Sáng hôm sau, bầu trời thành phố xám xịt như bị bao phủ bởi một tấm màn chì đặc quánh. Minh Anh bước vào trụ sở tập đoàn với gương mặt nhợt nhạt, một bên má vẫn còn hằn dấu vết tím bầm từ cái tát của Gia Bách đêm qua. Cô đã cố dùng một lớp phấn nền thật dày để che đi sự nhục nhã, nhưng cái đau rát từ bên trong tâm hồn thì không có loại mỹ phẩm nào khỏa lấp được.
Khi cô đi ngang qua sảnh chính, những tiếng xì xào bàn tán bỗng chốc im bặt. Những nhân viên vốn luôn cúi chào cô với sự kính trọng, nay lại nhìn cô bằng ánh mắt né tránh, pha chút mỉa mai và khinh bỉ. Minh Anh cảm nhận được có điều gì đó không ổn, một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khi cô bước vào thang máy dành riêng cho ban giám đốc.
Vừa bước chân vào văn phòng làm việc của mình, cô khựng lại. Ghế xoay của cô đang hướng về phía cửa sổ, và người đang ngồi trên đó không ai khác chính là Nhã Đan. Cô ta đang thản nhiên nhâm nhi tách trà Earl Grey yêu thích của Minh Anh, trên bàn là một xấp hồ sơ được niêm phong đỏ chót.
"Cậu đến muộn quá, Minh Anh ạ." – Nhã Đan xoay ghế lại, nở một nụ cười vừa vặn, không quá lố nhưng đầy vẻ đắc thắng – "Các cổ đông và đại diện pháp luật đã đợi cậu ở phòng họp hơn một tiếng đồng hồ rồi."
"Cô làm gì ở đây? Ai cho phép cô ngồi vào vị trí của tôi?" – Minh Anh gằn giọng, bàn tay siết chặt quai túi xách đến mức trắng bệch.
Nhã Đan thong thả đứng dậy, bước từng bước uyển chuyển tới trước mặt Minh Anh. Cô ta khẽ đưa tay chỉnh lại cổ áo cho Minh Anh, hành động ra vẻ thân thiết nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như rắn độc: "Vị trí này ấy à? Từ sáng nay, Hội đồng quản trị đã tạm đình chỉ chức vụ của cậu để phục vụ điều tra. Còn mình... anh Bách đã bổ nhiệm mình làm người giám sát tạm thời các dự án của Thẩm thị để đảm bảo dòng tiền không bị 'bốc hơi' thêm nữa."
"Cô nói cái gì?" – Minh Anh gạt tay Nhã Đan ra – "Điều tra cái gì? Tôi chưa từng làm gì sai trái với công ty cả!"
"Cậu nói với mình cũng vô ích thôi. Chứng cứ rành rành ra đó." – Nhã Đan lấy từ trong túi xách ra một chiếc USB, thung dung lắc qua lắc lại trước mắt Minh Anh – "Toàn bộ lịch sử giao dịch chuyển tiền từ tài khoản công ty sang một tài khoản nặc danh tại đảo quốc Cayman, tất cả đều thực hiện bằng địa chỉ IP từ máy tính cá nhân của cậu. Đặc biệt nhất là..." – Nhã Đan ghé sát tai Minh Anh, thì thầm – "...chữ ký số cá nhân của cậu đã xác nhận toàn bộ các lệnh chuyển tiền đó. Minh Anh à, cậu tham quá, 50 tỷ không phải con số nhỏ đâu."
Minh Anh lùi lại một bước, đầu óc quay cuồng. Chữ ký số? Đó là thứ cô bảo mật tuyệt đối, mật khẩu chỉ mình cô và... Gia Bách biết. Một cảm giác lạnh buốt thấu xương lan tỏa khắp cơ thể. Hóa ra không phải chỉ có Nhã Đan, mà chính Gia Bách – người chồng cô từng yêu hơn sinh mệnh – đã tiếp tay cho ả đàn bà này để đẩy cô vào đường cùng.
"Các người... các người đã thông đồng với nhau từ lúc nào?" – Giọng Minh Anh run bắn.
Nhã Đan bật cười, tiếng cười lanh lảnh vang vọng khắp căn phòng yên tĩnh: "Thông đồng? Đừng dùng từ khó nghe thế. Là do cậu quá tự phụ thôi. Cậu tưởng rằng cứ cho mình tiền, cho mình danh phận trợ lý là mình sẽ biết ơn cậu cả đời sao? Cậu đối xử với mình như một con bé nghèo khổ cần được ban phát tình thương. Mỗi bộ quần áo cậu tặng, mỗi bữa ăn cậu bao, đối với mình đều là một sự sỉ nhục!"
Ả tiến lên một bước, dí sát gương mặt xinh đẹp nhưng vặn vẹo vào Minh Anh: "Cậu có biết cảm giác đứng sau lưng cậu suốt năm năm qua nó nhục nhã thế nào không? Nhìn cậu được Gia Bách yêu chiều, nhìn cậu được vạn người tung hô... Trong khi đó, mình mới là người hiểu anh ấy nhất, người biết anh ấy thích uống rượu gì khi buồn, biết anh ấy ghét sự kiểm soát của cậu đến mức nào. 50 tỷ đó là cái giá quá rẻ để tống khứ cậu khỏi cuộc đời anh ấy."
"Rầm!"
Cửa văn phòng bị đẩy mạnh ra. Gia Bách bước vào cùng với hai người đàn ông mặc suit đen – đại diện của bộ phận pháp chế tập đoàn. Ánh mắt anh nhìn Minh Anh không một chút tình xưa nghĩa cũ, chỉ có sự ghê tởm hằn sâu trong từng thớ thịt.
"Minh Anh, cô còn gì để giải thích không?" – Gia Bách ném bản báo cáo tài chính xuống mặt bàn đá – "Dấu vân tay của cô trên các hợp đồng khống, chữ ký số của cô, lịch sử truy cập hệ thống lúc 2 giờ sáng... Tất cả đều chỉ đích danh cô là kẻ biển thủ."
"Em không làm! 2 giờ sáng hôm đó em đang ở nhà, em đang ngủ bên cạnh anh mà!" – Minh Anh gào lên trong tuyệt vọng.
Gia Bách cười nhạt, một nụ cười đầy châm chọc: "Ngủ bên cạnh tôi? Đêm đó tôi ngủ ở phòng làm việc công ty vì quá mệt mỏi với sự cằn nhằn của cô. Nhã Đan có thể làm chứng, cô ấy đã thức cùng tôi để hoàn thành báo cáo quý. Minh Anh, cô đừng dùng những lời nói dối rẻ tiền đó nữa."
Minh Anh nhìn hai con người trước mặt, cảm giác như mình đang đứng trước một vực thẳm không đáy. Họ đã chuẩn bị mọi thứ quá hoàn hảo. Từ việc tạo bằng chứng giả, ngoại phạm giả cho đến việc cô lập cô hoàn toàn.
"Đại diện pháp chế đã chuẩn bị đơn kiện." – Gia Bách lạnh lùng tiếp lời – "Vì nể tình bố cô đang nằm viện, tôi sẽ chưa báo cảnh sát ngay. Nhưng với một điều kiện: Cô phải ký vào đơn ly hôn và từ bỏ toàn bộ cổ phần hiện có tại tập đoàn Gia Thế để bồi thường thiệt hại cho công ty. Nếu không..." – Anh ta ngừng lại, ánh mắt sắc như dao – "...ngày mai, tên của Thẩm Minh Anh sẽ xuất hiện trên trang nhất của các báo với tội danh lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Cô nghĩ xem, cái danh dự cả đời của bố cô có chịu nổi cú sốc này không?"
Minh Anh cảm thấy bụng dưới quặn đau dữ dội. Một cơn đau âm ỉ nhưng dai dẳng khiến cô phải ôm lấy bụng, khụy xuống ghế. Đứa bé... đứa bé trong bụng cô dường như cũng đang cảm nhận được sự tàn nhẫn của người bố nó.
Nhã Đan nhìn thấy dáng vẻ yếu ớt của Minh Anh, trong lòng dâng lên một sự khoái lạc bệnh hoạn. Ả ta bước đến, giả vờ đỡ lấy vai cô nhưng thực chất là siết mạnh vào vết bầm trên cánh tay: "Minh Anh ơi, cậu ký đi. Vì bác trai, vì bản thân cậu nữa. Anh Bách đã nhân nhượng lắm rồi."
Minh Anh nhìn lên trần nhà, nước mắt chảy dài xuống thái dương. Cô không còn gì để mất nữa. Gia đình, sự nghiệp, tình yêu... tất cả đã tan biến chỉ trong một đêm. Nhưng cô không thể để bố mình bị liên lụy. Ông đã dành cả đời để gầy dựng uy tín cho họ Thẩm, cô không thể để nó hủy hoại trong tay mình.
"Được... tôi ký." – Giọng cô nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
Gia Bách ra hiệu cho nhân viên pháp chế đặt tờ đơn ly hôn và bản thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần lên bàn. Minh Anh cầm cây bút, bàn tay run rẩy đến mức không thể viết nổi tên mình. Từng nét chữ như đang cứa vào tim cô, máu chảy đầm đìa.
Ký xong, cô ngước nhìn Gia Bách lần cuối: "Gia Bách, hôm nay anh ép tôi vào đường cùng. Anh dùng sự tin tưởng của tôi để làm vũ khí giết chết tôi. Tôi cầu chúc cho anh và Nhã Đan... sẽ có một kết cục tương xứng với sự bẩn thỉu của các người."
"Đến lúc này mà vẫn còn cứng đầu." – Gia Bách hừ lạnh, thu lấy tờ đơn rồi ôm vai Nhã Đan bước ra ngoài – "Từ giờ phút này, cô không còn là người của tập đoàn nữa. Bảo vệ, tiễn khách!"
Minh Anh bị hai nhân viên bảo vệ lôi ra khỏi văn phòng trước sự chứng kiến của hàng trăm cặp mắt. Cô lảo đảo bước ra khỏi tòa nhà, cơn mưa xối xả bắt đầu trút xuống như muốn gột rửa sự uế tạp của nơi này. Giữa màn mưa trắng xóa, cô gục xuống vỉa hè, tiếng khóc nghẹn ngào bị tiếng sấm át mất.
Cô phải đến bệnh viện. Cô phải báo cho bố biết. Nhưng khi cô vừa định đứng dậy, một chiếc xe màu đen sang trọng đỗ xịch trước mặt. Cửa kính hạ xuống, lộ ra khuôn mặt tươi cười của Nhã Đan.
"Quên không nói với cậu, Minh Anh ạ. Lệnh đình chỉ chức vụ của cậu cũng đã được gửi tới bệnh viện của bác trai. Có lẽ... ông ấy đã đọc được nó rồi."
Minh Anh trợn mắt kinh hãi: "Cô... cô nói cái gì? Cô đã làm gì bố tôi?"
Nhã Đan không trả lời, chỉ nhếch môi cười rồi phóng xe đi mất, để lại Minh Anh điên cuồng chạy bộ hướng về phía bệnh viện trong cơn mưa tầm tã.