MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHào môn phong vân, Ta là phản diện nhưng có tâmChương 15: Kẻ phản bội núp bóng và bản danh sách đen

Hào môn phong vân, Ta là phản diện nhưng có tâm

Chương 15: Kẻ phản bội núp bóng và bản danh sách đen

1,004 từ · ~6 phút đọc

Cơn giận của ông Lục Chính Nam ở chương trước đã giáng một đòn chí mạng vào tham vọng của Lâm Diệc Phàm. Bị tước quyền đến tập đoàn, bị khóa thẻ tín dụng, Diệc Phàm giờ đây chẳng khác nào một "tù nhân cao cấp" trong chính căn phòng hướng Nam của mình. Nhưng chính sự sỉ nhục này đã khiến ác quỷ trong hắn hoàn toàn thức tỉnh.

Hắn ngồi trong bóng tối, ánh sáng duy nhất phát ra từ chiếc điện thoại cũ – thứ mà hắn lén lút giấu kỹ dưới nệm.

“Tụi mày dồn tao vào đường cùng, thì tao sẽ kéo cả cái Lục gia này xuống địa ngục! 5 tỷ đồng? Hừ, con số đó quá nhỏ bé. Tao sẽ bán đứng toàn bộ dự án đấu thầu khu đô thị phía Đông cho đối thủ lớn nhất của Lục gia – Tập đoàn Thịnh Thế. Để xem khi Lục thị phá sản, tụi mày còn có thể cao ngạo được nữa không!” – Tiếng lòng của Diệc Phàm nghiến lợi rít lên, vang vọng trong tâm trí Tư Thành khi anh đang đi ngang qua hành lang.

Lục Tư Thành dừng bước, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía cánh cửa phòng Diệc Phàm. Anh thầm gọi Hệ thống: “Truy tìm tung tích liên lạc của Diệc Phàm. Có phải hắn đang nhắn tin cho Trần thế tử của tập đoàn Thịnh Thế không?”

Hệ thống phản hồi nhanh chóng: “Chính xác. Nam chính đang thỏa thuận bán sơ đồ thiết kế và bảng báo giá gốc với giá 20 tỷ đồng. Cuộc hẹn sẽ diễn ra vào 11 giờ đêm nay tại cửa sau biệt thự.”

Tư Thành khẽ nhếch môi. Đây chính là lúc để kết thúc màn kịch "đứa con tội nghiệp".

Đêm đó, biệt thự họ Lục chìm trong yên tĩnh. Lâm Diệc Phàm lén lút lẻn xuống cầu thang, trên tay cầm một chiếc USB chứa dữ liệu mà hắn đã liều mạng đánh cắp từ máy tính của ba Lục khi ông sơ hở.

Hắn rón rén bước ra cửa sau, nơi một chiếc xe đen đang chờ sẵn. Trần thế tử – kẻ thù không đội trời chung của nhà họ Lục – bước xuống xe, nụ cười đầy vẻ đắc ý.

"Ồ, đây chẳng phải là 'thiếu gia thật' nhà họ Lục sao? Cậu thực sự muốn bán đứng gia đình mình à?"

Lâm Diệc Phàm nghiến răng: "Gia đình? Bọn họ coi tôi là rác rưởi, tôi cũng sẽ coi bọn họ là bàn đạp. 20 tỷ đâu?"

Tiếng lòng của hắn reo hò:

“Chốt đơn thành công! Có 20 tỷ này, tao sẽ bay sang nước ngoài, bắt đầu lại từ đầu. Đám người nhà họ Lục cứ ở đó mà khóc lóc với cái đống nợ nần và dự án bị đánh cắp đi! Lục Tư Thành, mày thắng được tao ở nhà, nhưng mày sẽ thua tao trên thương trường!”

Ngay khi Lâm Diệc Phàm định trao chiếc USB, đèn pha công suất lớn từ bốn phía đột ngột bật sáng, rọi thẳng vào hiện trường.

Ông Lục Chính Nam, bà Tú Vân và Lục Kiều Anh bước ra từ bóng tối, gương mặt ai nấy đều tràn ngập sự phẫn nộ và đau đớn đến cùng cực. Phía sau họ là đội ngũ bảo vệ và... cảnh sát kinh tế.

"Diệc Phàm... con... con thực sự làm chuyện này sao?" Bà Tú Vân ngã quỵ xuống, tiếng khóc của bà xé tan màn đêm.

Lâm Diệc Phàm hoảng hốt, chiếc USB rơi xuống đất: "Ba... mẹ... không phải như mọi người nghĩ đâu! Con... con chỉ đang... dụ hắn ra để bắt thôi!"

Tiếng lòng của hắn lại gào thét trong hoảng loạn:

“Chết tiệt! Tại sao bọn họ lại ở đây? Sao họ biết mình hẹn ở đây? Lục Tư Thành! Lại là nó! Nó đã cài bẫy mình!”

Lục Tư Thành thong thả bước ra từ phía sau ba Lục, anh cầm chiếc máy tính bảng lên: "Anh Diệc Phàm, anh không cần dụ ai cả. Vì chiếc USB anh đang cầm... thực ra chỉ chứa toàn virus và dữ liệu rác mà em đã chuẩn bị sẵn cho anh thôi."

Hệ thống thông báo: “Hào quang nam chính của Lâm Diệc Phàm: -40%. Hiện tại chỉ còn 5%.”

Lục Chính Nam bước tới, ông không tát Diệc Phàm như những lần trước. Ông nhìn hắn bằng ánh mắt vô hồn, như nhìn một người dưng nước lã.

"Ta đã cho con cơ hội cuối cùng, nhưng con lại chọn cách đâm sau lưng gia đình bằng cách tồi tệ nhất. Bán đứng bí mật kinh doanh là tội hình sự, Diệc Phàm à."

Trần thế tử thấy tình hình không ổn, lập tức lên xe bỏ chạy, để mặc Lâm Diệc Phàm đứng chơ vơ giữa vòng vây.

"Ba! Ba đừng báo cảnh sát! Con là con trai ruột của ba mà!" Diệc Phàm quỳ sụp xuống, ôm lấy chân ông Lục.

Nhưng trong đầu hắn, tiếng lòng vẫn không ngừng nguyền rủa:

“Lão già khốn khiếp! Mày dám báo cảnh sát bắt con ruột? Đợi tao ra tù, tao sẽ giết sạch cả nhà mày! Tao thề sẽ không để đứa nào yên thân!”

Nghe thấy những lời độc địa cuối cùng đó, ông Lục Chính Nam nhắm mắt lại, phẩy tay: "Đưa nó đi. Từ hôm nay, nhà họ Lục không có đứa con này."

Cảnh sát tiến tới, còng tay Lâm Diệc Phàm. Hắn bị lôi đi trong tiếng gào thét và những lời rủa sả điên cuồng. Hào quang nam chính chính thức sụp đổ hoàn toàn.

Chương 15 khép lại với hình ảnh gia đình họ Lục ôm lấy Tư Thành dưới ánh đèn hiên nhà. Họ nhận ra rằng, dòng máu có thể là thật, nhưng tình thâm mới là thứ không thể giả mạo. Lâm Diệc Phàm đã tự tay đốt cháy chiếc cầu cuối cùng dẫn về nhà, còn Lục Tư Thành – người bị coi là "phản diện" – đã trở thành trụ cột thực sự của gia đình.