Trở về từ trung tâm thương mại, Lâm Diệc Phàm mang theo một tâm trạng vô cùng hậm hực. Hắn không hiểu tại sao Lục Tư Thành lại có thể "vô tình" phá hỏng mọi kế hoạch của mình một cách chuẩn xác đến vậy. Tuy nhiên, khi nhìn thấy đồng hồ treo tường đã chỉ sáu giờ ba mươi tối, đôi mắt hắn chợt lóe lên một tia thâm độc. Theo kịch bản gốc, đây là lúc hắn sẽ thực hiện một đòn chí mạng để chia rẽ Tư Thành với gia đình: Kịch bản "Bỏ đói thiếu gia thật".
Hắn dự định sẽ lén mua chuộc một người hầu, nhờ họ khóa cửa phòng mình lại từ bên ngoài ngay trước giờ ăn tối. Đến khi cả nhà ngồi vào bàn mà không thấy hắn, ba mẹ sẽ đi tìm và phát hiện hắn bị nhốt trong phòng, đói đến lả người. Lúc đó, mọi sự nghi ngờ sẽ đổ dồn lên đầu Lục Tư Thành – kẻ duy nhất có động cơ muốn ngăn cản hắn xuất hiện trong bữa cơm gia đình.
Nhưng Lâm Diệc Phàm không hề biết rằng, Lục Tư Thành đã nắm thóp suy nghĩ của hắn ngay từ khi bước xuống xe.
“Đúng rồi, sáu giờ bốn mươi lăm mình sẽ ra lệnh cho con bé hầu khóa cửa. Mình sẽ ngồi trong phòng, giả vờ khóc lóc tủi thân. Để xem thằng Tư Thành giải thích thế nào khi cả nhà phát hiện chính nó là đứa cầm chìa khóa dự phòng!” – Tiếng lòng của Diệc Phàm vang lên đắc ý trong đầu Tư Thành và chị gái Kiều Anh.
Lục Tư Thành khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt đến mức khó nhận ra. Anh không về phòng mình mà rẽ hướng sang khu nhà kho phía sau biệt thự, nơi ít người qua lại và ánh sáng vô cùng lờ mờ.
Trong khi đó, Lâm Diệc Phàm lén lút đưa cho một cô hầu gái mới vào làm một xấp tiền: "Bảy giờ đúng, cô khóa cửa phòng tôi từ bên ngoài, rồi đem chìa khóa bỏ vào hộc bàn của thiếu gia Tư Thành cho tôi. Làm tốt, tôi sẽ không để cô thiệt."
Lục Kiều Anh đứng ở góc hành lang, nghe thấy toàn bộ lời dặn dò và cả âm thanh tính toán bẩn thỉu trong đầu hắn: “Thằng ngu đó chắc chắn đang ung dung chuẩn bị ăn diện để xuống dùng bữa. Nó không biết rằng tối nay ba mẹ sẽ nhìn nó như một kẻ máu lạnh.”
Kiều Anh hít một hơi thật sâu để ngăn mình không lao ra tát cho đứa em ruột này một cái. Cô lặng lẽ đi tìm Tư Thành, nhưng không thấy anh trong phòng.
Đến bảy giờ mười lăm phút, bữa tối đã được dọn sẵn. Ba Lục Chính Nam và mẹ Diệp Tú Vân ngồi vào bàn, nhưng cả Tư Thành lẫn Diệc Phàm đều chưa xuất hiện.
"Bọn trẻ đâu rồi? Kiều Anh, gọi hai đứa xuống ăn cơm." Ông Chính Nam nhíu mày.
Kiều Anh giả vờ lo lắng: "Con cũng không thấy Tư Thành đâu cả. Còn Diệc Phàm thì phòng đóng cửa im lìm."
Bà Tú Vân vội vàng cùng chồng đi lên lầu. Khi đi qua phòng Tư Thành, họ thấy cửa mở toang nhưng phòng trống rỗng. Trên bàn học, chiếc chìa khóa phòng của Diệc Phàm nằm lộ liễu một cách kỳ quái. Ba Lục cầm chiếc chìa khóa, sắc mặt tối sầm lại. Ông bước tới phòng Diệc Phàm, tra chìa vào ổ. Cửa mở ra, Lâm Diệc Phàm đang ngồi trên giường, vẻ mặt "hốt hoảng" và "tội nghiệp" vô cùng:
"Ba... mẹ... sao mọi người lại khóa cửa phòng con? Con... con tưởng con làm sai chuyện gì khiến mọi người không cho con ăn cơm..."
Tiếng lòng Diệc Phàm lúc này lại vang lên vô cùng kịch tính:
“Thấy chưa! Chìa khóa trong phòng nó, giờ mình lại bị nhốt. Ba mẹ ơi, hãy nhìn xem thằng con cưng của ba mẹ độc ác đến mức nào! Mau tống cổ nó ra khỏi nhà đi!”
Bà Tú Vân nghe thấy những lời này, lòng bà không hề xót xa như Diệc Phàm mong đợi, mà trái lại là một sự ghê tởm trào dâng. Bà định mở miệng chất vấn thì đột nhiên, điện thoại của ba Lục vang lên một tin nhắn video từ bảo vệ khu nhà kho.
"Ông chủ, có chuyện không ổn. Thiếu gia Tư Thành bị nhốt trong kho phía Tây từ nãy đến giờ, có vẻ cậu ấy bị ngất vì lạnh rồi!"
Cả gia đình hoảng hốt lao xuống nhà kho. Khi cánh cửa kho nặng nề mở ra, họ thấy Lục Tư Thành đang ngồi co ro trên nền đất lạnh lẽo, gương mặt tái nhợt vì gió lùa qua khe cửa. Bên cạnh anh là một mẩu giấy nhỏ rơi ra từ túi áo, trên đó có nét chữ nguệch ngoạc: "Muốn ăn cơm thì phải biết vị trí của mình ở đâu". Nét chữ đó... giống hệt nét chữ của Diệc Phàm trên những giấy tờ vùng núi mang về.
Thực tế, Tư Thành đã tự nhắn tin cho người hầu dùng số của Diệc Phàm (sau khi anh bí mật chiếm quyền điều khiển điện thoại của hắn trong tích tắc nhờ Hệ thống) và tự nhốt mình vào đây để tạo ra một hiện trường ngược lại hoàn toàn.
Lâm Diệc Phàm đi theo phía sau, trợn tròn mắt kinh hãi: “Cái gì? Nó bị nhốt ở đây? Ai làm? Tại sao cái mẩu giấy đó lại là chữ của mình? Chẳng lẽ mình bị mộng du?”
Ba Lục Chính Nam cầm mẩu giấy, đôi tay ông run lên vì giận dữ. Ông quay sang nhìn Diệc Phàm bằng ánh mắt lạnh thấu xương:
"Diệc Phàm! Con tự nhốt mình trong phòng để vu oan cho em nó, rồi con lại lén nhốt em nó vào cái kho lạnh lẽo này sao? Con hận nó đến mức muốn nó chết vì lạnh mới vừa lòng à?"
"Không... không phải con... con bị nhốt thật mà ba!" Diệc Phàm cuống cuồng bào chữa.
Tiếng lòng của hắn lại phản chủ một cách tàn nhẫn:
“Mẹ kiếp! Sao mọi chuyện lại đảo lộn thế này? Đáng lẽ thằng bị chửi phải là nó chứ! Chắc chắn nó đã dùng tà thuật gì đó. Đợi đấy, tao mà thoát được lần này, tao sẽ đốt cái kho này cho mày cháy thành tro!”
Bà Tú Vân nghe đến câu "đốt cái kho", bà không chịu nổi nữa, giơ tay tát mạnh vào mặt Diệc Phàm một cái.
"Đủ rồi! Lâm Diệc Phàm, tôi thật sự không ngờ đứa con mình tìm về lại có tâm địa rắn rết như vậy. Em trai nhường phòng cho con, nhường thẻ cho con, vậy mà con lại muốn nó chết?"
Lục Tư Thành lúc này "yếu ớt" mở mắt, anh nắm lấy tay mẹ, thều thào: "Mẹ... đừng trách anh ấy... chắc anh ấy chỉ là muốn trêu đùa một chút thôi... Con không sao đâu..."
Càng nghe Tư Thành bao biện, gia đình họ Lục càng thấy Diệc Phàm đáng sợ. Bữa tối hôm đó, Lâm Diệc Phàm bị ba Lục ra lệnh cấm túc trong phòng, không được bước ra ngoài một bước. Hắn đứng trong căn phòng hướng Nam sang trọng nhưng giờ đây lạnh lẽo như hầm băng, gào thét trong lòng mà không hiểu tại sao hào quang nam chính của mình lại biến mất sạch sẽ.
Dưới nhà, Kiều Anh giúp Tư Thành sưởi ấm. Ánh mắt cô nhìn về phía cầu thang chứa đầy sự căm ghét. Kịch bản "Bỏ đói" đã thành công, nhưng người bị bỏ đói và bị cô lập thực sự, chính là Lâm Diệc Phàm.