn của Lâm Diệc Phàm vẫn còn vang vọng như những vết roi quất vào lòng tin của họ.

Dừng lại trước dãy phòng ngủ sang trọng, Lục Tư Thành chủ động bước lên phía trước. Anh dừng lại trước một cánh cửa gỗ trắng chạm khắc tinh xảo, nơi có vị trí đẹp nhất trong căn biệt thự.

“Anh Diệc Phàm, đây là phòng của em.” Tư Thành nhẹ nhàng mở cửa.

Ánh hoàng hôn vàng rực tràn qua ban công rộng lớn, chiếu lên chiếc giường cỡ lớn với bộ chăn ga lụa cao cấp. Căn phòng này nằm ở hướng Nam, mùa đông ấm áp, mùa hè mát mẻ, từ ban công có thể phóng tầm mắt ra toàn bộ khu vườn hồng và hồ bơi phía dưới. Đây là căn phòng mà vợ chồng nhà họ Lục đã tỉ mỉ thiết kế cho đứa con trai yêu quý của mình.

“Nhưng từ hôm nay, căn phòng này thuộc về anh.” Tư Thành quay sang, mỉm cười chân thành. “Em đã dọn dẹp sạch sẽ đồ đạc của mình rồi. Anh ở vùng núi thiếu thốn ánh sáng, ở đây sẽ tốt cho sức khỏe của anh hơn. Còn em, em dọn sang căn phòng nhỏ phía Tây là được rồi.”

Diệp Tú Vân nhìn Tư Thành, hốc mắt bà đỏ hoe. Đứa con bà nuôi nấng mười mấy năm vẫn luôn hiểu chuyện đến đau lòng như thế. Bà định lên tiếng khen ngợi sự bao dung của anh, nhưng ngay lập tức, "tiếng loa phát thanh" trong đầu Lâm Diệc Phàm lại gầm lên:

“Hừ, phòng của mày? Đừng có dùng cái giọng ban ơn đó với tao! Căn phòng này vốn dĩ phải thuộc về tao suốt mười tám năm qua. Mày chiếm chỗ của tao, hưởng thụ vinh hoa phú quý trên xương máu của tao, giờ trả lại là lẽ đương nhiên. Giả vờ cao thượng cái gì? Nhìn cái bộ dạng nhường nhịn đó của mày, tao chỉ thấy buồn nôn. Cứ đợi đấy, tao sẽ vứt hết đống đồ mày từng chạm vào ra bãi rác. Mày chỉ xứng đáng ở cái phòng kho tối tăm đầy chuột thôi!”

Nụ cười trên môi Diệp Tú Vân đóng băng. Bà sững sờ nhìn con trai ruột của mình. Lâm Diệc Phàm lúc này đang cúi đầu, bàn tay run run chạm vào tay nắm cửa mạ vàng, giọng nói nghẹn ngào:

“Tư Thành... em tốt với anh quá. Anh... anh làm sao dám nhận căn phòng đẹp thế này. Anh chỉ cần một chỗ chui ra chui vào là được rồi, anh không muốn vì anh mà em phải dọn đi...”

Lục Kiều Anh đứng tựa lưng vào tường, đôi mắt sắc lẹm của cô không rời khỏi gương mặt Lâm Diệc Phàm. Cô chưa bao giờ thấy ai "diễn kịch" kinh tởm như thế này. Miệng thì thốt ra những lời hiếu thuận, rụt rè, nhưng tâm can lại đen tối, ngạo mạn và thâm độc đến tận cùng. Cô lạnh lùng lên tiếng:

“Nếu em đã thấy mình không xứng đáng ở phòng này, thì cứ xuống phòng khách ở tầng trệt đi. Ở đó nhỏ hẹp, chắc em sẽ thấy 'quen thuộc' hơn đấy.”

Lâm Diệc Phàm khựng lại, hắn không ngờ người chị gái này lại nói thẳng thừng như vậy. Tiếng lòng hắn lập tức đổi tông, rít lên cay nghiệt:

“Con mụ này bị điên à? Tao chỉ khách sáo một tí mà nó dám bảo tao xuống tầng trệt ở với đám người hầu? Đồ đàn bà lăng loàn, chắc chắn cũng là loại mắt cao hơn đầu giống thằng Tư Thành thôi. Sau này tao nắm được quyền hành, tao sẽ gả mày cho lão già hói ở phía Tây để đổi lấy hợp đồng, xem lúc đó mày còn dám lên mặt với tao không!”

Lục Kiều Anh siết chặt nắm tay đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay. Gả cô cho lão già hói? Đổi lấy hợp đồng? Đây là suy nghĩ của một đứa em trai ruột đối với chị gái mình sao? Sự thương hại ban đầu của cô dành cho đứa em chịu khổ vùng quê đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự ghê tởm tột độ.

Lục Chính Nam lúc này lên tiếng, giọng ông trầm đặc và mang theo một sự uy nghiêm đáng sợ:

“Tư Thành đã có lòng nhường, thì Diệc Phàm cứ ở đi. Không cần phải đẩy đưa nữa.”

Lâm Diệc Phàm sợ hãi cúi đầu: “Vâng... vâng thưa ba. Con cảm ơn ba, cảm ơn em Tư Thành.”

Trong khi miệng hắn lí nhí cảm ơn, tiếng lòng lại vang lên đắc ý:

“Ha ha, cuối cùng căn phòng này cũng về tay tao. Bước đầu tiên đã thành công. Tối nay tao sẽ lục soát xem thằng Tư Thành có giấu tiền bạc hay trang sức gì không. Những thứ trong căn phòng này, từ nay đều là của Lâm Diệc Phàm tao!”

Lục Tư Thành lặng lẽ quan sát biểu cảm của mọi người. Anh thấy rõ sự thất vọng tràn trề trên gương mặt ba mẹ và sự phẫn nộ trong mắt chị gái. Anh nhẹ nhàng nói:

“Vậy anh nghỉ ngơi nhé. Em sang phòng phía Tây sắp xếp lại đồ đạc một chút. Lát nữa em sẽ mang thẻ sinh hoạt qua cho anh.”

Tư Thành vừa quay lưng đi, Hệ thống trong đầu anh lập tức thông báo: “Độ thiện cảm của chị gái đối với ký chủ: +20. Độ thất vọng của ba mẹ đối với nam chính kịch bản: +30.”

Lâm Diệc Phàm đóng cửa phòng lại, hắn nhảy lên chiếc giường lót nệm lông vũ êm ái, cười sung sướng trong lòng mà không hề hay biết rằng, ngay từ giây phút hắn bước chân vào căn phòng hướng Nam này, sự tin tưởng cuối cùng của gia đình dành cho hắn đã nứt toác thành trăm mảnh. Căn phòng này không phải là khởi đầu của sự huy hoàng, mà là khởi đầu cho sự cô lập của chính hắn trong gia tộc họ Lục.