MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHào môn phong vân, Ta là phản diện nhưng có tâmChương 7: Sự hoang tưởng của "Nam chính" và những rạn nứt không thể hàn gắn

Hào môn phong vân, Ta là phản diện nhưng có tâm

Chương 7: Sự hoang tưởng của "Nam chính" và những rạn nứt không thể hàn gắn

1,053 từ · ~6 phút đọc

Sau vụ bê bối chấn động tại trung tâm thương mại, bầu không khí trong biệt thự họ Lục rơi vào trạng thái đóng băng tuyệt đối. Lâm Diệc Phàm bị ba Lục lôi về nhà trong sự nhục nhã ê chề. Hắn bị nhốt vào thư phòng để chờ đợi một sự phán xét cuối cùng.

Trong thư phòng tối lờ mờ, Lâm Diệc Phàm ngồi bệt dưới sàn, đôi mắt đỏ ngầu, móng tay cào cấu xuống mặt thảm đắt tiền. Hắn không hề hối lỗi. Ngược lại, sự thất bại cay đắng này khiến tâm trí hắn bắt đầu rơi vào trạng thái hoang tưởng cực độ.

“Không thể nào! Kịch bản rõ ràng viết rằng Lục Tư Thành sẽ bị bắt quả tang. Tại sao nó lại biết trước mà né tránh? Tại sao tay mình lại tự nhét đồ vào túi mình? Chắc chắn thằng khốn đó cũng có hệ thống! Hoặc là nó đã mua chuộc toàn bộ nhân viên ở đó để diễn kịch hại mình!” – Tiếng lòng của Diệc Phàm gào thét điên cuồng, vang vọng trong đầu ba Lục và chị gái Kiều Anh đang đứng ngay ngoài cửa.

Lục Chính Nam nhắm chặt mắt, tựa đầu vào tường. Ông cảm thấy mệt mỏi chưa từng có. Đứa con ruột mà ông hằng đêm cầu nguyện được nhìn thấy, giờ đây lại giống như một con quỷ mang diện mạo con người. "Kịch bản"? "Hệ thống"? Những từ ngữ xa lạ đó khiến ông rùng mình. Con trai ông không chỉ độc ác, mà dường như còn đang bị một loại ảo tưởng tâm thần nào đó thao túng.

Cánh cửa thư phòng mở ra. Lục Tư Thành bước vào, trên tay cầm một ly nước ấm. Gương mặt anh vẫn bình thản, đôi mắt chứa đựng sự bao dung giả tạo nhưng lại vô cùng hoàn hảo.

"Anh Diệc Phàm, anh uống chút nước đi. Ba đang rất giận, anh nên thành thật xin lỗi ba một câu."

Lâm Diệc Phàm vừa nhìn thấy Tư Thành đã như con thú lên cơn dại. Hắn lao đến, định bóp cổ anh nhưng bị Tư Thành khéo léo lùi lại một bước, khiến hắn ngã nhào xuống sàn.

"Mày! Thằng giả mạo! Mày dùng tà thuật gì đúng không?" – Diệc Phàm gào lên, miệng sùi bọt mép – "Đáng lẽ bây giờ mày phải đang quỳ dưới chân tao để xin tha thứ! Tại sao mày lại cướp hết hào quang của tao? Tao mới là nam chính của thế giới này!"

Tiếng lòng của hắn lúc này còn hỗn loạn hơn cả lời nói:

“Giết nó! Phải giết nó! Chỉ cần nó chết, kịch bản sẽ quay về quỹ đạo cũ. Ngày mai mình sẽ giả vờ bị trầm cảm, sẽ tự cắt cổ tay để ba mẹ phải hối hận vì đã mắng mình. Đúng rồi, mình sẽ lấy cái chết để uy hiếp bọn họ, khiến bọn họ phải tống cổ thằng Tư Thành đi!”

Bà Diệp Tú Vân đứng sau cánh cửa, nghe đến đoạn "tự cắt cổ tay để uy hiếp", bà ngã quỵ xuống vòng tay của con gái. Bà không thể tin nổi đứa con mình mang nặng đẻ đau lại dùng chính mạng sống của mình làm công cụ để tống khứ một người em trai luôn đối tốt với nó.

Lục Kiều Anh lạnh lùng đẩy cửa bước vào. Cô nhìn Lâm Diệc Phàm bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ, ném một xấp hồ sơ xuống bàn.

"Hào quang? Nam chính? Lâm Diệc Phàm, em nhìn lại mình đi. Em giống một gã tâm thần phân liệt hơn là một thiếu gia họ Lục. Ba mẹ đã cho người điều tra về cuộc sống của em ở vùng núi. Hóa ra ở đó em không hề bị bắt nạt, mà chính em mới là kẻ thường xuyên trộm cắp, bị dân làng xua đuổi nên mới tìm cách liên lạc với nhà họ Lục sớm như vậy."

Lâm Diệc Phàm cứng đờ người. Hắn không ngờ nhà họ Lục lại điều tra nhanh đến thế.

“Chết tiệt! Lão già này dám tra gốc gác của mình? Được lắm, đã vậy tao không cần đóng kịch nữa. Đợi tao lấy được bình hoa kỷ niệm của bà già kia, tao sẽ đập nát nó ngay trước mặt bà ta để bà ta phát điên luôn!” – Diệc Phàm nghĩ thầm, nhưng gương mặt lại lập tức chuyển sang vẻ rụt rè, tội nghiệp:

"Chị... chị nghe em giải thích... Em chỉ vì quá sợ mất đi ba mẹ nên mới hành động dại dột... Em biết sai rồi..."

Lục Chính Nam bước vào thư phòng, giọng ông trầm đặc và lạnh thấu xương: "Đủ rồi. Diệc Phàm, từ hôm nay, con sẽ bị cấm túc hoàn toàn. Không có lệnh của ta, không được bước ra khỏi phòng nửa bước. Tư Thành, con đi nghỉ đi. Ta không muốn nhìn thấy đứa con này thêm một giây nào nữa."

Lục Tư Thành cúi đầu chào ba mẹ rồi lùi ra ngoài. Khi đi ngang qua Diệc Phàm, anh khẽ mỉm cười – một nụ cười mà chỉ có Diệc Phàm mới thấy. Đó là nụ cười của một kẻ thợ săn đang nhìn con mồi tự mình siết chặt thòng lọng trên cổ.

Đêm đó, Lâm Diệc Phàm ngồi trong bóng tối, âm thầm chuẩn bị cho kịch bản tiếp theo: "Bình hoa của mẹ". Hắn biết đó là kỷ vật duy nhất của bà ngoại để lại cho mẹ Lục. Hắn sẽ đập vỡ nó, rồi dùng máu của mình bôi lên hiện trường để vu oan cho Tư Thành là kẻ hẹp hòi đi phá hoại kỷ vật.

Hắn không hề biết rằng, Lục Tư Thành đang đứng ở ban công phòng bên cạnh, nhâm nhi ly rượu vang đỏ và nghe thấy từng nhịp đập của sự độc ác trong đầu hắn.

"Hệ thống," Tư Thành thầm gọi, "Chuẩn bị sẵn keo phục chế và một chiếc bình giả giống hệt đi. Sáng mai chúng ta sẽ cho nam chính biết thế nào là 'tuyệt vọng thực sự'."

Sự rạn nứt trong nhà họ Lục đã chính thức trở thành một vực thẳm. Và kẻ đang đào sâu vực thẳm đó, chính là người nắm giữ "kịch bản" – Lâm Diệc Phàm.