Cơn mưa đêm qua không làm dịu đi cái không khí ngột ngạt của thành phố, trái lại, nó khiến hơi đất bốc lên nồng nặc, lẫn trong cái mùi ẩm mốc của sự phản bội đang gặm nhấm tâm hồn Minh Anh. Cô trở về căn biệt thự của hai vợ chồng khi trời đã mờ sáng. Từng bước chân nặng nề như đeo chì dẫn cô qua khoảng sân vườn vốn được chăm sóc kỹ lưỡng, giờ đây trong mắt cô, những khóm hoa hồng kiêu sa kia dường như cũng đang cười nhạo sự ngu ngốc của chủ nhân nó.
Minh Anh đẩy cửa bước vào. Căn nhà yên tĩnh đến đáng sợ. Cô cứ ngỡ Gia Bách sẽ không về, nhưng không, anh ta đang ngồi đó, ngay tại ghế sofa ở phòng khách, vẫn bộ đồ tối qua nhưng cà vạt đã nới lỏng, tay cầm một xấp tài liệu.
"Anh về rồi sao?" - Minh Anh cất giọng khàn đặc, đôi mắt sưng mọng vì khóc suốt đêm nhìn anh ta với một tia hy vọng mỏng manh cuối cùng. Có lẽ sau một đêm, anh ta đã tỉnh táo lại? Có lẽ anh ta sẽ nhận ra Nhã Đan chỉ là một phút yếu lòng?
Gia Bách không ngẩng đầu lên, giọng nói lạnh lùng cắt ngang mọi ảo tưởng của cô: "Tôi về để lấy đồ. Và để đưa cho cô cái này."
Anh ta ném xấp tài liệu lên bàn trà. Minh Anh run rẩy cầm lên. Đó không phải đơn ly hôn, mà là một bản báo cáo kiểm toán nội bộ của công ty con thuộc Thẩm thị – nơi cô đang trực tiếp quản lý.
"Cái này là sao?" - Cô bàng hoàng nhìn những con số bị khoanh đỏ. "Cô còn hỏi sao? Thất thoát 50 tỷ đồng từ quỹ dự án. Tất cả chữ ký phê duyệt đều là của cô. Minh Anh, tôi không ngờ cô lại tham lam đến mức rút ruột cả công ty của bố mình để xây dựng quỹ riêng."
Minh Anh trố mắt nhìn chồng mình, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng: "Anh nói cái gì? Tôi rút ruột công ty? Gia Bách, anh thừa biết tôi chưa bao giờ quan tâm đến tiền bạc. Toàn bộ lương và cổ tức của tôi đều đổ vào tài khoản chung của hai đứa, anh là người quản lý mà!"
"Đừng có diễn kịch nữa!" - Gia Bách đứng bật dậy, tiến lại gần cô với áp lực đè nặng - "Nhã Đan đã tìm thấy những bản sao chứng từ này trong ngăn kéo bàn làm việc của cô. Cô ấy đã cố giấu đi vì sợ tôi buồn, nhưng đến nước này, cô ấy không thể im lặng nhìn cô hủy hoại tâm huyết của nhà họ Thẩm được nữa."
"Nhã Đan... lại là Nhã Đan?" - Minh Anh cười cay đắng, nước mắt lại chực trào ra - "Anh tin cô ta, một người ngoài, hơn là tin người vợ đã cùng anh chung chăn gối năm năm trời sao? Cô ta mới là kẻ vào phòng tôi, cô ta mới là kẻ có quyền truy cập vào hệ thống với tư cách trợ lý của tôi!"
"CHÁT!"
Một cái tát nảy lửa giáng xuống khuôn mặt thanh tú của Minh Anh. Sức mạnh từ bàn tay của người đàn ông khiến cô ngã nhào xuống sàn, gò má trắng ngần ngay lập tức sưng đỏ, in hằn năm dấu ngón tay. Cú tát đau đớn không chỉ ở da thịt, mà nó còn đánh nát chút lòng tự trọng cuối cùng của cô.
"Cô không có tư cách nhục mạ Nhã Đan!" - Gia Bách gầm lên, đôi mắt anh ta đỏ ngầu sự chán ghét - "Cô nhìn lại mình đi. Cô dựa vào cái mác tiểu thư họ Thẩm để ra vẻ thanh cao, nhưng bên trong lại thối nát và thủ đoạn. Cô cũ kỹ, khô khan, lúc nào cũng chỉ biết nói về công việc và trách nhiệm. Ở bên cạnh cô, tôi như ở bên cạnh một bà giáo già khó tính. Cô có biết Nhã Đan mang lại cho tôi cảm giác gì không? Đó là sự tôn thờ, là hơi ấm của một người phụ nữ thực thụ. Còn cô... cô chỉ là một món đồ cổ vừa cứng nhắc vừa tầm thường!"
Minh Anh ngồi bệt dưới sàn, tay ôm lấy một bên mặt. Cô ngước nhìn người đàn ông mình từng tôn thờ như thần thánh. Hóa ra trong mắt anh, sự hy sinh của cô là "cũ kỹ", sự tận tụy của cô là "tầm thường".
"Anh nói tôi tầm thường..." - Cô thào thào, nấc lên từng hồi - "Anh quên rồi sao? Năm đó anh phá sản, ai là người đã quỳ dưới mưa trước cửa nhà đối tác để xin họ cho anh thêm một cơ hội? Năm đó anh bị tai nạn, ai là người đã thức trắng ba tháng trời trong bệnh viện để chăm sóc anh từng miếng ăn giấc ngủ? Gia Bách, trái tim anh làm bằng đá sao?"
"Đó là cô tự nguyện, tôi không mượn!" - Gia Bách lạnh lùng chỉnh lại cổ áo, ánh mắt khinh bỉ lướt qua thân hình gầy gò của vợ - "Đừng mang những chuyện đó ra để kể công. Cô làm vậy là vì muốn kiểm soát tôi, muốn tôi phải mang ơn cô cả đời đúng không? Tôi phát ngán cái vẻ mặt hy sinh đó của cô rồi."
Anh ta cúi xuống, ghé sát tai cô, giọng nói như tiếng rít của loài rắn độc: "Cô nên ký vào đơn ly hôn sớm đi. Nếu không, tôi sẽ tung bản báo cáo này ra. Lúc đó, không chỉ cô vào tù, mà cái danh tiếng lẫy lừng của bố cô cũng sẽ tan thành mây khói. Cô muốn thấy ông già đó đột quỵ ngay tại tòa án vì con gái mình là kẻ lừa đảo không?"
Minh Anh rùng mình kịch liệt. Bố cô... người bố luôn tự hào về cô nhất. Ông đang bệnh tim nặng, nếu biết cô bị cáo buộc biển thủ, chắc chắn ông sẽ không sống nổi.
Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên. Nhã Đan bước vào trong bộ váy trắng tinh khôi, trông cô ta như một thiên thần lạc lối. Thấy Minh Anh ngã dưới đất, cô ta hốt hoảng chạy lại, nhưng thực chất là để nhìn rõ vết tát trên mặt bạn mình với vẻ đắc thắng thầm kín.
"Anh Bách, sao anh lại nặng tay với Minh Anh như vậy?" - Nhã Đan giả vờ trách móc, rồi quay sang Minh Anh với giọng điệu giả tạo - "Minh Anh ơi, cậu đừng giận anh Bách. Anh ấy chỉ là quá thất vọng thôi. Cậu mau xin lỗi anh ấy một tiếng đi, chuyện tiền nong kia mình sẽ cùng nhau tìm cách lấp liếm vào, bố cậu sẽ không biết đâu..."
"CÚT ĐI!" - Minh Anh dùng hết sức bình sinh đẩy Nhã Đan ra.
"Cô còn dám đẩy cô ấy?" - Gia Bách lại giơ tay lên, nhưng nhìn thấy ánh mắt quật cường, đầy hận thù của Minh Anh, anh ta khựng lại. Anh ta hừ lạnh một tiếng, rồi ôm lấy eo Nhã Đan, kéo cô ta đi thẳng lên lầu.
"Dọn đồ của cô và biến khỏi đây trước tối nay. Căn nhà này, từ giờ Nhã Đan sẽ là chủ."
Tiếng bước chân của họ xa dần trên cầu thang gỗ. Minh Anh ngồi một mình trong phòng khách rộng lớn, cảm giác cô độc bao trùm lấy cô. Bàn tay cô khẽ chạm vào bụng mình. Đứa bé... nó đang ở đó. Nó vừa chứng kiến bố nó tát mẹ nó, vừa chứng kiến sự sụp đổ của một gia đình.
"Mẹ xin lỗi... mẹ thực sự xin lỗi con..." - Cô nấc nghẹn, không để mình phát ra tiếng khóc lớn.
Cô phải đứng dậy. Cô không thể gục ngã lúc này. Cô cần gặp bố, cần cảnh báo ông về sự phản trắc của Gia Bách và Nhã Đan. Cô không biết rằng, ở bên kia thành phố, Nhã Đan đã sớm phái người đến công ty để thực hiện bước tiếp theo: Đẩy bố cô vào đường cùng bằng một vụ kiện tụng kinh thiên động địa.
Cái tát ngày hôm nay, sự sỉ nhục ngày hôm nay, Minh Anh ghi khắc tận xương tủy. Cô nhìn lên bức ảnh cưới treo giữa phòng khách, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo. Tình yêu đã chết, chỉ còn lại sự căm hận đang nhen nhóm thành ngọn lửa.