Sau buổi tiệc ra mắt, danh tiếng của Lục Tư Thành trong giới thượng lưu đạt đến đỉnh cao. Người ta không ngớt lời khen ngợi một "thiếu gia giả" nhưng lại có tấm lòng vàng, hết lòng vì người anh trai tội nghiệp. Ngược lại, Lâm Diệc Phàm dù đã lấy lại được một chút giọng nói nhờ lọ thuốc của Tư Thành, nhưng hắn lại rơi vào một trạng thái khủng hoảng tâm lý trầm trọng.
Hắn ngồi trong căn phòng hướng Nam, nhìn những bộ vest đắt tiền bị vứt lăn lóc trên sàn. Tiếng lòng của hắn lúc này không còn là những lời chửi rủa thô thiển, mà đã chuyển sang một sự tính toán lạnh lùng và tàn nhẫn hơn:
“Tư Thành... mày diễn giỏi lắm. Mày dùng lọ thuốc đó để biến tao thành một con rối trên sân khấu. Cả thế giới này đều nghĩ mày là vị cứu tinh, còn tao là kẻ bất tài vô dụng. Được lắm, nếu mày muốn diễn vai ‘người em tốt’, tao sẽ cho mày toại nguyện. Tao sẽ dùng chính sự ‘cao thượng’ của mày để làm cái bẫy chôn sống mày!”
Sáng hôm sau, Lâm Diệc Phàm xuống nhà với dáng vẻ hoàn toàn khác. Hắn không còn gào thét hay tỏ vẻ rụt rè, mà chủ động bước đến trước mặt ông Lục Chính Nam và bà Diệp Tú Vân, cúi đầu thật thấp.
“Ba, mẹ... chuyện tối qua con đã suy nghĩ rất nhiều. Con biết mình đã làm mất mặt gia đình. Con muốn xin lỗi Tư Thành vì đã khiến em ấy phải vất vả vì con.”
Bà Tú Vân nhìn đứa con ruột, trong lòng vẫn còn nguyên sự ghê tởm từ vụ "chén trà độc", nhưng bà lại nghe thấy một âm thanh khác lạ từ tiếng lòng của hắn:
“Cứ giả vờ hối lỗi đi. Chỉ cần lão già này tin mình đã hối cải, lão sẽ cho mình vào công ty. Chỉ cần bước chân được vào bộ phận tài chính, mình sẽ lén tuồn tài liệu mật cho đối thủ. Tư Thành là người phụ trách dự án đó, khi tài liệu bị lộ, nó sẽ là kẻ đầu tiên phải ngồi tù!”
Ông Lục Chính Nam khẽ nhíu mày. Ông vốn định trừng phạt Diệc Phàm nặng hơn, nhưng khi nghe thấy âm mưu liên quan đến "Tài liệu mật của công ty" (mạch truyện từ chương 16-20 bắt đầu nhen nhóm), ông quyết định sẽ thuận nước đẩy thuyền để xem đứa con này có thể đi xa đến đâu.
“Nếu con đã biết sai, vậy thì tốt.” Ông Lục lạnh lùng nói. “Tư Thành, con thấy sao?”
Tư Thành mỉm cười, một nụ cười ấm áp như nắng mùa xuân: “Anh Diệc Phàm đã biết lỗi thì là chuyện tốt ạ. Hay là thế này, sắp tới có một chuyến đi khảo sát thực tế cho dự án mới ở vùng ngoại ô, con muốn mời anh Diệc Phàm đi cùng để anh ấy làm quen với công việc của tập đoàn.”
Lâm Diệc Phàm mừng thầm trong bụng:
“Cơ hội đến rồi! Vùng ngoại ô đó hoang vắng, mình sẽ dàn cảnh một vụ tai nạn lao động nhỏ. Tư Thành sẽ là người cứu mình, và trong lúc đó, mình sẽ lén tráo điện thoại của nó để lấy mã khóa truy cập vào kho tài liệu mật. Mày muốn làm vị cứu tinh đúng không? Tao sẽ cho mày làm vị cứu tinh của một kẻ sẽ tống mày vào ngục!”
Lục Tư Thành nghe thấy hết, anh khẽ nhấp một ngụm trà, trong đầu thầm gọi Hệ thống: “Chuẩn bị cho tôi một chiếc điện thoại giả với dữ liệu rác, và thiết lập một kịch bản ‘anh hùng cứu mỹ nhân’ phiên bản lỗi cho nam chính nhé.”
Buổi chiều hôm đó, tại công trường khảo sát, Lâm Diệc Phàm luôn đi sát bên cạnh Tư Thành. Hắn ra vẻ rất chăm chú lắng nghe, nhưng đôi mắt lại không ngừng quan sát những giàn giáo và đống vật liệu xây dựng.
Hắn chọn một vị trí mà đống sắt thép bên cạnh có vẻ không vững chắc. Hắn định bụng khi Tư Thành đi ngang qua, hắn sẽ tự mình va vào để đống sắt đổ xuống, rồi chờ Tư Thành lao ra che chắn.
“Đến đây! Tư Thành, bước thêm hai bước nữa đi! Tao sẽ cho mày thấy sự cao thượng của mày đắt giá đến mức nào!”
Tư Thành bước tới, đúng vị trí đó. Diệc Phàm nghiến răng, lấy hết sức bình sinh lao vào đống sắt. Nhưng ngay khoảnh khắc hắn chạm vào, Tư Thành đột ngột cúi xuống để "buộc dây giày".
Cả đống sắt thép đổ sập xuống. Thay vì đổ vào Tư Thành, chúng lại đổ lệch sang một bên do Tư Thành đã bí mật dùng lực tác động từ trước. Diệc Phàm vì đà lao quá mạnh nên không kịp dừng lại, hắn ngã nhào vào đống bùn đất bẩn thỉu ngay cạnh đó, chiếc điện thoại trong túi hắn văng ra, rơi thẳng xuống hố móng đầy nước.
“Anh Diệc Phàm! Anh có sao không?” Tư Thành hớt hải chạy lại, đỡ Diệc Phàm dậy với vẻ mặt vô cùng lo lắng.
Diệc Phàm lấm lem từ đầu đến chân, miệng đầy bùn đất, hắn định mắng nhưng lại phải cố nén.
Tiếng lòng hắn gào thét:
“Chết tiệt! Lại hụt rồi! Tại sao cái dây giày chết tiệt đó lại tuột đúng lúc thế? Điện thoại của mình... tài liệu mình vừa thu thập được... mất sạch rồi!”
Tư Thành lấy khăn giấy lau mặt cho Diệc Phàm, giọng nói tràn đầy sự tự trách: “Em xin lỗi, là tại em không nhắc anh cẩn thận. Để em đưa anh về thay đồ nhé.”
Khi họ trở về biệt thự, hình ảnh Lâm Diệc Phàm nhếch nhác và Tư Thành ân cần chăm sóc lại một lần nữa đập vào mắt gia đình. Chị gái Kiều Anh chỉ biết lắc đầu: "Diệc Phàm, em không làm được việc gì ra hồn sao? Đến đi đứng cũng để Tư Thành phải lo."
Chương 13 kết thúc với hình ảnh Lâm Diệc Phàm đứng run rẩy trong phòng tắm, trong lòng tràn ngập một nỗi sợ hãi mơ hồ. Hắn nhận ra rằng mỗi khi hắn định dùng "thuốc độc" hay "cái bẫy" để hại Tư Thành, thì người phải uống thuốc độc và rơi vào bẫy luôn luôn là chính hắn.