Sau khi Lục Kiều Anh đưa ra quyết định "dùng chung tài khoản", bầu không khí tại hành lang tầng hai đông cứng lại như băng. Lâm Diệc Phàm đứng đó, gương mặt vẫn cố giữ vẻ cam chịu, nhưng đôi đồng tử lại rung lên dữ dội vì giận dữ.
Lục Tư Thành lặng lẽ đứng sang một bên, quan sát biểu cảm của chị gái. Kiều Anh là người có cá tính mạnh, cô luôn bảo vệ những người cô yêu thương bằng mọi giá. Và hiện tại, sự bảo vệ đó đang được chuyển hoàn toàn sang cho Tư Thành, khi cô phát hiện ra tâm địa độc ác của đứa em ruột vừa trở về.
"Được rồi, chuyện tiền nong quyết định thế đi." Lục Kiều Anh lạnh lùng lên tiếng, đôi mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào Diệc Phàm. "Chiều nay chị có buổi mua sắm tại trung tâm thương mại. Diệc Phàm, em đi cùng chị. Chị sẽ mua cho em vài bộ vest và đồ dùng cá nhân. Dù sao em cũng là người nhà họ Lục, không thể cứ mặc bộ đồ rách rưới này mãi được."
Lâm Diệc Phàm cúi đầu, lí nhí: "Vâng... cảm ơn chị cả. Em biết ơn chị nhiều lắm."
Nhưng trong đầu hắn, âm thanh rít lên đầy sự khinh bỉ lại vang dội khắp tâm trí mọi người:
“Biết ơn cái con khỉ! Mụ ta định dắt mình đi mua sắm chẳng qua là để ra vẻ ta đây có tiền, rồi bắt mình phải mặc những thứ mụ ta thích. Dùng chung thẻ sao? Để xem, khi vào cửa hàng, tao sẽ cố tình chọn những món đắt nhất, tiêu sạch giới hạn ngày hôm đó để xem mụ ta có còn dám lên mặt quản lý tiền của tao không. Đồ đàn bà đào mỏ, tiêu tiền của ba mẹ tao mà cứ làm như tiền của mình!”
Bước chân của Lục Kiều Anh khựng lại ngay cầu thang. "Đàn bà đào mỏ"? Cô là giám đốc điều hành của một công ty con thuộc tập đoàn Lục thị, hàng tháng lợi nhuận cô đem về cho gia đình lên đến hàng chục tỷ đồng. Vậy mà trong mắt đứa em trai này, cô lại là kẻ "tiêu tiền của ba mẹ"?
Kiều Anh quay lại, nụ cười trên môi cô lúc này mang theo sự nguy hiểm: "À đúng rồi, Diệc Phàm. Chị quên mất, vì dùng chung thẻ nên chị đã cài đặt thông báo về điện thoại của chị. Bất cứ chi tiêu nào vượt quá mức cần thiết, chị đều sẽ biết. Em không phiền chứ?"
Lâm Diệc Phàm tái mặt, nụ cười giả tạo trên môi run rẩy: "Dạ... dạ không... chị quản lý là tốt nhất ạ."
Tiếng lòng hắn gào thét:
“Chết tiệt! Mụ ta lại dám giám sát mình! Được lắm, để xem lát nữa ra ngoài, tao có cách gì để khiến mày phải nhục nhã trước mặt đám bạn thượng lưu của mày không. Tao sẽ giả vờ bị mày mắng mỏ ngay giữa trung tâm thương mại, để thiên hạ biết đại tiểu thư nhà họ Lục là kẻ khinh rẻ em trai nghèo khổ!”
Lục Tư Thành bước tới, nhẹ nhàng đặt tay lên vai chị gái: "Chị cả, hay là để em đi cùng? Anh Diệc Phàm mới về, có lẽ vẫn còn lạ lẫm với nhiều thứ."
Kiều Anh nhìn Tư Thành, ánh mắt cô ngay lập tức dịu lại. Cô vỗ nhẹ vào mu bàn tay anh: "Không cần đâu, em cứ ở nhà nghỉ ngơi hoặc sang thư phòng xem hồ sơ công ty đi. Chuyện này cứ để chị lo."
Buổi chiều hôm đó, trung tâm thương mại sầm uất đón tiếp hai vị khách đặc biệt. Kiều Anh dẫn Diệc Phàm vào những nhãn hiệu cao cấp nhất. Cô chọn cho hắn những bộ vest tinh tế, lịch lãm. Nhưng mỗi khi cô đưa một bộ đồ, Diệc Phàm đều bày ra vẻ mặt lo sợ:
"Chị ơi... bộ này đắt quá. Em mặc không quen, hay là thôi đi chị..."
Tiếng lòng:
“Cứ diễn đi Diệc Phàm! Nhìn đám nhân viên đang chỉ trỏ kìa. Bọn họ chắc chắn đang nghĩ mụ ta đang ép buộc mình. Lát nữa mình sẽ chọn chiếc đồng hồ đắt nhất ở cửa hàng kia, nếu mụ ta không mua, mình sẽ quỳ xuống khóc lóc bảo mụ ta đừng đánh mình.”
Kiều Anh nghe thấy hết. Cô không hề nóng nảy, trái lại còn rất bình tĩnh. Đến cửa hàng đồng hồ cao cấp, Lâm Diệc Phàm giả vờ đứng nhìn chăm chú vào chiếc đồng hồ phiên bản giới hạn trị giá bằng cả một căn biệt thự tầm trung.
"Anh Diệc Phàm thích chiếc này sao?" Tư Thành bất ngờ xuất hiện từ phía sau. Hóa ra anh vì không yên tâm nên đã bí mật đi theo.
Lâm Diệc Phàm giật mình, rồi nhanh chóng đổi sắc mặt: "Không... không có. Anh chỉ thấy nó đẹp thôi, nhưng đắt quá, anh không dám nghĩ tới."
Tiếng lòng:
“Mày lại đến phá đám à? Tốt lắm, hai chị em tụi mày cùng ở đây thì càng tốt. Tao sẽ nhét chiếc đồng hồ này vào túi của Tư Thành, sau đó báo nhân viên. Lúc đó xem mụ chị có bảo vệ được thằng em ăn cắp này không!”
Lục Tư Thành mỉm cười, anh tiến lại gần tủ kính, nói với nhân viên: "Lấy cho tôi chiếc đồng hồ này. Tôi muốn tặng cho anh trai tôi."
Lâm Diệc Phàm đắc ý trong lòng: “Đúng rồi, mua đi! Mua rồi đưa cho tao, để tao có cơ hội ra tay!”
Khi nhân viên gói quà xong và đưa cho Diệc Phàm, hắn cầm lấy hộp quà với vẻ mặt "cảm động đến phát khóc". Nhưng ngay khoảnh khắc hắn định lén lút tiếp cận Tư Thành để nhét chiếc đồng hồ vào túi anh, thì Tư Thành lại chủ động lùi lại, va vào một kệ trưng bày khiến chiếc đồng hồ trên tay Diệc Phàm rơi xuống sàn.
"Ôi! Em xin lỗi, anh Diệc Phàm có sao không?" Tư Thành vội vàng cúi xuống nhặt chiếc đồng hồ lên, nhưng thay vì đưa cho Diệc Phàm, anh lại nhét nó vào túi áo của... chính mình.
"Anh Diệc Phàm, chiếc đồng hồ này bị xước một chút rồi. Để em mang đi bảo hành lại đã, ngày mai em sẽ đưa lại cho anh nhé?"
Lâm Diệc Phàm đứng hình. Hắn nhìn cái túi áo phồng lên của Tư Thành, trong lòng gào thét:
“Tại sao nó lại tự bỏ vào túi nó? Đáng lẽ mình phải nhét vào túi nó cơ mà! Bây giờ mình phải làm sao? Nếu mình hô hoán lên nó ăn cắp, thì chính mình là người vừa cầm nó xong... Chết tiệt, kịch bản bị lệch rồi!”
Lục Kiều Anh đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ, cô nén một nụ cười mỉa mai. Cô đã nghe thấy kế hoạch của Diệc Phàm qua tiếng lòng của hắn, và cô càng cảm phục sự nhạy bén của Tư Thành khi đã chặn đứng âm mưu đó một cách hoàn hảo.
"Về thôi Diệc Phàm." Kiều Anh lạnh lùng nói. "Hôm nay mua thế là đủ rồi. Về nhà còn có 'bất ngờ' khác chờ em đấy."
Lâm Diệc Phàm lủi thủi đi theo sau, trong lòng đầy rẫy sự hoang mang và uất hận. Hắn không hiểu tại sao mọi sự tính toán của mình đều như đâm đầu vào đá. Hắn không hề biết rằng, "bất ngờ" mà Kiều Anh nói chính là bữa tối tối nay – nơi sự cô lập của hắn sẽ bắt đầu thành hình.