Sự kiện chiếc bình hoa vỡ không chỉ khiến Lâm Diệc Phàm bị thương ở tay mà còn khiến hắn bị "thương" nặng nề trong lòng tin của gia đình. Tuy nhiên, thay vì biết sợ hãi mà thu mình lại, sự thất bại liên tiếp đã đẩy sự thù hận của hắn lên một tầm cao mới. Hắn bị nhốt trong phòng, vết thương trên tay được băng bó sơ sài, nhưng đôi mắt hắn thì rực cháy một ngọn lửa điên cuồng.
“Bọn họ đã bị thằng Tư Thành bỏ bùa mê thuốc lú hết rồi. Ba, mẹ, chị cả... tất cả đều quay lưng với mình. Được lắm! Nếu đã không thể làm 'con ngoan', tao sẽ làm kẻ hủy diệt cái nhà này. Tao sẽ chiếm sạch tài sản, đuổi tất cả ra đường!” – Tiếng lòng của Diệc Phàm nghiến răng ken két, vang lên trong đầu Lục Chính Nam khi ông đang đứng ở phòng làm việc phía đối diện.
Hắn lén lấy từ dưới gối ra một túi nilon nhỏ chứa những mắt camera siêu nhỏ mà hắn đã bí mật đặt mua từ trước khi về nhà họ Lục. Hắn lợi dụng lúc người hầu vào đưa thuốc để lén lút trốn ra ngoài, đặt camera ở khắp nơi: thư phòng của ba, phòng ngủ của chị cả, và đặc biệt là quanh phòng của Lục Tư Thành.
“Phải tìm ra điểm yếu của chúng nó. Thằng Tư Thành chắc chắn có bí mật. Chỉ cần quay được cảnh nó lén lút làm việc xấu hoặc lấy trộm tài liệu công ty, mình sẽ lật ngược thế cờ. Sau đó, mình sẽ dùng những đoạn phim này để tống tiền lão già Lục Chính Nam, bắt lão phải chuyển giao cổ phần cho mình.”
Tư Thành ngồi trong phòng, thong thả đọc một cuốn sách về quản trị kinh doanh. Hệ thống trong đầu anh liên tục hiện lên những chấm đỏ trên bản đồ: “Cảnh báo: Ký chủ đang bị giám sát. Nam chính đang đặt camera tại cửa phòng của ngài.”
Tư Thành khẽ nhếch môi. Anh không hề gỡ chúng xuống. Ngược lại, anh còn muốn dùng chính những chiếc camera này để tặng cho Diệc Phàm một món quà "bất ngờ" hơn.
Buổi tối hôm đó, Diệc Phàm ngồi trong phòng, dán mắt vào màn hình điện thoại kết nối với các camera. Hắn nín thở chờ đợi. Qua camera ở thư phòng, hắn thấy ba Lục đang xem xét một xấp tài liệu mật về dự án đấu thầu trị giá hàng trăm tỷ của tập đoàn.
Tiếng lòng Diệc Phàm rung lên đầy tham vọng:
“Đây rồi! Tài liệu dự án X. Nếu mình chụp được cái này rồi bán cho đối thủ cạnh tranh của Lục thị, mình sẽ có một khoản tiền khổng lồ để ra riêng, sau đó dùng số tiền đó quay lại thu mua chính công ty của lão già. Nhà họ Lục? Sớm muộn gì cũng đổi tên thành nhà họ Lâm thôi! Đám người này chỉ là bàn đạp cho sự vĩ đại của mình.”
Lục Chính Nam ở trong thư phòng, tay ông run rẩy khi nghe thấy những lời này. "Ác quỷ!" – Ông thầm thốt lên. Đứa con ruột thịt này không chỉ muốn hại em trai, mà còn muốn hủy hoại cả sản nghiệp mà ông đã gây dựng cả đời, muốn đưa cả gia đình vào con đường cùng.
Đúng lúc đó, qua camera, Diệc Phàm thấy Tư Thành bước vào thư phòng với một ly cà phê.
“Tới rồi! Nó định trộm tài liệu đúng không? Làm đi! Trộm đi để tao quay lại được cảnh này!” – Diệc Phàm hào hứng nghĩ thầm.
Nhưng những gì camera ghi lại được là Tư Thành nhẹ nhàng đặt ly cà phê xuống, rồi nói với ba Lục: "Ba, anh Diệc Phàm dạo này tâm lý không ổn định, anh ấy có mua một số thiết bị điện tử lạ. Con lo anh ấy sẽ bị kẻ xấu lợi dụng để làm điều hại đến gia đình. Con đã lén đặt một hệ thống phá sóng trong nhà để bảo vệ tài liệu của ba. Ba xem, đây là những tín hiệu camera lạ đang cố kết nối vào thư phòng của ba này."
Tư Thành chìa điện thoại ra, trên màn hình hiện rõ vị trí của tất cả các camera mà Diệc Phàm vừa đặt, kèm theo đó là tài khoản đăng nhập mang tên "Diệc Phàm - Chủ nhân Lục thị".
Lâm Diệc Phàm ở đầu dây bên kia rụng rời chân tay. Màn hình điện thoại của hắn đột ngột vụt tắt, hiện lên dòng chữ đỏ chót: "Hành vi xâm phạm quyền riêng tư bị phát hiện".
Hào quang nam chính của Lâm Diệc Phàm sụt giảm nghiêm trọng: -15%.
Lục Chính Nam đứng dậy, ánh mắt ông không còn là sự thất vọng nữa, mà là một sự lạnh lùng tàn nhẫn của một người đứng đầu gia tộc. Ông nhấn nút gọi bảo vệ: "Đến phòng của Lâm Diệc Phàm, thu hồi tất cả thiết bị điện tử. Từ giờ phút này, cắt đứt hoàn toàn internet và liên lạc của nó với bên ngoài. Nó không phải là con trai tôi, nó là một mầm mống tai họa."
Lâm Diệc Phàm nghe tiếng bước chân rầm rập của bảo vệ tiến về phòng mình, hắn gào thét trong lòng: “Không! Không thể như thế được! Tao là nam chính! Tao phải có hào quang! Tại sao tất cả mọi người lại bảo vệ nó? Tao sẽ giết sạch tụi mày! Tao sẽ đốt cái nhà này!”
Tiếng gào thét của ác quỷ vang vọng trong tâm trí của những người nhà họ Lục, khiến họ lạnh lẽo đến thấu xương. Chương 10 kết thúc khi Lâm Diệc Phàm bị tước bỏ mọi phương tiện liên lạc, chính thức bị cô lập hoàn toàn trong chính căn phòng hướng Nam sang trọng mà hắn từng dùng mọi thủ đoạn để đoạt lấy.