Căn phòng phía Tây vốn là phòng dành cho khách, diện tích chỉ bằng một nửa căn phòng hướng Nam mà Lục Tư Thành vừa nhường lại. Tuy vậy, Tư Thành lại cảm thấy dễ thở hơn hẳn. Anh thong thả sắp xếp vài món đồ cá nhân, tâm trí khẽ gọi Hệ thống kiểm tra tiến độ. Một dải băng xanh hiện lên trong võng mạc: "Hào quang nam chính của Lâm Diệc Phàm: Giảm 5%. Độ tin cậy của gia đình dành cho ký chủ: Tăng 15%."
Tư Thành khẽ nhếch môi. Ván cờ này, kẻ cầm trịch không phải là người nắm giữ "kịch bản gốc", mà là người biết điều khiển lòng người.
Anh cầm lấy một chiếc thẻ đen vô hạn mức đặt trên bàn cùng một phong bì chứa một ít tiền mặt, sau đó sải bước về phía căn phòng cũ của mình. Ở đại sảnh tầng hai, ba Lục Chính Nam và mẹ Diệp Tú Vân vẫn đang ngồi trầm mặc, ánh mắt họ đầy vẻ mệt mỏi và thất vọng. Khi thấy Tư Thành đi tới, bà Tú Vân khẽ gọi:
"Tư Thành, con định đi đâu vậy?"
"Con sang đưa thẻ sinh hoạt cho anh Diệc Phàm ạ." Tư Thành mỉm cười dịu dàng. "Anh ấy mới về, chắc chắn cần mua sắm nhiều thứ cá nhân. Ba mẹ bận rộn, để con lo việc này cho."
Ông Chính Nam gật đầu, ánh mắt nhìn Tư Thành đầy vẻ tán thưởng nhưng cũng lẫn lộn sự xót xa: "Con thật chu đáo. Đi đi, bảo nó thiếu gì cứ nói với ba."
Tư Thành gõ cửa phòng Lâm Diệc Phàm. Cánh cửa mở ra, Diệc Phàm đứng đó, bộ quần áo cũ sờn vẫn chưa thay, gương mặt vẫn giữ vẻ rụt rè khắc khổ.
"Anh Diệc Phàm, em tới gửi anh cái này." Tư Thành chìa chiếc thẻ đen ra. "Đây là thẻ phụ từ tài khoản của ba mẹ, dành cho chi phí sinh hoạt hàng tháng của anh. Anh cứ thoải mái sử dụng, đừng ngại."
Lâm Diệc Phàm nhìn chằm chằm vào chiếc thẻ đen – biểu tượng của sự giàu sang tột đỉnh mà hắn hằng mơ ước. Trong kịch bản gốc, đáng lẽ ba Lục sẽ trực tiếp đưa cho hắn, nhưng hắn sẽ từ chối để làm ra vẻ mình là người nghèo có khí tiết, từ đó khiến ba mẹ càng thêm xót xa.
Lâm Diệc Phàm lùi lại một bước, hai tay xua xua, giọng nói đầy vẻ tự trọng: "Không... không được đâu Tư Thành. Anh về đây là vì tình cảm gia đình, không phải vì tiền. Anh ở vùng núi quen rồi, tự tay làm lụng mới thấy yên tâm. Tiền này... anh không nhận đâu."
Tiếng lòng của hắn lập tức dội thẳng vào tâm trí ba mẹ và chị gái đang đứng gần cửa:
"Hừ, cầm cái thẻ phụ này làm gì? Định bố thí cho tao chắc? Tao biết thẻ của mày là thẻ đen vô hạn mức, còn cái này chắc chắn là loại thẻ bị giới hạn chi tiêu. Muốn lừa tao à? Tao cứ từ chối trước, để ông già kia thấy tao thanh cao hơn cái loại chỉ biết tiêu tiền như nước là mày. Đợi lúc ông ấy mủi lòng, chắc chắn sẽ đưa cho tao cái quyền kiểm soát tài chính lớn hơn!"
Ba Lục đang đứng ở hành lang, nghe thấy câu này thì hơi thở trở nên dồn dập, lồng ngực phập phồng vì giận dữ. "Quyền kiểm soát tài chính lớn hơn"? Đứa con này vừa về nhà đã bắt đầu tính kế chiếm đoạt gia sản sao?
Lục Tư Thành vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, anh gật đầu như thể rất thấu hiểu: "Em hiểu ý anh. Anh thật sự rất có chí khí. Nếu anh không muốn nhận tiền của ba mẹ, vậy... anh cầm cái này đi."
Tư Thành lấy ra một chiếc thẻ khác từ túi áo, đặt vào tay Diệc Phàm.
"Đây là thẻ cá nhân của em. Tiền trong này là do em đi làm thêm và tiết kiệm từ nhỏ đến nay, hoàn toàn không liên quan đến tài sản của nhà họ Lục. Em muốn tặng anh như một món quà từ em trai gửi anh trai. Nếu anh không nhận tiền của ba mẹ, thì hãy nhận tấm lòng của em."
Lâm Diệc Phàm khựng lại. Hắn nhìn chiếc thẻ trong tay, trong đầu bắt đầu nhảy số nhanh chóng:
"Tiền tiết kiệm của nó? Chắc chắn là một khoản khổng lồ! Nó nói không liên quan đến nhà họ Lục thì mình tiêu xài thoải mái cũng chẳng ai quản được. Tốt quá, vừa giữ được tiếng thơm 'không màng tài sản', vừa có tiền thật để xài. Ngu gì không lấy!"
Diệc Phàm giả vờ run rẩy, đôi mắt đỏ hoe nhìn Tư Thành: "Nếu... nếu em đã nói vậy, anh xin nhận tấm lòng của em. Sau này anh có tiền, anh nhất định sẽ trả lại cho em."
Tiếng lòng:
"Trả lại? Mơ đi con trai! Tiền của mày cũng là tiền của tao thôi. Coi như đây là lãi suất mày phải trả vì đã chiếm chỗ của tao mười tám năm qua!"
Lúc này, Lục Kiều Anh từ góc hành lang bước ra, gương mặt cô lạnh như băng. Cô nhìn Diệc Phàm bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ. Cô vừa nghe thấy gì? Hắn vừa nhận thẻ của Tư Thành vừa chửi thầm Tư Thành là "con trai"? Hắn coi việc chiếm đoạt tiền tiết kiệm của người khác là điều hiển nhiên?
Kiều Anh bước tới, giật lấy chiếc thẻ trên tay Diệc Phàm, giọng nói sắc lẹm: "Nếu em đã nói không cần tiền của gia đình, thì cũng không nên nhận tiền của em trai mình. Tư Thành vất vả tiết kiệm, không phải để em dùng vào việc không đâu."
Lâm Diệc Phàm hoảng hốt: "Chị... em..."
Kiều Anh không để hắn nói hết, cô quay sang Tư Thành: "Đưa chiếc thẻ đen của ba cho chị. Diệc Phàm không muốn dùng thẻ cá nhân, vậy thì từ nay chị và Diệc Phàm sẽ dùng chung một tài khoản sinh hoạt. Chị sẽ là người quản lý chi tiêu cho cả hai, như vậy em sẽ không thấy 'áp lực' vì dùng tiền của ba mẹ nữa, đúng không?"
Tiếng lòng Diệc Phàm phát nổ như bom hẹn giờ:
"Con mụ già này! Mày định giám sát tao à? Dùng chung tài khoản? Tao còn định dùng tiền đó để mua chuộc đám người hầu và xây dựng vây cánh cơ mà! Mày định chặn đường sống của tao sao? Đồ đàn bà độc ác, sớm muộn gì tao cũng sẽ tống mày ra khỏi nhà họ Lục!"
Gương mặt Kiều Anh không chút thay đổi, nhưng bàn tay cô đã siết chặt đến trắng bệch. Cô mỉm cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt: "Quyết định vậy đi. Diệc Phàm, mong em sẽ 'hợp tác' tốt với chị."
Ba Lục Chính Nam đứng phía sau, thở dài một tiếng đầy thất vọng. Ông quay lưng đi, bóng lưng cao lớn vốn dĩ kiêu hùng giờ đây trông có chút già nua và rã rời. Đứa con ruột mà ông hằng mong đợi, hóa ra lại là một kẻ lòng dạ hẹp hòi và tham lam đến mức khó tin.
Trong căn phòng sang trọng, Lâm Diệc Phàm đứng chết trân, trong lòng vừa tức tối vừa hậm hực. Hắn không hiểu tại sao mọi chuyện lại đi chệch khỏi kịch bản một cách vô lý như vậy. Còn Tư Thành, khi bước ra khỏi phòng, anh khẽ mỉm cười với chị gái Kiều Anh. Anh biết, sợi dây liên kết giữa Diệc Phàm và gia đình này đang đứt dần từng sợi một, chỉ vì sự tham lam không đáy của chính hắn.