MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHào môn phong vân, Ta là phản diện nhưng có tâmChương 6: Vụ án chiếc đồng hồ và màn lật kèo tại trung tâm thương mại

Hào môn phong vân, Ta là phản diện nhưng có tâm

Chương 6: Vụ án chiếc đồng hồ và màn lật kèo tại trung tâm thương mại

1,290 từ · ~7 phút đọc

Sau sự cố tại nhà kho, Lâm Diệc Phàm bị cấm túc ba ngày. Trong ba ngày đó, hắn như một con thú bị nhốt trong lồng kính, chỉ có thể gào thét trong lòng những lời nguyền rủa cay độc mà không hề hay biết rằng mỗi một suy nghĩ của mình đều đang đẩy bản thân rời xa gia đình họ Lục. Khi lệnh cấm túc vừa được gỡ bỏ, hắn lập tức tìm đến bà Diệp Tú Vân, dùng vẻ mặt hối lỗi cùng cực để cầu xin một cơ hội được cùng cả nhà đi mua sắm tại trung tâm thương mại sang trọng nhất thành phố.

Lâm Diệc Phàm tự nhủ trong lòng: “Ba mẹ vốn mềm lòng, chỉ cần mình khóc lóc một chút là xong. Hôm nay tại trung tâm thương mại, mình sẽ thực hiện kịch bản ‘Bàn tay tặc’. Mình sẽ nhét chiếc đồng hồ Patek Philippe trị giá cả tỷ đồng vào túi thằng Tư Thành. Giữa chốn đông người, khi chuông báo động vang lên, xem nó còn dùng cái vẻ mặt thanh cao đó được nữa không!”

Lục Tư Thành ngồi trong xe, thản nhiên nhấp một ngụm nước suối. Tiếng lòng của Diệc Phàm vang lên rõ mồn một như bản tin dự báo thời tiết cho anh biết trước mọi cơn bão. Anh liếc nhìn qua gương chiếu hậu, thấy chị gái Lục Kiều Anh đang siết chặt túi xách, đôi mắt cô hiện lên vẻ ghê tởm tột độ mỗi khi nhìn thấy gương mặt giả vờ hối lỗi của Diệc Phàm.

Đoàn người nhà họ Lục bước vào khu mua sắm cao cấp. Lâm Diệc Phàm đi sau cùng, đôi mắt hắn láo liên quan sát các quầy hàng. Hắn cố tình đi chậm lại, chờ đợi thời cơ.

“Tư Thành, em xem chiếc cà vạt này có hợp với ba không?” Lục Kiều Anh chủ động kéo Tư Thành về phía mình, cố ý tạo ra khoảng cách với Diệc Phàm.

Nhưng Lâm Diệc Phàm không bỏ cuộc. Hắn giả vờ bị thu hút bởi quầy trưng bày đồng hồ xa xỉ ngay cạnh đó. Hắn gọi nhân viên: “Lấy cho tôi xem chiếc đồng hồ kia, tôi muốn xem để tặng ba.”

Nhân viên thấy vẻ ngoài của gia đình nhà họ Lục thì cung kính lấy ra chiếc đồng hồ phiên bản giới hạn trị giá hai tỷ đồng. Lợi dụng lúc nhân viên đang quay lưng tìm hộp đựng, và ba mẹ đang mải nói chuyện ở quầy trang sức đối diện, Diệc Phàm nhanh tay cầm lấy chiếc đồng hồ, định bụng sẽ áp sát Tư Thành trong lúc hỗn loạn để ra tay.

Tiếng lòng hắn đắc ý vô cùng:

“Sắp rồi! Chỉ cần một cái lướt qua, món đồ này sẽ nằm gọn trong túi áo vest rộng của mày. Lục Tư Thành, hôm nay tao sẽ cho mày nếm mùi bị cảnh sát còng tay trước mặt bao nhiêu người thượng lưu. Để xem sau này mày còn mặt mũi nào mà ở lại nhà họ Lục!”

Lục Tư Thành nghe thấy thế, anh không hề tránh né mà ngược lại, chủ động bước về phía Diệc Phàm.

“Anh Diệc Phàm, anh đang xem gì vậy? Để em xem giúp anh nhé.”

Lâm Diệc Phàm mừng thầm trong bụng: “Tự mày tìm tới cửa chết! Chết đi!”

Hắn giả vờ vấp ngã, người lao về phía Tư Thành, bàn tay giấu chiếc đồng hồ nhanh như cắt hướng về phía túi áo của anh. Thế nhưng, Lục Tư Thành đã được Hệ thống cảnh báo từ trước. Ngay khoảnh khắc tay Diệc Phàm vừa chạm vào túi áo mình, Tư Thành không hề lùi lại mà đột ngột nắm chặt lấy cổ tay Diệc Phàm, kéo mạnh một cái.

“A! Anh Diệc Phàm, anh cẩn thận!” Tư Thành kêu lớn.

Do lực kéo bất ngờ, chiếc đồng hồ trong tay Diệc Phàm không rơi vào túi của Tư Thành, mà lại rơi thẳng vào... túi áo khoác của chính Lâm Diệc Phàm do một cú xoay người cực kỳ khéo léo của Tư Thành.

Tư Thành lập tức buông tay, lùi lại một bước, gương mặt lộ vẻ hốt hoảng: “Anh... anh Diệc Phàm, anh cầm cái gì trên tay thế? Sao anh lại giấu đồ vào túi mình?”

Lâm Diệc Phàm sững sờ, hắn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì Lục Tư Thành đã lên tiếng đủ to để nhân viên bảo vệ chú ý.

“Bảo vệ ơi! Hình như anh trai tôi nhầm lẫn gì đó, anh ấy vừa bỏ chiếc đồng hồ của cửa hàng vào túi!”

Chuông báo động từ cửa hàng vang lên inh ỏi. Ba Lục và mẹ Lục vội vã chạy tới. Nhân viên bảo vệ chặn Lâm Diệc Phàm lại: “Thưa ngài, mời ngài cho kiểm tra túi áo.”

Lâm Diệc Phàm tái mặt, hắn lắp bắp: “Không... không phải... là nó nhét vào túi tôi! Không, tôi định nhét vào túi nó cơ mà... à không, tôi không lấy!”

Tiếng lòng của hắn lúc này gào thét loạn xạ:

“Tại sao? Tại sao nó lại ở trong túi mình? Chết tiệt, thằng khốn Tư Thành, mày đã làm gì? Đáng lẽ bây giờ mày phải là kẻ bị bắt chứ! Tại sao kịch bản lại quay lại cắn mình thế này?”

Nhân viên bảo vệ thọc tay vào túi áo Lâm Diệc Phàm và lôi ra chiếc đồng hồ hai tỷ đồng trước sự chứng kiến của hàng chục khách hàng thượng lưu đang đứng xung quanh.

Ba Lục Chính Nam cảm thấy nhục nhã đến mức muốn tìm một cái hố để chui xuống. Ông nhìn đứa con ruột của mình bằng ánh mắt lạnh thấu xương.

“Lâm Diệc Phàm! Con có biết con đang làm cái gì không? Nhà họ Lục thiếu tiền của con hay sao mà con phải đi ăn cắp ngay trước mặt chúng ta?”

“Ba... không phải... là Tư Thành vu khống con!” Diệc Phàm gào lên tuyệt vọng.

Lục Kiều Anh bước tới, cô giơ điện thoại lên – nơi cô đã bật chế độ ghi âm và vô tình quay lại được khoảnh khắc Diệc Phàm chủ động lao về phía Tư Thành.

“Vu khống? Em tự mình lao vào Tư Thành, tay cầm đồ rồi tự nhét vào túi mình, em còn muốn đổ lỗi cho ai? Tiếng lòng của em... thật sự khiến chị buồn nôn.”

Lúc này, Lâm Diệc Phàm mới nhận ra mọi ánh mắt nhìn hắn đều chứa đầy sự khinh bỉ. Ba Lục hít một hơi thật sâu, quay sang nói với quản lý cửa hàng: “Tôi sẽ mua chiếc đồng hồ này. Nhưng đây không phải quà, đây là tang chứng cho sự dạy dỗ thất bại của tôi.”

Ông quay người bỏ đi, không thèm nhìn Diệc Phàm lấy một lần. Mẹ Lục Diệp Tú Vân thì chỉ biết ôm mặt khóc, bà đau đớn vì đứa con mình mong chờ bấy lâu lại là một kẻ vừa gian xảo vừa vụng về trong những mưu đồ bẩn thỉu.

Lục Tư Thành đứng đó, anh khẽ thở dài, bước đến bên cạnh Diệc Phàm đang run rẩy vì nhục nhã, nói nhỏ chỉ đủ hai người nghe: “Anh Diệc Phàm, kịch bản của anh... dở quá.”

Lâm Diệc Phàm trợn mắt nhìn anh, trong lòng hắn bùng lên một nỗi sợ hãi tột độ. Hắn chợt nhận ra, kẻ trước mặt này không phải là một "phản diện" tầm thường, mà là một con quái vật có thể nhìn thấu mọi bước đi của hắn.

Hào quang nam chính của Lâm Diệc Phàm lúc này chính thức vụt tắt một nửa. Cánh cửa trở về nhà họ Lục của hắn, giờ đây đã bị chính tay hắn khép lại một nửa.