MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHào Môn Tái Sinh: Sự Trở Lại Của Phượng HoàngChương 15: ĐÁM TANG KHÔNG THI THỂ VÀ NỤ CƯỜI TRONG BÓNG

Hào Môn Tái Sinh: Sự Trở Lại Của Phượng Hoàng

Chương 15: ĐÁM TANG KHÔNG THI THỂ VÀ NỤ CƯỜI TRONG BÓNG

1,758 từ · ~9 phút đọc

Tiếng chuông nhà thờ ngân vang từng nhịp chậm rãi, nặng nề, tan loãng vào làn sương mù mờ đục của một buổi sáng sớm tại nghĩa trang thành phố. Những hạt mưa bụi lất phất bay, không đủ làm ướt sũng vạn vật nhưng lại khiến không khí trở nên ẩm ướt và lạnh lẽo đến thấu xương. Hôm nay là ngày Gia Bách tổ chức buổi lễ truy điệu cho người vợ quá cố - Thẩm Minh Anh.

Giữa một vùng đất trống rực rỡ sắc trắng của hoa bách hợp – loài hoa mà lúc còn sống Minh Anh thích nhất – là một nấm mồ đá trắng sang trọng, bên trên đặt một khung ảnh đen trắng. Trong ảnh, Minh Anh mỉm cười dịu dàng, đôi mắt trong veo như chứa đựng cả một bầu trời mùa thu, cái nhìn ấy như đang xuyên thấu qua lớp mặt nạ giả dối của những kẻ đang đứng trước mặt cô.

Gia Bách đứng ở vị trí trung tâm, mặc bộ suit đen cắt may tinh xảo, gương mặt hắn trầm mặc, đôi mắt hơi đỏ như thể vừa trải qua nhiều đêm thức trắng vì u sầu. Hắn diễn vai người chồng chung tình bị định mệnh cướp mất người thương một cách hoàn hảo đến mức giới báo chí đứng phía xa không ngừng bấm máy, ghi lại những khoảnh khắc "đau lòng" nhất của vị CEO trẻ tuổi.

"Minh Anh... dù sao đi nữa, em cũng đã thanh thản rồi." – Gia Bách thì thầm, giọng nói trầm khàn đầy cảm xúc. Hắn cúi người, đặt một nhành hoa trắng lên mộ, bàn tay khẽ chạm vào tấm bia đá lạnh ngắt.

Trong thâm tâm Gia Bách lúc này là một mớ hỗn độn. Hắn thấy nhẹ nhõm vì cái gai trong mắt đã được nhổ bỏ, vì sự thật về vụ vu khống sẽ mãi mãi nằm sâu dưới lòng đất. Nhưng đồng thời, cái lạnh từ bia mộ dường như đang truyền vào máu thịt hắn, khiến hắn rùng mình. Hình ảnh vụ nổ trên đèo Hải Vân và mảnh giấy siêu âm cháy dở vẫn là một bóng ma lởn vởn trong tâm trí hắn.

Đứng ngay cạnh hắn, Nhã Đan diện một bộ váy đen kín đáo, đầu đội mũ có lưới che mặt kiểu quý tộc. Ả ta cầm khăn tay, liên tục thấm những giọt nước mắt lăn dài trên má, đôi vai run lên bần bật như không thể chịu nổi cú sốc mất đi người bạn thân nhất.

"Minh Anh ơi... sao cậu lại bỏ mình mà đi... chúng ta đã hứa sẽ cùng nhau già đi mà..." – Nhã Đan nức nở, tiếng khóc của ả vang vọng khắp nghĩa trang, nghe thật xót xa, thật chân thành.

Nhưng đằng sau lớp lưới đen kia, đôi môi Nhã Đan lại khẽ nhếch lên một nụ cười thỏa mãn đến cực độ. Ả ta đang tận hưởng cảm giác của một kẻ thắng cuộc. Ả đã cướp được người đàn ông này, cướp được khối tài sản khổng lồ của họ Thẩm, và giờ đây, ả chính thức trở thành người phụ nữ duy nhất bên cạnh Gia Bách mà không còn bất cứ sự đe dọa nào. Với Nhã Đan, tiếng chuông tang lễ này giống như tiếng nhạc khải hoàn cho sự khởi đầu của một triều đại mới - triều đại của ả.

Buổi lễ kết thúc, khách khứa dần tản đi, chỉ còn lại Gia Bách và Nhã Đan đứng lại trước mộ. Khi không còn ống kính máy quay, Nhã Đan lập tức lau khô nước mắt, ả khoác tay Gia Bách, giọng nói trở nên ngọt lịm nhưng lạnh lẽo:

"Bách, xong xuôi rồi. Chúng ta về thôi. Ở đây lâu không tốt cho sức khỏe của anh, và cũng... không tốt cho cái thai trong bụng em nữa."

Gia Bách nhìn Nhã Đan, sự dịu dàng thường ngày đối với ả bỗng chốc bị thay thế bởi một cảm giác xa lạ. Hắn gật đầu, quay lưng bước đi mà không ngoái lại nhìn tấm ảnh trên bia mộ thêm một lần nào. Với hắn, Minh Anh đã thực sự trở thành tro bụi.

Cùng lúc đó, tại một thế giới hoàn toàn khác.

Trong một căn phòng thí nghiệm vô trùng tại New York, sự yên lặng chỉ bị phá vỡ bởi tiếng tích tắc của đồng hồ và tiếng thở đều đặn qua máy trợ thở. Một người phụ nữ nằm trên giường, gương mặt quấn kín bằng gạc trắng, chỉ để lộ đôi mắt và khóe môi tái nhợt.

Đó là Minh Anh. Cô không chết. Số phận đã tàn nhẫn đẩy cô xuống vực thẳm, nhưng cũng chính số phận đã giữ lại hơi tàn của cô để chứng kiến sự trả báo.

Cửa phòng bật mở, Marcus – vị cố vấn của quỹ Midas – bước vào, trên tay cầm một chiếc máy tính bảng. Ông điềm tĩnh ngồi xuống cạnh giường, mở đoạn video trực tiếp về đám tang của cô tại Việt Nam.

"Nhìn đi, Elena. Đây là cách họ tiễn đưa cô." – Giọng Marcus trầm thấp, không chút gợn sóng.

Minh Anh nhìn vào màn hình. Cô thấy Gia Bách đang đặt hoa, thấy Nhã Đan đang khóc lóc. Cô thấy nụ cười thoáng qua của kẻ phản bội khi hắn quay lưng bước đi. Một cơn đau dữ dội truyền từ đại não xuống khắp các vết thương chưa lành trên cơ thể, nhưng Minh Anh không rên rỉ. Đôi mắt cô, vốn dĩ đã từng chứa đựng sự bao dung, giờ đây chỉ còn lại một màu đen sâu thẳm, hun hút như hố đen vũ trụ.

Cô không khóc. Nước mắt của cô đã bốc hơi trong vụ nổ đêm đó. Mỗi lời cầu nguyện giả tạo của Nhã Đan, mỗi cái chạm tay của Gia Bách vào bia mộ, đều giống như một liều thuốc độc tưới vào linh hồn cô, khiến nó biến chất, khiến nó trở nên cứng rắn và sắc lạnh như kim cương.

"Elena... cô cảm thấy thế nào?" – Marcus hỏi.

Minh Anh khẽ cử động khóe môi. Giọng nói của cô phát ra từ thanh quản bị tổn thương, khàn đặc và rợn người:

"Rất tốt... Đám tang rất đẹp... Càng đẹp, thì sự sụp đổ của chúng... sau này sẽ càng huy hoàng."

"Cô đã sẵn sàng cho giai đoạn tiếp theo chưa? Phẫu thuật tái tạo sẽ rất đau đớn. Cô sẽ không còn là Thẩm Minh Anh của ngày xưa nữa. Cô sẽ mang một gương mặt hoàn mỹ nhưng xa lạ, một danh tính mới, một cuộc đời mới."

Minh Anh nhìn vào hình bóng mình phản chiếu trên mặt kính của chiếc máy tính bảng. Qua lớp băng gạc, cô không thấy một con người, cô thấy một thanh kiếm đang được nung trong lửa đỏ.

"Tôi không cần gương mặt cũ. Tôi không cần quá khứ. Thẩm Minh Anh đã bị họ thiêu chết trên đèo Hải Vân rồi. Bây giờ, tôi là Elena. Hãy bắt đầu đi."

Trong những tháng sau đó, Elena trải qua hàng loạt cuộc phẫu thuật đau đớn tột cùng. Có những đêm cô tỉnh dậy giữa chừng, toàn thân co quắp vì những vết cắt trên da thịt, nhưng cô từ chối dùng thuốc an thần liều cao. Cô muốn mình tỉnh táo để ghi nhớ nỗi đau này. Cô dùng nỗi đau thể xác để đè nén nỗi đau mất con, mất bố.

Cứ mỗi khi cảm thấy mình sắp gục ngã, cô lại mở đoạn video về đám tang ngày hôm đó ra xem. Cô nhìn nụ cười thỏa mãn của Nhã Đan và sự lạnh lùng của Gia Bách để tiếp thêm sức mạnh.

Bên cạnh việc hồi phục thể chất, Elena bắt đầu lao vào một chương trình huấn luyện khắc nghiệt về tài chính và tâm lý học tội phạm. Dưới sự chỉ dạy của Marcus và các chuyên gia hàng đầu của quỹ Midas, cô học cách nhìn thấu những con số, cách thao túng thị trường chứng khoán, và quan trọng nhất – cách săn mồi mà không để lộ dấu vết.

Cô dành 18 tiếng mỗi ngày để nghiên cứu về sơ đồ tổ chức của tập đoàn Gia Thế, tìm kiếm từng kẽ hở trong các dự án bất động sản của Gia Bách, ghi chép lại thói quen tiêu xài và điểm yếu chí mạng của Nhã Đan.

"Elena, cô là học trò xuất sắc nhất mà tôi từng thấy." – Marcus nhận xét khi thấy cô phân tích chính xác lỗ hổng tài chính của một tập đoàn lớn chỉ trong vòng 10 phút – "Nhưng đừng để hận thù làm mờ mắt. Kẻ đi săn giỏi nhất là kẻ có cái đầu lạnh nhất."

Elena mỉm cười – một nụ cười mới, trên gương mặt mới đang dần hình thành sau lớp băng gạc. Gương mặt ấy mang vẻ đẹp sắc sảo, quý tộc của một nữ hoàng, nhưng nụ cười ấy lại mang hơi lạnh của lưỡi dao.

"Ông yên tâm, Marcus. Tôi không muốn chúng chết nhanh quá. Tôi muốn chúng phải nhìn thấy đế chế của mình sụp đổ từng viên gạch một, muốn chúng phải nếm trải cảm giác mất đi tất cả khi đang ở trên đỉnh cao nhất. Đó mới là sự báo thù thực sự."

Ngày tấm băng gạc cuối cùng được tháo bỏ, Elena đứng trước gương lớn. Một người phụ nữ hoàn hảo xuất hiện: mái tóc đen dài mượt mà, sống mũi cao thanh tú, đôi môi mọng gợi cảm và đôi mắt hút hồn nhưng lạnh lẽo. Không còn dấu vết nào của một Minh Anh dịu dàng, cam chịu.

Elena chạm vào gương mặt mình, thầm thì với chính bóng hình trong gương:

"Gia Bách, Nhã Đan, các người đã tổ chức một đám tang rất chu đáo cho tôi. Vậy thì, hãy chờ xem... tôi sẽ tổ chức một đám tang thực sự cho tập đoàn Gia Thế và tình yêu thối nát của các người như thế nào."

Tại Việt Nam, Nhã Đan vừa chính thức dọn vào phòng ngủ chính của căn biệt thự, ả ta vứt bỏ nốt lọ tinh dầu oải hương cuối cùng của Minh Anh vào thùng rác, lòng tràn đầy hân hoan. Ả ta không hề biết rằng, từ New York, một con phượng hoàng đã hồi sinh từ đống tro tàn, đang bắt đầu sải cánh bay về phía ả, mang theo cơn bão của sự hủy diệt.