MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHào môn phong vân, Ta là phản diện nhưng có tâmChương 9: Bình hoa của mẹ và màn kịch gậy ông đập lưng ông

Hào môn phong vân, Ta là phản diện nhưng có tâm

Chương 9: Bình hoa của mẹ và màn kịch gậy ông đập lưng ông

1,312 từ · ~7 phút đọc

Căn phòng hướng Nam vốn dĩ tràn ngập ánh sáng, nhưng lúc này lại u ám bởi sự tính toán đen tối của Lâm Diệc Phàm. Hắn ngồi đó, ánh mắt dán chặt vào chiếc bình sứ Thanh Hoa đặt trên kệ gỗ cạnh cửa ra vào. Đó là một tuyệt tác gốm sứ với những hoa văn mây vờn sóng cuộn, là kỷ vật vô giá mà bà ngoại để lại cho mẹ Lục. Trong đầu hắn, một kịch bản tàn nhẫn đã được lập sẵn.

“Cứ gào thét đi, Lục Tư Thành! Khi cái bình này nát tan, mẹ Lục sẽ hận mày đến tận xương tủy. Tao sẽ tự cắt tay mình, máu của tao sẽ là minh chứng cho việc tao đã cố gắng bảo vệ kỷ vật của mẹ như thế nào. Một kẻ chiếm chỗ mười tám năm như mày, cuối cùng cũng chỉ là một thằng tiểu nhân ghen tị mà thôi!” – Tiếng lòng của Diệc Phàm vang lên đầy phấn khích, hắn không hề biết rằng ở dưới lầu, ba Lục và mẹ Lục đang nghe thấy từng lời rủa sả đó với trái tim lạnh giá.

“Cạch.”

Lục Tư Thành bước vào, trên tay là khay trà lài còn bốc khói nghi ngút. Anh nhìn thoáng qua chiếc bình sứ, rồi nhìn sang Diệc Phàm đang giả vờ cầm quyển sách đọc ngược.

“Anh Diệc Phàm, em mang trà lên cho anh. Ba mẹ nói anh cần bình tĩnh lại để suy nghĩ về những việc đã qua.” Tư Thành nói, giọng điệu hòa nhã như không hề hay biết gì về âm mưu đang rình rập.

Lâm Diệc Phàm đặt quyển sách xuống, gương mặt lập tức chuyển sang vẻ u sầu, hối lỗi: “Tư Thành, cảm ơn em. Anh thật sự cảm thấy mình rất tệ. Anh... anh muốn chạm vào chiếc bình của mẹ một chút để lòng mình thanh thản hơn, được không?”

Hắn vừa nói vừa đứng dậy, bước nhanh về phía chiếc bình. Theo kế hoạch, hắn sẽ giả vờ va vào Tư Thành, đẩy anh vào kệ gỗ để chiếc bình rơi xuống, sau đó hắn sẽ lao ra dùng tay "đỡ" nhưng thực chất là để mảnh vỡ cứa vào tay mình.

“Để em giúp anh.” Tư Thành chủ động bước tới.

Ngay khoảnh khắc Diệc Phàm vươn tay ra định gạt chiếc bình, Tư Thành đột ngột trượt chân một cách "tình cờ". Thay vì va vào kệ gỗ, anh lại ngã nhào về phía trước, che chắn hoàn toàn chiếc bình sứ. Nhưng Lâm Diệc Phàm vì đã dùng lực quá mạnh để thực hiện cú đẩy nên không kịp thu tay lại. Hắn đập mạnh tay vào cạnh kệ gỗ, chiếc bình sứ chao đảo rồi rơi xuống.

“Xoảng!”

Tiếng sứ vỡ khô khốc vang lên. Nhưng điều kỳ lạ là, chiếc bình không vỡ nát như Diệc Phàm tưởng tượng. Nhờ vật phẩm "Bình hoa ảo ảnh" của Hệ thống, chiếc bình thực sự đã được Tư Thành nhanh tay hoán đổi và thu vào không gian, còn thứ vỡ dưới sàn chỉ là một cái bình giả có vẻ ngoài tương tự.

Lâm Diệc Phàm không kịp nhận ra sự khác biệt, hắn lập tức thực hiện bước tiếp theo: lao vào đống mảnh vỡ, cố tình để sứ cứa sâu vào lòng bàn tay, máu chảy ròng ròng.

“Tư Thành! Sao em lại làm thế? Đây là kỷ vật của mẹ mà!” Diệc Phàm gào lên, âm thanh đầy vẻ đau đớn và bàng hoàng. “Anh đã cố giữ nó nhưng em lại đẩy anh... Máu... máu của anh...”

Dưới lầu, ba mẹ Lục và chị Kiều Anh không thể chịu đựng thêm được nữa. Họ lao lên phòng. Cảnh tượng trước mắt là Diệc Phàm đang ôm bàn tay đầy máu, khóc lóc thảm thiết bên đống mảnh vỡ, còn Tư Thành thì đang quỳ dưới đất, lặng lẽ nhặt từng mảnh sứ với gương mặt tái nhợt.

“Ba! Mẹ! Nhìn Tư Thành đi! Nó cố tình đập vỡ bình của mẹ!” Diệc Phàm vừa khóc vừa rên rỉ.

Tiếng lòng của hắn lại phản chủ một cách tàn nhẫn:

“Thấy chưa! Máu của tao đã đổ, bình đã vỡ! Mụ già kia chắc chắn sẽ phát điên. Cứ khóc đi, cứ hận nó đi! Tao sẽ làm cho thằng Tư Thành không còn đường quay lại cái nhà này!”

Bà Diệp Tú Vân nhìn đống mảnh vỡ dưới sàn, nước mắt rơi lã chã. Nhưng bà không nhìn Diệc Phàm, bà bước tới chỗ Tư Thành, run rẩy hỏi: “Tư Thành, con có sao không?”

“Mẹ... con xin lỗi. Con không bảo vệ được chiếc bình.” Tư Thành thút thít, đôi mắt anh đỏ hoe.

Lâm Diệc Phàm gào lên: “Mẹ! Sao mẹ lại hỏi nó? Chính nó đẩy con!”

Ba Lục Chính Nam bước tới, ông cầm lấy một mảnh sứ vỡ dưới sàn, ánh mắt lạnh lẽo đến cực điểm. Ông nhìn vào lòng bàn tay đầy máu của Diệc Phàm, rồi nhìn sang chiếc bình vỡ.

“Diệc Phàm, con nói con cố giữ chiếc bình này?” Ông Lục hỏi, giọng bình tĩnh đến đáng sợ.

“Vâng ba! Con đã cố hết sức!”

“Vậy tại sao...” Ông Lục giơ mảnh sứ lên, “...vết máu trên tay con lại nằm ở dưới các mảnh vỡ, chứ không phải dính trên mặt trên của chúng? Con tự cắt tay mình rồi mới ném mảnh vỡ lên trên đúng không?”

Lâm Diệc Phàm cứng đờ người. Hắn không ngờ ba Lục lại quan sát tỉ mỉ đến thế.

Tiếng lòng hắn hoảng loạn:

“Cái gì? Lão già này soi kỹ vậy sao? Chết tiệt, mình sơ suất quá! Nhưng không sao, bình đã vỡ rồi, kỷ vật đã mất, bọn họ phải hận thằng Tư Thành vì đã gây ra chuyện này!”

Lúc này, Lục Tư Thành mới từ từ đứng dậy. Anh lấy từ trong túi áo ra một chiếc bình sứ nguyên vẹn, không hề có một vết xước.

“Mẹ... thực ra, chiếc bình thật con đã cất đi từ sáng vì thấy kệ gỗ hơi lỏng lẻo. Cái bình vỡ này chỉ là một chiếc bình gốm bình thường con mua ở cửa hàng đồ cũ để thay thế tạm thời. Con không ngờ... anh Diệc Phàm lại phản ứng mạnh mẽ đến mức tự làm mình bị thương thế này.”

Căn phòng rơi vào sự im lặng chết chóc. Lâm Diệc Phàm nhìn chiếc bình nguyên vẹn trên tay Tư Thành, rồi nhìn đống mảnh vỡ "hàng giả" dưới đất, cảm giác như cả thế giới sụp đổ dưới chân.

Mẹ Lục ôm chặt lấy chiếc bình sứ thật, rồi quay sang nhìn Diệc Phàm với ánh mắt tràn đầy sự ghê tởm.

“Lâm Diệc Phàm, con dùng chính máu của mình để vu oan cho em trai, dùng kỷ vật của mẹ để làm mồi nhử... Con không phải là con trai tôi, con là một con quỷ!”

Bà Tú Vân không kìm được nữa, tát mạnh vào mặt Diệc Phàm một cái khiến hắn ngã xuống đống mảnh sứ do chính mình bày ra. Những mảnh sứ cứa thêm vào da thịt hắn, nhưng nỗi đau đó không thấm thía gì so với sự nhục nhã khi mọi âm mưu bị phơi bày.

Ba Lục lạnh lùng ra lệnh: “Người đâu! Đưa nó đi xử lý vết thương, sau đó nhốt nó lại. Từ nay về sau, không có sự cho phép của tôi, không ai được đưa nước hay thức ăn cho nó nếu nó không chịu thành thật xin lỗi Tư Thành.”

Trong tiếng khóc rấm rứt của Diệc Phàm và sự thất vọng cùng cực của cha mẹ, Lục Tư Thành đứng đó, lặng lẽ nhìn nam chính đang dần mất sạch hào quang. Chương thứ 9 kết thúc với một sự thật trần trụi: Kẻ muốn dùng máu để nhuộm đen người khác, cuối cùng chỉ tự làm bẩn chính mình.