Tại New York, mùa đông bắt đầu bằng những cơn gió rít qua khe cửa của các tòa nhà chọc trời. Elena đứng trong một căn hộ áp mái tại khu Brooklyn, nơi không gian ngập tràn mùi hương liệu gỗ và những sấp vải lụa thô. Cô không nhìn vào những tòa nhà lấp lánh của khu Manhattan, mà đang nhìn chăm chú vào một tờ giấy cũ nát, trên đó có ghi một địa chỉ và một cái tên: Lê Diệp.
Lê Diệp là người bạn thân nhất của Minh Anh từ thời cả hai còn là những cô sinh viên thiết kế trang sức đầy mộng mơ. Khác với Nhã Đan – kẻ luôn tỏ ra yếu đuối để nhận lấy sự ban phát, Lê Diệp là một người phụ nữ gai góc, thẳng thắn. Ba năm trước, vì không chịu được sự chèn ép của Gia Bách đối với các nhà thiết kế trong tập đoàn, Diệp đã dứt áo ra đi, sang Mỹ lập nghiệp từ con số không.
Khi Elena bấm chuông căn hộ cũng là xưởng vẽ của Diệp, trái tim vốn đã nguội lạnh của cô bỗng chập trùng một nỗi sợ. Cô sợ mình sẽ bị nhận ra, nhưng lại càng sợ rằng trên thế gian này không còn ai đứng về phía mình nữa.
Cánh cửa mở ra, Lê Diệp xuất hiện với mái tóc ngắn cá tính, trên tay vẫn còn dính vài vệt màu vẽ. Cô ấy nhìn người phụ nữ xa lạ, xinh đẹp và kiêu kỳ trước mặt với ánh mắt dò hỏi.
"Tôi tìm Lê Diệp. Tôi là người của quỹ Midas, đến để bàn về việc đầu tư cho thương hiệu mới của cô." – Elena cất giọng, âm thanh đã được cô luyện tập để trở nên trầm và lạnh lùng hơn.
Lê Diệp nhướn mày, mời cô vào nhà. Không gian bên trong bừa bộn một cách nghệ thuật với những khối đá quý thô, những bản phác thảo dang dở và một tấm chân dung nhỏ của ông Thẩm Hoài được đặt trang trọng trên bàn làm việc. Nhìn thấy tấm ảnh của bố mình, cổ họng Elena nghẹn lại, nhưng cô nhanh chóng trấn tĩnh.
"Quỹ Midas muốn đầu tư vào một nhà thiết kế không có danh tiếng như tôi sao? Hay đây lại là một trò chơi của đám tài phiệt?" – Diệp thẳng thừng hỏi khi đặt tách cà phê xuống bàn.
Elena bước tới chỗ bàn làm việc, nhẹ nhàng nhặt một bản phác thảo dây chuyền lên. Đó là một thiết kế mang tên "Tầm Gửi" – lấy cảm hứng từ sự ký sinh và tước đoạt.
"Cô vẫn giữ phong cách thiết kế đầy u uất này sao, Diệp?" – Elena buột miệng, rồi nhận ra mình vừa lỡ lời.
Lê Diệp khựng lại, đôi mắt sắc sảo xoáy sâu vào gương mặt hoàn hảo của Elena. "Làm sao cô biết tên tôi thường gọi ở nhà? Và làm sao cô biết về phong cách thiết kế cũ của tôi? Cô là ai?"
Elena im lặng hồi lâu. Cô biết, nếu muốn xây dựng một đế chế báo thù, cô không thể đi một mình. Cô cần một người hiểu về linh hồn của trang sức, một người trung thành tuyệt đối. Và Diệp chính là người duy nhất cô có thể tin tưởng.
"Diệp... cậu còn nhớ sợi dây chuyền 'Ngôi Sao Biển' mà chúng ta đã cùng làm vào mùa hè năm thứ hai không?"
Lê Diệp đánh rơi tách cà phê trên tay, mảnh sứ vỡ tan tành dưới sàn. Sợi dây chuyền đó chỉ có hai người biết, một bản duy nhất đã bị thất lạc trong vụ cháy xưởng vẽ năm ấy. Diệp run rẩy tiến lại gần, nhìn vào đôi mắt của Elena. Gương mặt này hoàn toàn xa lạ, nhưng cái cách cô ấy nheo mắt khi xúc động, cái cách cô ấy nắm chặt gấu áo...
"Minh Anh? Không thể nào... Báo chí nói cậu đã..."
"Minh Anh đã chết trong đêm mưa ở bệnh viện rồi, Diệp ạ." – Elena tháo chiếc kính râm, để lộ đôi mắt chứa đựng cả một đại dương hận thù – "Bây giờ, chỉ còn Elena của quỹ Midas. Người trở về để đòi lại nợ máu cho bố mình và đứa con chưa kịp chào đời."
Hai người phụ nữ ôm chầm lấy nhau giữa căn phòng ngổn ngang. Tiếng khóc của Diệp tức tưởi thay cho nỗi đau mà Elena không thể phát tiết ra ngoài. Sau khi nghe Elena kể về sự phản bội của Gia Bách và sự tàn độc của Nhã Đan, Diệp đập bàn căm phẫn.
"Đồ khốn nạn! Mình đã nghi ngờ con đàn bà đó từ lâu, nhưng không ngờ chúng có thể súc sinh đến thế. Minh Anh, cậu muốn làm gì? Mình sẽ theo cậu đến cùng!"
"Mình cần cậu đứng ra thành lập một thương hiệu trang sức cao cấp tại New York, lấy tên là 'Phượng Hoàng' (Phoenix). Quỹ Midas sẽ rót vốn không giới hạn. Chúng ta sẽ dùng những thiết kế đỉnh cao nhất để đánh vào phân khúc thượng lưu tại Việt Nam. Mình muốn Gia Bách và Nhã Đan phải thèm khát những sản phẩm của chúng ta, sau đó sẽ dùng chính chúng để bóp nghẹt sự nghiệp của chúng."
"Được! Mình sẽ dốc hết sức. Nhưng còn gương mặt của cậu..."
"Đây là cái giá của sự tái sinh." – Elena lạnh lùng nhìn vào gương – "Gia Bách yêu cái đẹp, mình sẽ dùng cái đẹp này để làm miếng mồi nhử hắn vào bẫy. Hắn thích những gì rực rỡ và quyền lực, mình sẽ biến mình thành nữ hoàng mà hắn không bao giờ có thể chạm tới."
Trong khi đó, tại Việt Nam, căn biệt thự họ Thẩm đang chìm trong một bầu không khí kỳ dị. Nhã Đan, dù đã sở hữu tất cả, nhưng những đêm gần đây cô ta liên tục gặp ác mộng.
Trong mơ, cô ta thấy Minh Anh đứng ở hành lang bệnh viện, toàn thân đẫm máu, tay bế một hài nhi tái nhợt và hỏi: "Tại sao cậu lại cướp tất cả của tớ?". Nhã Đan bừng tỉnh, mồ hôi đầm đìa. Cô ta bật đèn sáng trưng khắp căn phòng, nhưng cái lạnh lẽo vẫn không tan biến.
"Bách... anh có thấy lạnh không?" – Cô ta lay nhẹ Gia Bách đang ngủ say bên cạnh.
Gia Bách lầm bầm trong cơn ngái ngủ, quay lưng lại với cô ta. Kể từ khi chuyển vào nhà họ Thẩm, sự mặn nồng giữa hai người dường như đã nhạt đi một phần. Gia Bách thường xuyên ở lại công ty muộn, và mỗi khi nhìn thấy những góc phòng từng thuộc về Minh Anh, hắn lại có cảm giác như có ai đó đang dõi theo mình.
Sáng hôm sau, Nhã Đan tìm đến một thầy phong thủy nổi tiếng để "trấn yểm" căn nhà.
"Thưa bà, căn nhà này có âm khí rất nặng từ những kỷ vật bị đốt bỏ. Những linh hồn không siêu thoát được đang quẩn quanh ở đây." – Lão thầy bói phán một câu khiến Nhã Đan rợn tóc gáy.
Cô ta lập tức ra lệnh cho người dọn sạch cả kho chứa đồ cũ, không để lại bất cứ thứ gì dù là một mảnh vải của Minh Anh. Nhưng Nhã Đan không biết rằng, thứ ám ảnh cô ta không phải là hồn ma, mà là nỗi sợ hãi từ tội ác mà cô ta đã gây ra.
Cùng lúc đó, Gia Bách nhận được một báo cáo khẩn từ bộ phận tài chính.
"Thưa tổng giám đốc, cổ phiếu của chúng ta đang bị một nhóm nhà đầu tư ẩn danh bán khống với khối lượng lớn. Đồng thời, có thông tin một quỹ đầu tư từ Mỹ là Midas đang bắt đầu thu mua lại các khoản nợ của các nhà cung cấp trang thiết bị cho dự án mới của chúng ta."
Gia Bách nhíu mày. Gia Thế đang trong giai đoạn nhạy cảm sau khi thâu tóm Thẩm thị, dòng tiền đang bị căng cứng. Kẻ nào lại có gan tấn công hắn vào lúc này? Hắn không hề liên tưởng đến Minh Anh, vì trong thâm tâm hắn, cô ta đã là một cái xác không hồn ở một xó xỉnh nào đó, hoặc đã chết trôi trên biển.
"Điều tra quỹ Midas cho tôi. Tôi muốn biết ai đứng sau nó." – Hắn ra lệnh, ánh mắt lóe lên sự hung hiểm.
Hắn không biết rằng, tại New York, Elena đang cầm trên tay tấm vé máy bay hạng nhất. Trên môi cô là một nụ cười lạnh lẽo. Giai đoạn ẩn mình đã kết thúc. Phượng hoàng đã đủ lông đủ cánh từ đống tro tàn, và giờ là lúc nó bay về để thiêu rụi khu rừng đã từng phản bội nó.
"Gia Bách, Nhã Đan... chuẩn bị đón nhận món quà đầu tiên của tôi đi."