MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHào môn phong vân, Ta là phản diện nhưng có tâmChương 12: Sự im lặng đắt giá và màn kịch "Vị cứu tinh"

Hào môn phong vân, Ta là phản diện nhưng có tâm

Chương 12: Sự im lặng đắt giá và màn kịch "Vị cứu tinh"

957 từ · ~5 phút đọc

Đại sảnh khách sạn năm sao tràn ngập mùi hương của những loài hoa đắt đỏ và tiếng va chạm lanh lảnh của ly pha lê. Giới thượng lưu kinh thành tụ tập đông đủ, tất cả đều tò mò muốn thấy mặt "thiếu gia thật" nhà họ Lục. Theo kế hoạch, Lâm Diệc Phàm phải xuất hiện với vẻ ngoài lịch lãm để xóa tan tin đồn về một kẻ thô kệch vùng quê. Nhưng hiện tại, hắn chỉ có thể đứng trong góc phòng chờ, gương mặt đỏ gay vì phẫn nộ, cổ họng đau rát như bị hàng nghìn chiếc kim đâm vào.

“Lũ khốn... chính tụi mày đã ép tao uống thứ đó. Mẹ ruột? Chị gái? Tụi mày là một lũ giết người không dao! Tao mà không nói được, tao sẽ dùng ánh mắt để tố cáo tụi mày. Tao sẽ đứng giữa sân khấu và khóc, để bọn nhà báo thấy tao bị nhà họ Lục ngược đãi đến mức câm lặng!” – Tiếng lòng của Diệc Phàm gào thét đến khản đặc, dội thẳng vào tâm trí ông Lục Chính Nam đang tiếp khách bên ngoài.

Ông Lục khẽ siết chặt ly rượu, gân xanh nổi đầy trên trán. Ông chưa từng thấy một ai có thể độc ác với chính bản thân mình và gia đình đến mức này.

Giờ khai mạc đã điểm. Ánh đèn sân khấu tập trung vào lối đi chính. Lâm Diệc Phàm bước ra cùng Lục Tư Thành. Một người rạng rỡ như ánh mặt trời, một người lại cúi gầm mặt, hơi thở khò khè đầy ám ảnh.

MC dõng dạc: "Sau đây, xin mời thiếu gia Lâm Diệc Phàm có đôi lời phát biểu cảm ơn quan khách."

Cả khán phòng im phăng phắc. Diệc Phàm bước lên bục, hắn mở miệng nhưng chỉ có những tiếng "a... khặc..." kỳ quái phát ra. Đám đông bắt đầu xì xào: "Chuyện gì vậy? Thiếu gia nhà họ Lục bị câm sao?" "Trông cậu ta như đang bị nghẹn ấy, thật mất mặt quá."

Lâm Diệc Phàm nhìn thấy sự khinh bỉ trong mắt mọi người, hắn định thực hiện kịch bản "nước mắt". Hắn bắt đầu nấc nghẹn, chỉ tay về phía Tư Thành với ý đồ vu oan.

Tiếng lòng Diệc Phàm:

“Nhìn đi! Là nó! Là thằng giả mạo kia đã hạ độc tôi! Ba mẹ nhà họ Lục bao che cho nó! Tôi là người bị hại!”

Đúng lúc này, Lục Tư Thành bước tới, vẻ mặt đầy lo lắng và quan tâm. Anh nhanh chóng đỡ lấy Diệc Phàm, một tay đặt nhẹ lên lưng hắn (thực chất là kích hoạt kỹ năng "Áp chế âm thanh" của Hệ thống để ngăn không cho Diệc Phàm phát ra bất cứ tiếng động lạ nào nữa).

"Anh Diệc Phàm, anh lại lên cơn hen suyễn rồi sao? Em đã bảo anh đừng vì lo lắng cho buổi tiệc mà thức đêm chuẩn bị đến mức đổ bệnh mà." – Tư Thành nói với giọng đầy xót xa, rồi quay sang quan khách: "Thành thật xin lỗi quý vị. Anh trai tôi vốn có sức khỏe yếu từ nhỏ ở vùng núi, lại thêm xúc động quá mức khi được gặp lại mọi người nên đột ngột mất giọng. Mong mọi người lượng thứ."

Nói rồi, Tư Thành lấy từ trong túi ra một lọ thuốc nhỏ (thực chất là thuốc làm dịu thanh quản tạm thời do anh yêu cầu Hệ thống chế tạo nhanh).

"Nào, anh uống chút thuốc này đi, sẽ dễ chịu hơn."

Diệc Phàm định hất tay Tư Thành ra, nhưng trong giây phút đó, tiếng lòng của hắn lại vang lên:

“Thuốc gì? Chắc chắn lại là độc! Nhưng nếu mình hất ra bây giờ, mình sẽ mất sạch danh tiếng. Được, tao sẽ uống, nếu tao có mệnh hệ gì ngay tại đây, nhà họ Lục sẽ tiêu đời!”

Hắn nuốt lấy ngụm nước mát lạnh. Kỳ lạ thay, cơn đau rát dịu hẳn đi. Nhưng điều hắn không ngờ là Tư Thành đã lồng ghép vào đó một chút tác dụng phụ khiến hắn trở nên lờ đờ, ngoan ngoãn như một con búp bê.

Lục Tư Thành cầm lấy micro, anh thay thế Diệc Phàm thực hiện một bài phát biểu xuất thần. Anh nói về sự gian khổ của anh trai, về tình yêu vô bờ của ba mẹ, và hứa sẽ dùng cả đời mình để phụ tá cho "thiếu gia thật" đưa Lục thị đi lên.

Cả khán phòng vang dội tiếng vỗ tay. Những quý bà thượng lưu sụt sùi nước mắt vì cảm động trước tình anh em của Tư Thành. Còn Diệc Phàm? Hắn đứng đó như một phông nền mờ nhạt, một "vị cứu tinh" Tư Thành đã hoàn toàn chiếm trọn hào quang của buổi tiệc.

Tiếng lòng Diệc Phàm rên rỉ trong sự bất lực:

“Tại sao... tại sao ai cũng vỗ tay cho nó? Đáng lẽ người được tôn vinh là mình cơ mà... Thuốc của nó... sao lại làm mình không muốn phản kháng thế này? Mình... mình hận...”

Kết thúc buổi tiệc, hào quang nam chính của Lâm Diệc Phàm tụt xuống mốc báo động: -25%.

Bà Diệp Tú Vân đi ngang qua đứa con ruột đang đứng ngơ ngẩn, bà lạnh nhạt nói: "Hôm nay Tư Thành đã cứu con một bàn thua trông thấy. Nếu không có nó, con đã biến nhà họ Lục thành trò cười cho cả thiên hạ rồi. Về nhà đi, đừng làm loạn thêm nữa."

Lâm Diệc Phàm run rẩy. Hắn nhận ra, dù hắn có dùng độc dược hay mưu hèn kế bẩn, thì Lục Tư Thành luôn có cách biến chúng thành những bông hoa rực rỡ cài lên ngực áo mình.