MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHào Môn Tái Sinh: Sự Trở Lại Của Phượng HoàngChương 14: CĂN PHÒNG TRỐNG VÀ TIẾNG VỌNG CỦA SỰ CÔ ĐỘC

Hào Môn Tái Sinh: Sự Trở Lại Của Phượng Hoàng

Chương 14: CĂN PHÒNG TRỐNG VÀ TIẾNG VỌNG CỦA SỰ CÔ ĐỘC

1,263 từ · ~7 phút đọc

Cơn bão đã đi qua, nhưng bầu trời thành phố vẫn khoác lên mình một màu xám xịt, nặng nề như đổ chì. Trong căn biệt thự họ Thẩm – nơi mà giờ đây đã chính thức mang tên sở hữu của Gia Bách – sự tĩnh lặng trở nên đáng sợ đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng tim mình đập loạn nhịp vì bất an.

Gia Bách đứng trước cánh cửa phòng ngủ chính. Đôi bàn tay vốn tự tin nắm giữ vận mệnh của hàng ngàn nhân viên, lúc này lại khựng lại trên tay nắm cửa bằng đồng lạnh ngắt. Hắn vừa trở về từ hiện trường vụ nổ ở đèo Hải Vân. Dù tay sai báo cáo rằng "mục tiêu đã được giải quyết", nhưng trong lòng hắn vẫn tồn tại một khoảng trống hoác, một cảm giác bất an không thể gọi tên.

Cạch.

Cánh cửa mở ra. Một mùi hương thoang thoảng của hoa oải hương – mùi hương đặc trưng của Minh Anh – vẫn còn vương vấn trong không gian, dù chủ nhân của nó đã biến mất như một bóng ma.

Căn phòng trống rỗng.

Gia Bách bước vào, tiếng gót giày da nện xuống sàn gỗ nghe khô khốc. Hắn nhìn lên chiếc giường rộng lớn, nơi mà chỉ vài tuần trước, Minh Anh vẫn còn kiên nhẫn đợi hắn về mỗi đêm dù hắn luôn nồng nặc mùi rượu và nước hoa lạ. Ga giường phẳng phiu, gối đầu đặt ngay ngắn, như thể cô chỉ vừa mới bước ra ngoài ban công hóng gió. Nhưng thực tế, cô sẽ không bao giờ trở lại nữa.

Hắn tiến lại gần bàn trang điểm của cô. Ở đó, mọi thứ vẫn được sắp xếp ngăn nắp: những lọ tinh dầu, vài thỏi son nhạt màu, và một chiếc hộp nhung nhỏ. Gia Bách run rẩy mở chiếc hộp. Bên trong là đôi nhẫn cưới của họ. Minh Anh đã tháo nó ra và đặt lại đó từ lúc nào, lặng lẽ và dứt khoát như cách cô rời bỏ cuộc đời hắn.

"Cô thật sự... chết rồi sao?" – Gia Bách lẩm bẩm, giọng nói lạc đi giữa bốn bức tường vô tri.

Hắn đột ngột cảm thấy ngột ngạt. Hắn mở tung tủ quần áo, hy vọng tìm thấy một chút lộn xộn, một chút sự sống, nhưng tất cả những gì hắn thấy là những chiếc váy lụa treo thẳng hàng, những bộ đồ thiết kế trang nhã mà hắn từng chê là "cũ kỹ và lỗi thời". Hắn vơ lấy một chiếc váy, đưa lên mũi ngửi. Mùi hương của cô vẫn còn đó, nhưng người thì đã tan thành tro bụi dưới vực thẳm.

Đúng lúc đó, Nhã Đan bước vào. ả diện một chiếc váy ngủ mỏng manh, cố gắng nở một nụ cười quyến rũ nhưng trong mắt ả không giấu nổi sự dò xét.

"Anh Bách... sao anh lại đứng đây trong bóng tối thế này?" – Ả tiến lại, định vòng tay ôm lấy lưng hắn – "Mọi chuyện đã xong rồi mà. Chúng ta nên dọn dẹp căn phòng này, thay toàn bộ nội thất mới. Em không thích cái không khí u ám này chút nào."

Gia Bách đột ngột quay lại, ánh mắt hắn lạnh lùng khiến Nhã Đan phải lùi bước. Hắn gạt tay ả ra, giọng nói trầm xuống đầy nguy hiểm: "Ai cho phép em vào đây khi chưa có sự đồng ý của tôi?"

"Em... em chỉ lo cho anh thôi mà..." – Nhã Đan lắp bắp, đôi mắt bắt đầu rưng rưng như thói quen cũ.

Nhưng lần này, giọt nước mắt ấy không làm Gia Bách mủi lòng. Hắn nhìn Nhã Đan, rồi nhìn lại căn phòng của Minh Anh. Lần đầu tiên trong đời, hắn tự hỏi: Nếu Minh Anh thực sự lừa dối mình, tại sao căn phòng của cô ấy lại thanh sạch và cô độc đến thế này?

Ngày hôm sau, Gia Thế tổ chức một đám tang không di thể cho Thẩm Minh Anh. Đây là một màn kịch hoàn hảo để xoa dịu dư luận và giới cổ đông.

Dưới cơn mưa phùn của nghĩa trang thành phố, Gia Bách đứng trước nấm mồ trống, mặc bộ suit đen lịch lãm. Hắn diễn vai người chồng đau khổ một cách xuất sắc. Hắn cúi đầu, đặt một bó hoa bách hợp trắng lên mộ – loài hoa mà Minh Anh yêu nhất.

Nhã Đan đứng bên cạnh, khăn tay che mặt khóc sụt sùi, diễn vai người bạn thân nghĩa tình. Ả thầm đắc thắng: Thẩm Minh Anh, cuối cùng cô cũng chỉ là một nắm đất mục dưới chân tôi. Từ nay, không ai có thể ngăn cản tôi trở thành bà chủ của Gia Thế.

Nhưng buổi lễ đang diễn ra thì một sự việc kỳ lạ ập đến.

Một chiếc xe limousine đen sang trọng dừng lại ở cổng nghĩa trang. Một người đàn ông mặc đồ đen, đeo kính râm bước xuống, trên tay cầm một vòng hoa lớn bằng hoa hồng đen – loài hoa tượng trưng cho sự báo thù và cái chết tái sinh.

Hắn lướt qua đám đông, đặt vòng hoa ngay cạnh bó bách hợp của Gia Bách. Trên tấm băng đen đính kèm chỉ vỏn vẹn ba chữ viết bằng mực bạc rực rỡ:

"CHƯA KẾT THÚC."

Gia Bách sững người. Hắn bước tới, định chặn người đàn ông kia lại: "Anh là ai? Ai gửi vòng hoa này?"

Người đàn ông không tháo kính râm, chỉ nhếch môi cười lạnh: "Gia tổng, có những món nợ dù có thiêu rụi bằng lửa cũng không thể xóa sạch. Chủ nhân của tôi gửi lời chào đến anh. Hãy tận hưởng những ngày yên ổn cuối cùng đi."

Nói rồi, hắn quay lưng bước đi, nhanh chóng biến mất vào màn sương mù của nghĩa trang trước khi vệ sĩ của Gia Bách kịp phản ứng.

Nhã Đan run rẩy, bám chặt lấy cánh tay Gia Bách: "Bách... hắn nói gì vậy? Minh Anh... cô ta chết rồi mà, đúng không? Xe đã nổ tung cơ mà!"

Gia Bách không trả lời. Hắn nhìn chằm chằm vào vòng hoa hồng đen và dòng chữ kia. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng hắn. Hắn cảm giác như từ trong huyệt mộ trống rỗng kia, có một đôi mắt sắc lạnh đang nhìn chằm chằm vào mình, chờ đợi thời khắc để kéo hắn xuống địa ngục.

Đêm đó, Gia Bách không ngủ được. Hắn ngồi trong phòng làm việc, trước mặt là đống hồ sơ thâu tóm Thẩm thị. Hắn đã có được tất cả: quyền lực, tiền bạc và sự tự do. Nhưng tại sao, tiếng mưa rơi bên ngoài cửa sổ lại nghe giống như tiếng cười lạnh lẽo của Minh Anh đến thế?

"Chưa kết thúc..." – Hắn lặp lại dòng chữ đó, đôi tay run rẩy châm một điếu thuốc.

Gia Bách không biết rằng, ở nửa kia bán cầu, trong một phòng bệnh đặc biệt tại New York, một người phụ nữ với gương mặt quấn kín băng gạc vừa trải qua cuộc phẫu thuật tái tạo đầu tiên. Cô không dùng thuốc giảm đau, cô muốn nỗi đau thể xác găm thật sâu vào đại não mình để nuôi dưỡng lòng thù hận.

Trên màn hình tivi nhỏ trong phòng bệnh, hình ảnh Gia Bách đang diễn vai chung tình tại đám tang hiện lên. Elena (Minh Anh) nhìn vào gương mặt đó, đôi mắt rực cháy một ngọn lửa địa ngục.

"Phải, Gia Bách. Tất cả chỉ mới bắt đầu."