Sau thất bại muối mặt tại công trường, Lâm Diệc Phàm nhận ra rằng dùng vũ lực hay những vụ tai nạn vật lý không thể làm khó được Lục Tư Thành. Hắn bắt đầu chuyển sang một chiến thuật tinh vi hơn: Lợi ích tài chính. Hắn tin rằng, trong một gia đình hào môn, tiền bạc chính là sợi dây liên kết duy nhất nhưng cũng là thứ dễ đứt nhất.
Dựa vào danh nghĩa "thiếu gia thật", Diệc Phàm cầu xin ông Lục cho mình một vị trí thực tập tại bộ phận kế toán của tập đoàn. Hắn muốn bắt đầu từ những việc nhỏ nhất để "xây dựng lại lòng tin".
“Cứ cho là mày giỏi giang đi, Tư Thành. Nhưng mày chỉ là một đứa trẻ được nuôi trong lồng kính. Mày làm sao hiểu được những mánh khóe về con số? Tao sẽ lén sửa một vài con số trong báo cáo thu chi mà mày phụ trách. Chỉ cần thâm hụt vài tỷ đồng, lão già Lục Chính Nam sẽ hiểu rằng mày đang âm thầm tẩu tán tài sản vì sợ bị đuổi ra khỏi nhà!” – Tiếng lòng của Diệc Phàm vang lên đầy vẻ tự phụ khi hắn ngồi vào bàn làm việc mới.
Lục Tư Thành lúc này đang ngồi ở văn phòng đối diện, anh lật giở những trang hồ sơ dự án, khóe môi khẽ cong lên. Anh thầm gọi Hệ thống: “Theo dõi mọi thao tác trên máy tính của Diệc Phàm. Khi hắn sửa đổi số liệu, hãy sao lưu bản gốc và tạo ra một bản ghi dấu vết kỹ thuật số dẫn thẳng đến tài khoản cá nhân của hắn.”
Ngày hôm đó, Tư Thành mang một tập tài liệu sang phòng Diệc Phàm: “Anh Diệc Phàm, đây là báo cáo chi phí cho quỹ từ thiện của gia đình tháng này. Ba muốn em xử lý, nhưng em nghĩ anh mới về, nên để anh làm quen với công việc ý nghĩa này trước.”
Lâm Diệc Phàm nhận lấy, ánh mắt lóe lên một tia thâm độc: “Cảm ơn em, Tư Thành. Anh sẽ làm thật cẩn thận.”
Tiếng lòng của hắn rít lên:
“Từ thiện? Đúng là lũ đạo đức giả! Tao sẽ đổi số tiền ủng hộ trẻ em mồ côi thành tiền chuyển vào một công ty ma. Sau đó tao sẽ báo với ba là mày đã dùng danh nghĩa từ thiện để rửa tiền. Để xem lúc đó cái danh hiệu ‘thiếu gia nhân hậu’ của mày có cứu được mày không!”
Hắn cắm cúi làm việc suốt ba tiếng đồng hồ, ngón tay gõ phím liên tục. Hắn không hề biết rằng, mỗi một con số hắn sửa đổi đều đang được Hệ thống của Tư Thành phản chiếu lên màn hình riêng của anh dưới dạng cảnh báo đỏ.
Đến tối, trong bữa cơm gia đình, Lâm Diệc Phàm đột ngột buông đũa, vẻ mặt vô cùng băn khoăn và đau đớn:
“Ba... con có một chuyện không biết có nên nói không. Lúc con xử lý báo cáo từ thiện mà Tư Thành đưa, con phát hiện... có một khoản tiền lớn bị chuyển nhầm sang một tài khoản lạ ở nước ngoài.”
Bà Diệp Tú Vân giật mình: “Cái gì? Nhầm lẫn sao được? Tư Thành luôn làm việc rất kỹ mà.”
Lâm Diệc Phàm vội vàng lấy máy tính bảng ra, đưa cho ông Lục: “Con cũng mong là nhầm lẫn. Nhưng ba nhìn xem, mã số người phê duyệt cuối cùng lại là chữ ký điện tử của Tư Thành. Con sợ em ấy bị ai đó lừa gạt, hoặc là...”
Hắn cố tình bỏ lửng câu nói, liếc nhìn Tư Thành với vẻ mặt "lo lắng cho em trai".
Tiếng lòng của hắn lúc này đắc ý cực độ:
“Chết mày chưa! Tài khoản đó là tao bí mật mở dưới tên mày bằng cách lấy trộm chứng minh thư của mày hôm nọ. Giờ thì ba mẹ sẽ thấy mày là một kẻ tham lam, lén lút lập quỹ riêng để đề phòng ngày bị đuổi đi. Cút khỏi đây đi, Lục Tư Thành!”
Lục Chính Nam nhìn chằm chằm vào màn hình, gương mặt ông tối sầm lại. Sự im lặng kéo dài khiến Lâm Diệc Phàm cảm thấy chiến thắng đã ở ngay trước mắt.
Nhưng đột nhiên, Tư Thành lên tiếng, giọng nói vẫn điềm tĩnh lạ thường: “Anh Diệc Phàm, anh nói về khoản 5 tỷ đồng chuyển vào công ty 'Hồng Phát' phải không?”
Diệc Phàm giật mình: “Sao... sao em biết?”
“Bởi vì công ty đó là một trong những đối tác bị liệt vào danh sách đen của tập đoàn mà em đang theo dõi.” Tư Thành thong thả lấy điện thoại ra, kết nối với màn hình tivi lớn ở phòng khách.
“Ba, mẹ nhìn xem. Đây là lịch sử thao tác trên hệ thống kế toán chiều nay. Có một địa chỉ IP đã truy cập vào tài khoản của em để sửa đổi số liệu. Và địa chỉ IP đó... lại phát ra từ chính chiếc máy tính mà anh Diệc Phàm đang dùng.”
Trên màn hình hiện ra rõ mồn một từng giây, từng phút Lâm Diệc Phàm xóa con số cũ và nhập con số mới vào. Thậm chí, Hệ thống còn ghi lại được cảnh Diệc Phàm lén lút lấy trộm chữ ký điện tử của Tư Thành trong lúc anh đi lấy nước.
Lâm Diệc Phàm chết lặng, bát cơm trên tay rơi xuống sàn vỡ tan tành.
“Không thể nào! Tại sao nó lại có camera theo dõi máy tính? Mình đã xóa sạch dấu vết rồi mà!” – Tiếng lòng hoảng loạn của hắn gào thét như một kẻ điên.
Lục Chính Nam đập mạnh tay xuống bàn, khiến mọi thứ rung chuyển: “Lâm Diệc Phàm! Con dùng tiền của trẻ mồ côi để làm cái bẫy hại em mình? Con có còn tính người không?”
Bà Tú Vân nhìn đứa con ruột bằng ánh mắt chứa đầy sự sợ hãi: “Diệc Phàm... con định lấy 5 tỷ đó để làm gì? Con muốn hủy hoại tương lai của Tư Thành, hay muốn hủy hoại danh dự của cái nhà này?”
Lục Tư Thành thở dài, anh bước tới nhặt những mảnh vỡ dưới sàn: “Ba, mẹ, có lẽ anh ấy chỉ là muốn được ba mẹ chú ý hơn thôi. Anh ấy chưa quen với quy trình bảo mật của công ty nên mới làm việc thiếu suy nghĩ như vậy.”
Càng nghe Tư Thành nói, ông Lục càng thấy Diệc Phàm không thể cứu vãn. Ông lạnh lùng tuyên bố: “Từ ngày mai, con không được đến tập đoàn nữa. Mọi thẻ tín dụng của con sẽ bị khóa, mỗi ngày con chỉ được nhận tiền tiêu vặt như một học sinh trung học. Nếu con còn dám động vào sổ sách của Lục gia một lần nữa, đừng trách ta tuyệt tình.”
Lâm Diệc Phàm đứng đó, đôi tay run rẩy, trong lòng tràn ngập một nỗi hận thù vô tận. Hắn không những không hại được Tư Thành, mà còn tự tay cắt đứt con đường chạm vào quyền lực của mình.
Chương 14 khép lại với hình ảnh Diệc Phàm bị đuổi ra khỏi phòng ăn, còn Lục Tư Thành lặng lẽ rót thêm trà cho ba mẹ. Nam chính đã mất sạch sự tín nhiệm cuối cùng trong kinh doanh.