Màn đêm bao phủ lấy thành phố bằng một màu đen đặc quánh, nhưng đó không phải là sự tĩnh lặng bình yên. Cơn bão số 5 đổ bộ vào đất liền mang theo những luồng gió rít gào như tiếng gào thét của oan hồn. Mưa tầm tã, từng hạt nước nặng như chì quất liên hồi xuống mặt đường, tạo nên một màn sương mờ ảo che khuất tầm nhìn. Trong bóng tối ấy, một cuộc truy đuổi đẫm máu đang diễn ra dọc theo cung đường đèo ven biển – nơi một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực thẳm sâu hun hút với tiếng sóng vỗ gầm gừ dưới đáy.
Minh Anh nằm co quắp ở băng ghế sau của chiếc taxi cũ kỹ. Hơi thở của cô đứt quãng, mỗi nhịp xe xóc nảy là một lần cơn đau từ bụng dưới lại quặn lên như có hàng ngàn mũi kim đâm vào tử cung. Máu đã thấm đẫm tấm vải ga giường mà cô quấn tạm quanh người, hòa cùng nước mưa lạnh ngắt chảy dài xuống sàn xe. Ánh mắt cô dại đi vì mất máu, nhưng bàn tay vẫn ghì chặt lấy thành cửa, đôi mắt đỏ ngầu nhìn qua gương chiếu hậu.
Phía sau, hai ánh đèn pha rực sáng của chiếc xe bán tải Ford Ranger đen ngòm như đôi mắt của quỷ dữ đang bám sát. Đó là người của Gia Bách. Hắn không cho cô một con đường sống. Hắn muốn dùng cái chết của cô để chôn vùi vĩnh viễn bí mật về vụ vu khống tài chính và sự tráo trở của Nhã Đan.
"Bác tài... làm ơn... nhanh lên một chút nữa!" – Minh Anh thào thào, giọng nói khàn đặc vì khóc và vì cái lạnh của đêm mưa.
Bác tài xế taxi, một người đàn ông trung niên gương mặt tái mét vì sợ hãi, tay lái run rẩy kịch liệt: "Cô ơi, đường đèo trơn lắm, chạy thế này là chết cả lũ đấy! Chúng nó định giết cô sao?"
"Tôi xin bác... nếu tôi bị bắt... tôi chắc chắn sẽ chết..." – Minh Anh nghiến răng, một dòng máu nóng hổi lại trào ra từ khóe môi do cô tự cắn nát để giữ cho mình tỉnh táo.
Rầm!
Một cú va chạm cực mạnh khiến chiếc taxi chao đảo. Chiếc bán tải phía sau đã bắt đầu húc trực diện vào đuôi xe. Tiếng kim loại biến dạng vang lên chát chúa giữa không gian đại ngàn. Chiếc taxi nhỏ bé bị đẩy văng về phía dải phân cách, những tia lửa xẹt ra từ sự ma sát giữa vỏ xe và tấm chắn kim loại, sáng rực một góc trời đêm.
"Két... rầm!"
Sau cú húc thứ ba, chiếc taxi mất lái hoàn toàn. Nó xoay tròn ba vòng trên mặt đường nhựa trơn trượt trước khi đâm sầm vào dải phân cách yếu ớt sát mép vực. Đầu Minh Anh đập mạnh vào cửa kính, một tiếng rắc khô khốc vang lên, máu tươi chảy xuống che khuất một bên mắt. Trong cơn mê man nửa tỉnh nửa mê, cô thấy hai gã vệ sĩ to lớn bước xuống từ chiếc xe bán tải. Trên tay chúng cầm thanh sắt, gương mặt lạnh lùng không chút biểu cảm.
Tên cầm đầu tiến lại gần, nhìn vào trong xe qua lớp kính vỡ vụn. Hắn thấy Minh Anh đang thoi thóp, thấy bác tài xế đã ngất lịm trên vô lăng. Hắn không hề có ý định cứu người. Hắn lạnh lùng lấy điện thoại ra, nhấn nút gọi.
"Thưa Gia tổng, mục tiêu đã bị dồn vào đường cùng tại khúc cua số 9 đèo Hải Vân. Chúng tôi sẽ xử lý theo kế hoạch 'tai nạn thảm khốc'."
Đầu dây bên kia im lặng một giây, rồi giọng nói trầm thấp, tàn nhẫn của Gia Bách vang lên: "Làm cho sạch sẽ. Đừng để lại bất cứ dấu vết nào có thể liên quan đến tập đoàn."
Minh Anh nghe thấy tiếng nói đó. Trái tim cô vốn đã vỡ nát giờ đây như bị nghiền thành cám. Người đàn ông cô từng yêu, người cô từng hy sinh cả thanh xuân để nâng đỡ, giờ đây đang ra lệnh kết liễu mạng sống của cô một cách điềm nhiên như đang chỉ đạo một thương vụ làm ăn. Sự uất hận trào dâng, mang theo một nguồn sức mạnh cuối cùng từ bản năng sinh tồn.
Khi đám vệ sĩ bắt đầu đẩy chiếc taxi về phía vực thẳm, Minh Anh dùng hết chút tàn lực, đạp mạnh vào cánh cửa xe vốn đã bị biến dạng do va chạm. Cánh cửa bật tung, cô ngã lăn ra ngoài mặt đường, rơi vào một bụi rậm gai góc ngay sát mép dải phân cách đúng lúc chiếc xe lao xuống vực.
Ầm!
Chiếc taxi rơi xuống độ cao hàng trăm mét, va chạm vào những mỏm đá nhô ra tạo nên những tiếng nổ đinh tai nhức óc. Khi tiếp đất, bình xăng bị vỡ gặp tia lửa điện đã bùng lên một vụ nổ kinh hoàng. Một khối cầu lửa khổng lồ rực sáng cả một vùng trời đêm, khói đen bốc nghi ngút bất chấp cơn mưa xối xả.
Đám vệ sĩ nhìn xuống vực thẳm rực cháy, thỏa mãn với kết quả trước mắt. Dưới tác động của vụ nổ và độ cao đó, không một sinh linh nào có thể tồn tại. Chúng nhanh chóng lên xe, xóa bỏ dấu vết phanh trên mặt đường rồi biến mất trong làn mưa như những bóng ma.
Minh Anh nằm bất động trong bụi gai. Toàn thân cô đầy những vết cắt, mảnh kính găm vào da thịt, máu từ đầu và từ bụng dưới chảy ra hòa quyện thành một vũng đỏ sẫm dưới thân. Cô nhìn trân trân vào ngọn lửa đang tàn dần dưới vực sâu. Mọi thứ đã kết thúc. Minh Anh của ngày xưa – người vợ dịu dàng, người con hiếu thảo, nhà thiết kế đầy mơ mộng – đã chết cùng vụ nổ đó.
Trong khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết, Minh Anh không còn thấy sợ hãi. Cô thấy hình ảnh bố mình đang mỉm cười, thấy đứa con chưa kịp chào đời đang vẫy tay gọi mẹ. Nhưng rồi, gương mặt đắc thắng của Nhã Đan và vẻ lạnh lùng của Gia Bách hiện lên, xé tan ảo ảnh yên bình ấy.
"Tôi... không thể chết..." – Cô mấp máy môi, bàn tay rướm máu cào cấu xuống nền đất bùn lầy. – "Các người... phải trả giá..."
Đúng lúc đó, một chiếc xe tải chở rau cũ kỹ từ ngoại ô trờ tới. Ông Tư, người lái xe có gương mặt khắc khổ, dừng lại vì thấy đám cháy dưới vực. Ông bước xuống xe, cầm theo đèn pin định gọi cứu hộ thì phát hiện một cánh tay gầy gộc, đẫm máu đang thò ra từ bụi cây ven đường.
"Trời đất ơi! Còn người sống!"
Ông Tư vội vàng bế xốc Minh Anh lên. Cô nhẹ tênh, hơi thở chỉ còn là một sợi chỉ mỏng manh. Ông không dám đưa cô quay lại bệnh viện trung tâm thành phố vì trực giác mách bảo người phụ nữ này đang bị truy sát. Ông đặt cô nằm lên thùng xe chở đầy bao tải rau củ, phủ lên một tấm bạt cũ rồi nổ máy chạy thẳng về phía cảng biển hẻo lánh nơi người em họ của ông làm bác sĩ vùng biên.
Suốt chuyến xe kéo dài ba tiếng đồng hồ, Minh Anh rơi vào cơn hôn mê sâu. Trong giấc mơ, cô thấy mình đang đứng giữa một cánh đồng tro tàn, từ đống tro ấy, một con chim phượng hoàng với đôi cánh đỏ rực như máu bay vút lên trời cao.
Khi cô tỉnh lại trong căn hầm nhỏ ẩm thấp của bác sĩ vùng biên, vết thương trên mặt đã được khâu lại bằng những mũi kim thô sơ, cái thai đã mất, và gia đình cũng không còn. Nhưng trong đôi mắt cô không còn một giọt nước mắt nào nữa. Chỉ còn lại một màu đen sâu thẳm, lạnh lẽo đến rợn người.
"Cô gái, cô tên là gì để tôi báo cho người thân?" – Vị bác sĩ hỏi.
Minh Anh nhìn vào chiếc gương cũ hoen ố treo trên tường, gương mặt quấn băng gạc trắng toát, giọng nói khàn đặc nhưng kiên định:
"Tôi không có người thân. Minh Anh đã chết rồi. Từ nay... tôi là Elena."
Cái tên Elena vang lên trong căn hầm nhỏ như một lời thề độc. Cuộc trốn chạy trong đêm mưa đã kết thúc, nhưng một hành trình báo thù tàn khốc, kéo dài suốt 3 năm sau đó ở New York, chính thức được bắt đầu từ đống đổ nát của vụ nổ định mệnh này.