Cánh cửa phòng 909 vẫn mở hờ, như một cái miệng thú dữ vừa nuốt chửng niềm tin cuối cùng của Minh Anh. Bên trong, mùi hương trầm nồng nặc trộn lẫn với mùi rượu vang đắt tiền tạo nên một thứ không khí nhớp nháp đến buồn nôn.
Minh Anh đứng đó, trân trối nhìn Nhã Đan. Người bạn thân nhất của cô, người từng cùng cô chia nhau ổ bánh mì thời sinh viên, người từng hứa sẽ là phù dâu trong đám cưới của cô, giờ đây đang mặc chiếc váy ngủ lụa mỏng tang mà chính Minh Anh đã mua tặng vào sinh nhật năm ngoái. Nhã Đan không hề có vẻ gì là hoảng hốt. Ngược lại, cô ta khéo léo điều chỉnh cơ mặt, đôi mắt vốn sắc sảo bỗng chốc phủ một tầng sương mờ ảo, nước mắt rơi lã chã như những hạt trân châu đứt chuỗi.
“Minh Anh… mình xin lỗi… Mình thực sự không cố ý.” – Nhã Đan nấc lên, thân hình mảnh mai run rẩy, cô ta vội vàng quỳ sụp xuống sàn nhà, tay bám lấy gấu quần của Gia Bách như thể anh là cứu cánh duy nhất – “Anh Bách, anh giải thích cho Minh Anh đi. Là em sai, là em không kiềm lòng được trước sự quan tâm của anh. Anh đừng bỏ rơi em, nhưng cũng đừng làm Minh Anh tổn thương…”
Minh Anh cảm thấy cổ họng mình đắng ngắt. Một màn kịch hoàn hảo! Nhã Đan vừa đóng vai nạn nhân đáng thương, vừa khéo léo khẳng định rằng Gia Bách là người chủ động quan tâm cô ta.
Gia Bách nhìn xuống Nhã Đan, ánh mắt anh ta dịu đi rõ rệt. Anh ta đưa tay đỡ Nhã Đan đứng dậy, vòng tay ôm lấy bờ vai gầy của cô ta một cách che chở, rồi quay sang nhìn Minh Anh bằng ánh mắt lạnh lùng như nhìn một người lạ.
“Cô thấy rồi đó, Minh Anh. Đừng làm loạn ở đây, Nhã Đan đang hoảng sợ rồi.”
“Hoảng sợ?” – Minh Anh bật cười, tiếng cười khàn đặc chứa đựng sự uất ức tột cùng – “Gia Bách, người bị phản bội là tôi, người mất đi gia đình là tôi, người đang đứng nhìn chồng mình ôm ấp bạn thân là tôi! Vậy mà anh nói cô ta đang hoảng sợ sao?”
Cô bước tới một bước, định giật lấy tay Nhã Đan để hỏi cho ra lẽ, nhưng Gia Bách đã nhanh hơn. Anh ta đẩy mạnh vai Minh Anh lùi lại, khiến cô vấp phải cạnh bàn trà, cơn đau nhói truyền từ hông lên đến đại não.
“Đừng chạm vào cô ấy bằng đôi bàn tay đầy mùi tiền bạc của cô!” – Gia Bách gầm lên – “Nhã Đan nói đúng, cô luôn nhìn người khác bằng ánh mắt ban phát. Cô giúp đỡ cô ấy, cho cô ấy công việc, nhưng thực chất là để thỏa mãn cái tôi cao ngạo của một đại tiểu thư nhà họ Thẩm. Cô biến cô ấy thành cái bóng của mình, còn tôi… cô biến tôi thành một con rối để cô phô trương sự thành đạt với xã hội.”
Nhã Đan lại khóc to hơn, giọng cô ta nhỏ xíu nhưng đầy sắc nhọn: “Minh Anh, mình biết cậu tốt với mình… nhưng tình yêu không thể miễn cưỡng. Anh Bách nói ở bên cạnh cậu, anh ấy chưa bao giờ được là chính mình. Anh ấy mệt mỏi lắm rồi. Cậu có tất cả, cậu có gia thế, có sự nghiệp, có sự kiêu hãnh… còn mình, mình chỉ có anh ấy thôi. Cậu nhường anh ấy cho mình có được không?”
“Nhường?” – Minh Anh nhìn Nhã Đan, cảm giác ghê tởm dâng lên tận cổ – “Nhã Đan, cậu có còn là con người không? Cậu biết rõ tớ đã hy sinh những gì để anh ta có được vị trí CEO này. Cậu biết rõ tớ yêu anh ta nhường nào. Vậy mà cậu lại nói ra lời cầu xin bẩn thỉu đó?”
Nhã Đan không trả lời, cô ta chỉ vùi đầu vào ngực Gia Bách, đôi vai run rẩy kịch liệt. Gia Bách vuốt ve mái tóc Nhã Đan, giọng anh ta trầm xuống, mang theo một sự quyết liệt đáng sợ:
“Minh Anh, chúng ta kết thúc ở đây đi. Nhã Đan đã có thai rồi. Tôi không thể để con tôi mang danh con ngoài giá thú như cái cách mà gia đình cô vẫn thường khinh miệt những người nghèo khổ.”
Mang thai?
Hai chữ đó như một quả bom nổ tung trong tâm trí Minh Anh. Cô cũng đang mang thai! Cô định tối nay sẽ gây bất ngờ cho anh, định cùng anh bắt đầu một chương mới của hạnh phúc. Nhưng đứa con trong bụng cô còn chưa kịp được bố nó biết đến sự tồn tại, thì đứa con của kẻ thứ ba đã trở thành lý do để anh ruồng bỏ cô.
Sự mỉa mai cay đắng khiến Minh Anh không thể thốt nên lời. Cô nhìn người đàn ông mình đã dành cả thanh xuân để yêu, nhìn người phụ nữ mình từng tin tưởng nhất, cảm thấy trái tim mình như bị băm vằn thành từng mảnh vụn.
“Chúc mừng các người.” – Minh Anh nghe thấy giọng nói của chính mình, lạnh lẽo và xa lạ – “Một kẻ phản bội và một kẻ cướp chồng. Quả thực là một đôi trời sinh. Gia Bách, anh sẽ hối hận. Nhã Đan, cái giá mà cậu phải trả cho sự phản bội này, tớ sẽ bắt cậu trả không thiếu một xu.”
Nhã Đan ngước nhìn Minh Anh, trong đôi mắt đẫm lệ đó, Minh Anh thoáng thấy một tia tia đắc ý sắc lẹm, một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên nơi khóe môi cô ta khi Gia Bách không chú ý. Đó là cái nhìn của một kẻ đã săn được mồi, một kẻ đang tận hưởng sự sụp đổ của đối phương.
Minh Anh quay lưng, cô bước ra khỏi căn phòng đó bằng những bước chân loạng choạng. Mưa ngoài kia vẫn rơi, từng hạt mưa lạnh buốt thấm vào da thịt, nhưng không lạnh bằng sự thật vừa nghe thấy. Cô không biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu của chuỗi bi kịch. Ở nhà, bố cô đang gặp nguy hiểm, và ở công ty, một cái bẫy mang tên "thất thoát công quỹ" đang chờ đợi để đẩy cô xuống vực thẳm hoàn toàn.
Đêm đó, dưới ánh đèn đường mờ ảo, Minh Anh ôm lấy bụng mình, thầm hứa với sinh linh bé nhỏ: "Con yêu, mẹ xin lỗi. Mẹ sẽ bảo vệ con, dù cho cả thế giới này có quay lưng lại với chúng ta."
Nhưng cô không biết rằng, Nhã Đan sẽ không để cô có cơ hội đó. Một kế hoạch tàn độc hơn đã được vạch sẵn, và ngày mai, cuộc đời Minh Anh sẽ chính thức bước vào bóng tối không lối thoát.