Sau chuỗi sự kiện hỗn loạn tại trung tâm thương mại và những phát ngôn hoang tưởng của Lâm Diệc Phàm trong thư phòng, Lục Chính Nam không thể ngồi yên được nữa. Là một người đứng đầu tập đoàn lớn, ông hiểu rằng sự thật không bao giờ chỉ nằm ở bề nổi. Những gì ông nghe thấy từ "tiếng lòng" của Diệc Phàm quá kinh khủng, quá tàn nhẫn để có thể coi đó là sự bột phát nhất thời của một đứa trẻ thiếu thốn tình thương.
Trong khi Lâm Diệc Phàm bị cấm túc trong phòng để "suy ngẫm", ông Lục đã bí mật cử thư ký thân tín nhất của mình bay về vùng núi phía Bắc – nơi Diệc Phàm đã sống mười mấy năm qua – để thực hiện một cuộc điều tra toàn diện.
Tại biệt thự, bầu không khí nặng nề bao trùm. Mẹ Lục, bà Diệp Tú Vân, dường như già đi vài tuổi chỉ sau một đêm. Bà ngồi thẫn thờ trong phòng khách, đôi mắt nhìn vào khoảng không vô định.
"Mẹ, mẹ uống chút canh hạt sen đi." Lục Tư Thành nhẹ nhàng đặt bát canh xuống bàn, giọng nói ấm áp như cơn gió mùa xuân xoa dịu tâm hồn đang vụn vỡ của bà.
Bà Tú Vân nắm lấy tay Tư Thành, nước mắt lại chực trào: "Tư Thành... mẹ thực sự không hiểu nổi. Tại sao đứa con mẹ hằng đêm cầu nguyện được gặp lại, trái tim nó lại... đầy rẫy thù hận như thế? Nó ghét mẹ, ghét ba, thậm chí còn muốn hại con – người đã nhường hết mọi thứ cho nó."
Tư Thành ngồi xuống bên cạnh, khẽ vỗ về tay bà: "Có lẽ anh ấy đã phải chịu quá nhiều ấm ức khi ở bên ngoài, nên nhìn thế giới này bằng lăng kính tiêu cực thôi mẹ. Thời gian sẽ chữa lành tất cả mà."
Đúng lúc đó, ông Lục Chính Nam bước vào với xấp tài liệu trên tay. Gương mặt ông đanh lại, đôi môi mím chặt. Ông nhìn Tư Thành một cách đầy ẩn ý, rồi đặt xấp ảnh và báo cáo lên bàn.
"Không có thời gian để chữa lành đâu." Giọng ông Lục khàn đặc. "Diệc Phàm không hề chịu khổ như nó đã kể."
Bà Tú Vân bàng hoàng cầm xấp tài liệu lên xem. Trong ảnh là những ngôi nhà khang trang ở vùng núi, và quan trọng nhất là lời khai của những người hàng xóm cũ. Hóa ra, gia đình nhận nuôi Diệc Phàm không hề nghèo khó, họ là những hộ khá giả trong vùng. Diệc Phàm được đi học đầy đủ, nhưng từ nhỏ hắn đã bộc lộ tính cách trộm cắp vặt, lừa lọc và thường xuyên vu oan cho bạn bè cùng lứa. Thậm chí, việc liên lạc được với nhà họ Lục cũng là do hắn lén trộm thông tin từ văn phòng xã rồi tự mình dàn dựng một màn kịch "đứa trẻ bị bỏ rơi tội nghiệp".
Trong phòng ngủ phía trên, Lâm Diệc Phàm hoàn toàn không hay biết bí mật của mình đã bị phơi bày. Hắn đang điên cuồng lục lọi đống đồ cũ, tiếng lòng hắn vang dội xuống tận tầng dưới qua khả năng "khuếch đại" bí mật của hệ thống mà Tư Thành đang quản lý:
"Lão già Lục Chính Nam chắc chắn đang nghi ngờ mình. Kệ lão, chỉ cần mình nắm được 'Bình hoa kỷ niệm' của bà già kia, mình sẽ có quyền uy hiếp. Trong kịch bản, hôm nay Lục Tư Thành sẽ mang trà vào phòng mình, mình sẽ gạt tay làm vỡ bình rồi bôi máu lên tay nó. Ba mẹ sẽ thấy nó là một kẻ tiểu nhân, vì ghen tị mà phá hoại kỷ vật của bà ngoại. Phải, kịch bản là như thế! Nam chính phải thắng!"
Lục Chính Nam nghe thấy những lời này, đôi mắt ông đỏ ngầu vì giận dữ. Ông nhìn về phía cầu thang, nơi dẫn lên phòng của Diệc Phàm, rồi lại nhìn sang Tư Thành đang bình thản ngồi đó.
"Nó vẫn còn đang tính kế..." Ông Lục nghiến răng. "Nó muốn đập vỡ chiếc bình duy nhất mà bà ngoại để lại cho bà ấy."
Bà Tú Vân ôm ngực, hơi thở dồn dập. Chiếc bình hoa bằng gốm sứ Thanh Hoa đó là báu vật vô giá, là thứ duy nhất khiến bà cảm nhận được hơi ấm của người mẹ đã khuất. Nếu nó vỡ, tâm hồn bà cũng sẽ vỡ vụn theo.
Lục Tư Thành đứng dậy, ánh mắt anh lộ rõ vẻ kiên định: "Ba, mẹ. Đừng lo lắng. Con sẽ không để anh ấy làm điều dại dột đó đâu. Con sẽ mang trà vào cho anh ấy theo đúng ý anh ấy muốn."
"Tư Thành, đừng! Con sẽ bị nó hại đấy!" Bà Tú Vân hốt hoảng níu tay anh.
Tư Thành mỉm cười, một nụ cười đầy bí hiểm: "Mẹ tin con không? Con có cách khiến anh ấy tự nhận ra sai lầm của mình."
Anh bước vào bếp, tự tay pha một ấm trà lài thơm ngát. Trong lòng anh thầm gọi: "Hệ thống, kích hoạt vật phẩm 'Bình hoa ảo ảnh' và chuẩn bị keo phục chế nano. Chúng ta sẽ cho Lâm Diệc Phàm thấy một màn ảo thuật nhớ đời."
Tiếng bước chân của Tư Thành vang đều trên cầu thang gỗ. Diệc Phàm ở trong phòng nghe thấy, vội vàng ngồi xuống ghế, cầm lấy một quyển sách, giả vờ đang trầm tư hối lỗi. Nhưng trong đầu hắn, tiếng gào thét của một kẻ điên đang vang lên:
"Đến rồi! Kẻ chịu tội thay đến rồi! Chuẩn bị đi Lục Tư Thành, hôm nay tao sẽ cho mày biết thế nào là 'vạn tiễn xuyên tâm'!"
Cánh cửa phòng mở ra, Tư Thành bước vào với khay trà trên tay. Màn kịch "Bình hoa kỷ niệm" chính thức bắt đầu, nhưng lần này, người viết đoạn kết không còn là Lâm Diệc Phàm nữa.