Dù những rạn nứt đã sâu hoắm như vực thẳm, nhưng vì thể diện của một gia tộc hào môn, ông Lục Chính Nam vẫn quyết định tổ chức một buổi tiệc ra mắt chính thức để giới thiệu "đứa con trai thất lạc" với giới thượng lưu. Ông hy vọng trong một môi trường trang trọng, Lâm Diệc Phàm sẽ biết giữ mình mà cư xử đúng mực. Nhưng ông đã lầm.
Lâm Diệc Phàm ngồi trước gương, để mặc cho những thợ trang điểm hàng đầu chỉnh sửa. Hắn khoác trên mình bộ vest đặt may thủ công đắt giá, nhưng gương mặt lại hằn lên sự vặn vẹo.
“Buổi tiệc tối nay chính là cơ hội cuối cùng của mình. Trong kịch bản, Lục Tư Thành sẽ có một bài phát biểu chúc mừng anh trai trở về. Mình đã chuẩn bị sẵn ‘món quà’ đặc biệt cho nó. Chỉ cần một chút bột thảo mộc này vào trà, thanh quản của nó sẽ bị viêm cấp tính ngay lập tức. Tao muốn xem một thằng câm sẽ phát biểu kiểu gì trước toàn thể khách khứa! Lúc đó, tao sẽ bước lên, thay thế vị trí của mày, chiếm trọn sự chú ý của giới truyền thông!” – Tiếng lòng của Diệc Phàm vang vọng khắp tầng hai, khiến Lục Kiều Anh đang đứng ở hành lang phải siết chặt ly rượu trên tay đến mức run rẩy.
Lục Tư Thành bước vào phòng, anh mặc một bộ vest màu xanh sẫm lịch lãm, trông như một vị hoàng tử bước ra từ cổ tích. Anh nhẹ nhàng đặt một chén trà sâm lên bàn trang điểm của Diệc Phàm.
“Anh Diệc Phàm, tối nay anh là nhân vật chính, chắc chắn sẽ rất căng thẳng. Anh uống chút trà sâm để nhuận giọng và giữ bình tĩnh nhé.”
Lâm Diệc Phàm nhìn chén trà, trong lòng thầm cười lạnh: “Ngu xuẩn! Mày tự dâng mình tới cửa à? Tao sẽ tráo chén trà này với chén trà của mày, để chính mày tự nếm mùi vị của ‘thuốc độc’!”
Hắn giả vờ rụt rè, tay run run: “Tư Thành, anh... anh thực sự rất sợ. Em có thể ra ngoài lấy thêm cho anh ít nước ấm được không? Chén trà này... em cứ uống trước cho khỏe đi, anh không dám uống đồ đắt tiền thế này.”
Tư Thành khẽ nhướn mày, anh đặt chén trà xuống bàn: “Vậy để em đi lấy nước cho anh.”
Ngay khi Tư Thành vừa quay lưng đi, Diệc Phàm nhanh như cắt rút từ trong túi ra một gói bột nhỏ, đổ vào chén trà sâm của Tư Thành và dùng thìa khuấy đều. Sau đó, hắn lén lấy chén trà của mình tráo sang vị trí của Tư Thành.
“Ha ha ha! Uống đi! Uống đi thằng khốn! Tối nay mày sẽ là trò cười cho cả thành phố này!” – Tiếng lòng đắc ý của hắn vang lên như tiếng quỷ dữ cười nhạo.
Đúng lúc đó, mẹ Lục Diệp Tú Vân bước vào. Bà đã nghe thấy toàn bộ kế hoạch tàn nhẫn của đứa con ruột từ nãy đến giờ. Trái tim bà như bị bóp nghẹt. Bà nhìn chén trà trên bàn, rồi nhìn gương mặt đang giả vờ tội nghiệp của Diệc Phàm, cảm giác ghê tởm trào dâng đến mức bà muốn nôn mửa ngay tại chỗ.
“Diệc Phàm, Tư Thành, hai đứa chuẩn bị xong chưa? Khách đã đến đủ rồi.” Giọng bà Tú Vân lạc đi, chứa đầy sự mệt mỏi.
Lúc này, Tư Thành quay lại với một ly nước ấm. Anh nhìn lướt qua hai chén trà trên bàn, ánh mắt khẽ lóe lên tia sáng của Hệ thống: “Cảnh báo: Chén trà bên trái chứa độc tố gây tổn thương thanh quản.”
Tư Thành bước tới, nhưng anh không cầm chén trà bị bỏ thuốc. Thay vào đó, anh cầm ly nước ấm đưa cho Diệc Phàm, rồi cầm chén trà "an toàn" (mà Diệc Phàm tưởng là chén trà độc) lên định uống.
“Tư Thành! Đừng uống chén đó!” Bà Tú Vân đột ngột hét lên.
Lâm Diệc Phàm giật nảy mình, tim đập thình thịch: “Bà già này bị sao thế? Sao lại ngăn nó? Chẳng lẽ bà ta biết gì rồi?”
Tư Thành dừng lại, nhìn mẹ: “Mẹ, sao vậy ạ?”
Bà Tú Vân bước tới, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Diệc Phàm: “Diệc Phàm, con nói con rất sợ buổi tiệc tối nay đúng không? Vậy con hãy uống chén trà này đi. Đây là tâm lòng của em trai con, con phải uống hết nó trước mặt mẹ!”
Bà cầm đúng chén trà mà Diệc Phàm vừa bỏ thuốc vào, dí sát vào miệng hắn.
Lâm Diệc Phàm tái mét mặt mày, mồ hôi hột chảy ròng ròng: “Không! Không thể uống! Uống vào là mình câm luôn! Chết tiệt, sao bà ta lại ép mình? Phải làm sao đây? Phải đổ nó đi!”
Hắn giả vờ tay run, định gạt chén trà rơi xuống sàn. Nhưng Tư Thành đã nhanh tay hơn, anh đỡ lấy tay hắn, giọng nói vô cùng quan tâm:
“Anh Diệc Phàm, anh đừng sợ mà. Đây là sâm ngàn năm ba vừa mua về, tốt cho sức khỏe lắm. Để em giúp anh uống.”
Tư Thành dùng sức mạnh của Hệ thống khóa chặt tay Diệc Phàm, trong khi bà Tú Vân trực tiếp đổ chén trà vào miệng đứa con trai tàn độc của mình. Diệc Phàm vùng vẫy nhưng không thể thoát ra. Một nửa chén trà bị ép chảy xuống cổ họng hắn.
“Khụ... khụ...” Lâm Diệc Phàm ngã nhào xuống đất, hắn cố móc họng để nôn ra nhưng đã quá muộn.
Tiếng lòng của hắn gào thét trong tuyệt vọng:
“Không! Thanh quản của tôi! Thuốc của tôi! Mấy người là lũ ác quỷ! Mẹ ruột mà lại đi hại con trai mình sao? Tao sẽ giết sạch tụi mày!”
Chỉ vài phút sau, cổ họng Lâm Diệc Phàm bắt đầu bỏng rát. Hắn muốn hét lên nhưng chỉ phát ra những tiếng “khò khè” đứt quãng. Hắn chính thức bị mất giọng ngay trước giờ khai mạc buổi tiệc.
Bà Tú Vân nhìn con trai mình nằm dưới sàn, không một chút thương xót, bà lạnh lùng nói với Tư Thành: “Tư Thành, em trai con bị cảm đột ngột nên mất giọng rồi. Tối nay con sẽ là người phát biểu chính, và cũng là người đại diện duy nhất cho thế hệ trẻ nhà họ Lục. Đi thôi con.”
Dưới sảnh tiệc, tiếng nhạc du dương bắt đầu vang lên. Trong khi Lục Tư Thành tỏa sáng rực rỡ dưới ánh đèn sân khấu với bài phát biểu đầy xúc động về tình thân, thì ở trong phòng tối, Lâm Diệc Phàm chỉ có thể ôm cổ họng, câm lặng gào thét trong lòng những lời nguyền rủa vô vọng. Hào quang nam chính chính thức sụp đổ thêm một mảng lớn.