MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHào Môn Tái Sinh: Sự Trở Lại Của Phượng HoàngChương 1: KHÚC ĐỘC HÀNH TRONG ĐÊM MƯA

Hào Môn Tái Sinh: Sự Trở Lại Của Phượng Hoàng

Chương 1: KHÚC ĐỘC HÀNH TRONG ĐÊM MƯA

1,730 từ · ~9 phút đọc

Ánh đèn chùm pha lê trong căn penthouse dát vàng tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp, nhưng không thể sưởi ấm được sự lạnh lẽo đang lan tỏa trong lòng Minh Anh. Trên chiếc bàn dài bằng gỗ óc chó, một bữa tiệc kiểu Pháp cầu kỳ đã được bày biện sẵn. Những cánh hoa hồng đỏ thắm rải rác trên khăn trải bàn trắng tinh khôi, bên cạnh là chai rượu vang đỏ có niên đại từ năm Minh Anh và Gia Bách gặp nhau lần đầu.

Hôm nay là kỷ niệm năm năm ngày cưới. Năm năm, một khoảng thời gian đủ dài để một tình yêu nồng cháy trở thành nghĩa vụ, và cũng đủ dài để Minh Anh quên mất bản thân mình từng là một thiên kim tiểu thư kiêu kỳ, một nhà thiết kế trang sức đầy triển vọng của dòng họ Thẩm. Vì Gia Bách, cô đã thu lại đôi cánh của mình, nguyện làm một người vợ hiền đứng sau ánh hào quang của anh.

Minh Anh nhìn đồng hồ, đã mười một giờ đêm. Gia Bách vẫn chưa về. Cô cầm điện thoại, định gọi cho anh nhưng rồi lại thôi. Có lẽ anh đang bận một dự án quan trọng nào đó tại tập đoàn Gia Thế. Cô tự trấn an mình bằng ý nghĩ đó, dù trong lòng dâng lên một nỗi bất an lạ thường.

“Đinh!”

Chiếc điện thoại trên bàn rung lên. Một tin nhắn từ một số lạ, kèm theo một tệp đính kèm. Ngón tay Minh Anh hơi run rẩy khi nhấn mở.

Trong ảnh, một đôi nam nữ đang quấn quýt lấy nhau trong không gian mờ ảo của một phòng bao hạng sang. Người đàn ông có góc nghiêng cương nghị, bàn tay đang đặt trên eo người phụ nữ kia một cách chiếm hữu – đó là Gia Bách, người chồng mà cô hằng tôn thờ. Còn người phụ nữ đang ngửa cổ cười nũng nịu, gương mặt thanh tú lộ ra dưới ánh đèn màu – không ai khác chính là Nhã Đan.

Nhã Đan, cô bạn thân từ thời nối khố, người từng thề thốt sẽ luôn ở bên cạnh Minh Anh lúc khó khăn nhất. Nhã Đan, người mà Minh Anh đã không ngần ngại đưa vào làm trợ lý cấp cao cho chồng mình vì tin tưởng vào năng lực và lòng trung thành của bạn.

Máu trong người Minh Anh như đông cứng lại. Cô cảm thấy tai mình ù đi, tiếng nhạc jazz du dương trong phòng bỗng chốc trở nên chói gắt như tiếng cưa xẻ vào da thịt. Dưới bức ảnh là dòng tin nhắn ngắn ngủi nhưng tàn nhẫn:

“Minh Anh, cảm ơn cậu đã chăm sóc Gia Bách suốt năm năm qua. Nhưng giờ anh ấy mệt rồi, anh ấy cần một người biết sẻ chia tâm hồn, chứ không phải một người vợ chỉ biết dùng tiền của gia tộc để điều khiển chồng. Đừng tìm anh ấy nữa, tối nay anh ấy thuộc về mình.”

Minh Anh lảo đảo đứng dậy, làm đổ ly rượu vang đỏ. Chất lỏng màu đỏ sẫm loang lổ trên khăn trải bàn trắng như một vết thương hở. Cô không khóc. Sự phản bội quá đột ngột và tàn khốc khiến tuyến lệ của cô như bị tê liệt. Cô vớ lấy chiếc áo khoác, chìa khóa xe và lao ra khỏi cửa.

Mưa tầm tã. Những hạt mưa nặng trĩu đập liên hồi vào kính chắn gió như muốn ngăn cản cô đi tìm sự thật. Minh Anh lái xe như điên dại đến khách sạn Grand Regal – nơi mà định vị từ tấm hình vừa gửi tới.

Trước cửa phòng 909, Minh Anh dừng lại. Cô thấy đôi giày da thủ công của Gia Bách đặt ngay ngắn bên ngoài, cạnh đó là đôi cao gót màu đỏ rực của Nhã Đan. Một sự sắp đặt hoàn hảo đến ghê tởm. Cô đẩy cửa bước vào. Căn phòng không khóa, như thể đang mời gọi cô chứng kiến hồi kết của cuộc hôn nhân này.

Bên trong, mùi nước hoa hồng nồng nặc hòa lẫn với mùi rượu mạnh. Gia Bách đang ngồi thản nhiên trên ghế bành, khói thuốc lá che khuất gương mặt anh ta. Nhã Đan chỉ khoác hờ một chiếc áo choàng lụa, ngồi dưới chân anh ta, đôi mắt long lanh nhìn Minh Anh với vẻ vừa đắc ý vừa giả tạo.

“Anh Bách… Minh Anh đến kìa. Em đã bảo là cậu ấy sẽ tìm tới mà.” – Nhã Đan khẽ nấc lên, nép sát vào chân Gia Bách.

Minh Anh đứng bất động giữa phòng, giọng cô khàn đặc: “Gia Bách, anh giải thích đi. Chỉ cần anh nói đây là hiểu lầm, tôi sẽ tin.”

Gia Bách từ từ ngẩng đầu lên, dụi tắt điếu thuốc vào gạt tàn sứ. Ánh mắt anh nhìn cô không có lấy một tia ấm áp, chỉ có sự chán ghét đến cùng cực: “Giải thích? Cô cần giải thích cái gì nữa? Những gì cô thấy chính là sự thật. Minh Anh, tôi chịu đựng cô đủ rồi.”

“Chịu đựng?” – Minh Anh cười cay đắng, tiếng cười vang lên lạc lõng giữa căn phòng rộng lớn. “Anh nói anh chịu đựng tôi? Ai đã dùng danh nghĩa nhà họ Thẩm để vay vốn cho anh lúc công ty anh phá sản? Ai đã đi tiếp rượu đến mức nhập viện để đổi lấy hợp đồng cho anh? Năm năm qua, tôi vì cái gì mà sống?”

Gia Bách đứng dậy, sải bước tới trước mặt cô. Anh ta cao hơn cô một cái đầu, áp lực tỏa ra khiến Minh Anh cảm thấy ngạt thở.

“Đúng, cô đã giúp tôi. Nhưng cái giá phải trả là sự tự tôn của một thằng đàn ông! Mỗi khi nhìn thấy cô, tôi lại nhớ đến việc mình là kẻ ăn bám nhà họ Thẩm. Cô lúc nào cũng tỏ ra thanh cao, dạy bảo tôi phải làm thế này, phải làm thế kia. Nhã Đan thì khác, cô ấy khiến tôi thấy mình thực sự là một vị vua.”

“Vị vua?” – Minh Anh nhìn sang Nhã Đan. “Một vị vua bên cạnh một con rắn độc sao?”

Nhã Đan bỗng đứng bật dậy, đi tới tát mạnh vào mặt Minh Anh một cái đau điếng.

“Cậu mới là con rắn độc! Cậu ỷ mình có tiền, có quyền nên coi thường tất cả mọi người. Cậu có biết vì sao bố cậu lại đột ngột bị tập đoàn điều tra không? Vì chính chồng cậu đã cung cấp bằng chứng phạm pháp của Thẩm thị cho phía cảnh sát đấy.”

Minh Anh lùi lại một bước, mặt cô trắng bệch: “Anh… Gia Bách, anh nói dối đúng không? Bố tôi coi anh như con trai ruột…”

Gia Bách lấy từ trong túi ra một xấp tài liệu, ném thẳng vào người cô. Những tờ giấy trắng rơi lả tả dưới chân Minh Anh.

“Đơn ly hôn tôi đã ký sẵn. Toàn bộ cổ phần của cô ở Gia Thế đã được chuyển nhượng hợp pháp sang tên tôi từ tháng trước, thông qua các giấy tờ ủy quyền mà cô đã ký vì ‘tin tưởng’ chồng mình. Giờ đây, cô không còn gì cả. Nhà họ Thẩm sắp sụp đổ, và cô… cũng chỉ là một kẻ trắng tay.”

Minh Anh quỵ xuống, đôi bàn tay run rẩy nhặt lấy tờ đơn ly hôn. Tên của Gia Bách nằm đó, lạnh lùng và dứt khoát. Hóa ra, từ lâu anh ta đã lập mưu tính kế, biến tình yêu của cô thành công cụ để thâu tóm sản nghiệp nhà họ Thẩm.

“Ký đi, Minh Anh. Nếu cô ký, tôi sẽ nương tay để bố cô được hưởng án treo. Nếu không, ông ta sẽ chết trong tù.” – Giọng Gia Bách không chút cảm xúc.

Giữa lúc đó, điện thoại trong túi Minh Anh đổ chuông liên hồi. Là bác sĩ quản gia.

“Tiểu thư! Ông chủ… ông chủ nghe tin công ty bị niêm phong nên đã lên cơn đau tim dữ dội. Chúng tôi đang đưa ông vào bệnh viện cấp cứu, nhưng tình hình rất xấu… Cô mau đến ngay!”

Tiếng sấm nổ vang trời ngoài cửa sổ. Minh Anh cảm thấy một dòng chất lỏng ấm nóng chảy xuống đùi mình. Cơn đau thắt từ bụng dưới khiến cô đổ mồ hôi hột. Cô nhận ra mình đã mang thai – đứa con mà cô định dành tặng anh làm quà kỷ niệm năm năm. Nhưng giờ đây, đứa trẻ ấy dường như cũng đang đau đớn cùng mẹ nó.

Cô nhìn Gia Bách, người đàn ông mà cô từng thề sẽ đi cùng đến cuối đời, giờ đây đang nhìn cô bằng ánh mắt của một kẻ xa lạ đang xem một vở kịch hài. Cô nhìn Nhã Đan, người bạn thân đang khoác tay chồng cô đầy kiêu hãnh.

Minh Anh nghiến răng, dùng hết sức lực cuối cùng để đứng dậy. Cô không ký, cô cầm lấy tờ đơn ly hôn xé vụn trước mặt họ.

“Các người… nợ tôi một mạng người, nợ nhà họ Thẩm một giang sơn. Gia Bách, Nhã Đan, ghi nhớ ngày hôm nay cho kỹ. Nếu tôi còn sống, tôi sẽ khiến các người phải bò dưới chân tôi mà cầu xin cái chết.”

Cô quay lưng, chạy khỏi căn phòng đầy uế tạp đó. Mưa ngoài trời vẫn xối xả, Minh Anh lái xe lao đi trong màn sương mờ ảo, nước mắt hòa cùng nước mưa. Trong đầu cô chỉ còn duy nhất một ý niệm: Phải cứu bố. Nhưng cơn đau bụng mỗi lúc một dữ dội, tầm nhìn của cô nhòe đi. Một ánh đèn pha từ phía ngược chiều lao tới, tiếng phanh xe rít lên chói tai trên mặt đường trơn trượt…

Rầm!

Chiếc xe của Minh Anh lộn vòng trên không trung trước khi rơi xuống vực sâu bên lề đường. Trong giây phút ý thức cuối cùng tan biến, cô nhìn thấy gương mặt cười cợt của Nhã Đan và sự lạnh lùng của Gia Bách.

“Nếu có kiếp sau, tôi nguyện làm ác quỷ để đòi lại tất cả.”

Dưới vực sâu thẳm, chiếc xe bốc cháy dữ dội giữa làn mưa lạnh lẽo. Thế gian này kể từ hôm nay, không còn một Minh Anh nhu nhược nữa.