MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHào Quang Của Nữ Phụ Thế ThânChương 1: QUAN TÀI BĂNG

Hào Quang Của Nữ Phụ Thế Thân

Chương 1: QUAN TÀI BĂNG

1,376 từ

Giang Tuyết Ninh cảm thấy mình vừa trải qua một giấc ngủ dài vô tận. Trong bóng tối mênh mông, một giọng nói máy móc vang lên, khô khốc như tiếng lá rụng: “Đinh! Chào mừng ký chủ đến với thế giới ‘Cửu Tiêu Thần Phục’. Vai diễn của cô: Tô Nguyệt – Bạch nguyệt quang của Đế quân. Nhiệm vụ: Đóng giả người yêu đã khuất để xoa dịu tâm ma của nam chính. Phần thưởng: 10 tỷ đồng và sự sống lại ở thế giới thực.”

Tuyết Ninh còn chưa kịp hỏi "Tô Nguyệt là ai?" thì một luồng ký ức tràn vào đại não. Tô Nguyệt, một nữ tu có dung mạo khuynh thành nhưng lòng dạ hẹp hòi, từng là đồ đệ rồi trở thành người tình của Thẩm Diệc Huyền. Nàng ta vì muốn tu luyện bí pháp đã lừa gạt tình cảm của hắn, sau đó chết trong một trận đại chiến, để lại vị Đế quân tài hoa nhất lịch sử tu chân giới rơi vào điên loạn.

“Mở mắt ra đi, nam chính đang ở trước mặt cô.”

Tuyết Ninh từ từ hé mắt. Thứ đầu tiên nàng cảm nhận được là cái lạnh thấu xương. Nàng đang nằm trong một chiếc quan tài bằng băng tinh nghìn năm, xung quanh tỏa ra làn khói trắng mờ ảo. Qua lớp băng trong suốt, nàng thấy một bóng hình cao lớn đang đứng bất động.

Hắn mặc một bộ trường bào trắng tinh khôi, mái tóc bạc dài như thác lũ đổ xuống thắt lưng, đầu đội vương miện ngọc giản dị nhưng uy nghiêm. Gương mặt kia… Tuyết Ninh thầm hít một hơi lạnh. Đẹp đến mức nghẹt thở, nhưng cũng lạnh đến mức khiến người ta run rẩy. Đó là Thẩm Diệc Huyền, vị Đế quân nắm giữ Cửu Tiêu, người đứng đầu vạn tiên.

Hắn đang nhìn nàng. Ánh mắt vốn dĩ lạnh lẽo như hồ băng vạn năm, giờ đây lại đong đầy một thứ tình cảm vặn vẹo, vừa yêu thương, vừa thống khổ, lại vừa giống như muốn nghiền nát nàng ra thành từng mảnh để nàng không bao giờ rời đi được nữa.

“Nguyệt Nhi…” Hắn khẽ thốt lên. Giọng nói trầm thấp, khàn đục, mang theo sự cô độc của mấy trăm năm chờ đợi.

Tuyết Ninh biết, giờ là lúc diễn. Nàng không được tỏ ra sợ hãi. Trong truyện, Tô Nguyệt luôn tỏ ra thanh cao và dịu dàng. Nàng khẽ cử động đầu ngón tay, nhẹ nhàng đẩy nắp quan tài băng.

“Rắc rắc!”

Tiếng băng nứt vang dội trong tẩm điện rộng lớn. Thẩm Diệc Huyền sững người. Bàn tay đang đặt trên thành quan tài của hắn run lên bần bật. Hắn không dám tin, hay nói đúng hơn, hắn đã mơ thấy cảnh này hàng vạn lần nên giờ đây nghĩ đó chỉ là một ảo ảnh tàn độc của tâm ma.

Tuyết Ninh ngồi dậy, lớp áo mỏng manh trượt khỏi bờ vai trắng nõn như gốm sứ. Nàng ngước nhìn hắn, đôi mắt chứa chan sương mù, giọng nói yếu ớt như tơ liễu: “Diệc Huyền… là chàng phải không?”

Thẩm Diệc Huyền như bị trúng định thân chú. Hắn nhìn chằm chằm vào đôi môi hồng nhạt vừa thốt lên tên mình. Trong giây tiếp theo, một luồng kình lực mạnh mẽ cuốn lấy Tuyết Ninh. Nàng rơi vào một cái ôm chặt đến mức xương cốt muốn gãy lìa.

“Nàng về rồi… thật sự về rồi…” Thẩm Diệc Huyền vùi đầu vào cổ nàng, hơi thở nóng rực của hắn tương phản hoàn toàn với cơ thể lạnh toát của nàng.

Hắn ôm nàng quá chặt, khiến Tuyết Ninh cảm thấy khó thở. Nàng khẽ rên rỉ một tiếng, bàn tay nhỏ bé đặt lên ngực hắn, nhẹ nhàng đẩy ra: “Đau… Diệc Huyền, chàng làm thiếp đau.”

Câu nói này giống như một gáo nước lạnh dội lên ngọn lửa điên cuồng của hắn. Thẩm Diệc Huyền vội vàng nới lỏng tay, nhưng vẫn không chịu buông hẳn. Hắn dùng bàn tay to lớn, thô ráp vì cầm kiếm lâu năm, nâng niu khuôn mặt nàng như nâng niu một báu vật dễ vỡ.

“Ta xin lỗi, ta sai rồi. Nguyệt Nhi, đừng giận ta.” Vị Đế quân cao cao tại thượng, người chỉ cần một cái phẩy tay là khiến vạn quân khiếp sợ, lúc này lại dùng tông giọng khẩn cầu, hèn mọn đến cực điểm.

Tuyết Ninh nhìn sâu vào đôi mắt hắn. Nàng phát hiện trong đáy mắt hắn có những sợi tơ máu đỏ sẫm – dấu hiệu của việc sắp tẩu hỏa nhập ma. Nàng thầm nghĩ: Tô Nguyệt này quả nhiên lợi hại, chết rồi còn khiến người ta điên thành thế này.

Nàng mỉm cười, một nụ cười nhạt nhưng mang theo sự bao dung vô bờ bến: “Thiếp không giận. Thiếp chỉ là… cảm thấy như vừa trải qua một giấc mộng rất dài. Trong mộng, thiếp thấy chàng đứng một mình trên đỉnh Cửu Tiêu, cô đơn lắm.”

Nước mắt Thẩm Diệc Huyền cuối cùng cũng rơi xuống. Một giọt nước nóng hổi rơi trên má Tuyết Ninh, nóng đến mức khiến tim nàng khẽ run lên. Nàng là người hiện đại, nàng chưa từng thấy ai yêu một người đến mức này. Nhưng nàng vẫn rất tỉnh táo: Đây là nam chính của cuốn sách, mình chỉ là người làm thuê. Tuyệt đối không được động lòng.

“Nguyệt Nhi, từ nay về sau, không ai có thể đưa nàng đi nữa. Thần tiên không được, Ma tộc càng không. Nếu trời đất này muốn mang nàng đi, ta sẽ nghịch thiên, hủy diệt cả đất trời này.”

Hắn nói, giọng điệu bình thản nhưng chứa đựng sát khí kinh người. Tuyết Ninh cảm nhận được sự chiếm hữu vặn vẹo này, nàng không sợ, ngược lại còn chủ động vươn tay ôm lấy cổ hắn, kéo hắn lại gần.

“Được, thiếp ở đây với chàng. Mãi mãi.”

Thẩm Diệc Huyền nhìn chằm chằm vào đôi môi nàng, ánh mắt tối sầm lại. Hắn không nhịn được nữa, cúi xuống chiếm lấy môi nàng. Nụ hôn của hắn không hề dịu dàng như vẻ ngoài của hắn. Nó mang theo sự tham lam, sự trừng phạt và cả nỗi nhớ nhung giày xéo suốt mấy trăm năm. Hắn càn quét hơi thở của nàng, như muốn khảm nàng vào tận xương tủy.

Tuyết Ninh nhắm mắt, đón nhận nụ hôn nồng cháy ấy. Trong đầu nàng, tiếng hệ thống vang lên: “Đinh! Độ hảo cảm của nam chính: 95%. Chúc mừng ký chủ hoàn thành màn chào sân xuất sắc.”

Đêm đó, cả Cửu Tiêu rúng động. Tin tức về việc vị "người tình" đã mất của Đế quân sống lại lan truyền nhanh hơn gió.

Tại điện Phù Hoa, Thẩm Diệc Huyền không rời Tuyết Ninh nửa bước. Hắn tự tay cầm lược chải tóc cho nàng, từng lọn tóc đen mượt chảy qua kẽ tay hắn.

“Diệc Huyền, chàng không cần đi xử lý việc của tiên môn sao?” Tuyết Ninh ngồi trước gương đồng, nhìn bóng hình hai người trong gương.

“Không có việc gì quan trọng bằng nàng.” Hắn đáp, ánh mắt chưa từng rời khỏi khuôn mặt nàng. “Ngày mai, ta sẽ tuyên bố với lục giới, nàng là Đế hậu duy nhất của Cửu Tiêu.”

Tuyết Ninh khẽ giật mình. Trong nguyên tác, Thẩm Diệc Huyền chưa bao giờ cho Tô Nguyệt danh phận chính thức vì sự phản đối của các trưởng lão. Giờ đây, hắn định công khai ngay lập tức?

Nàng biết, sóng gió thực sự giờ mới bắt đầu. Không chỉ có các trưởng lão tiên môn, mà còn có những kẻ năm xưa từng bị Tô Nguyệt "trêu đùa" tình cảm.

Phía sau cánh cửa điện đang khép kín, một bóng đen ẩn hiện. Đó là đại đệ tử của Thẩm Diệc Huyền – Lục Vân Tiêu, người luôn căm ghét Tô Nguyệt nhưng lại không thể ngăn mình nhìn về phía nàng. Và ở cõi Ma giới xa xôi, một đôi mắt đỏ rực cũng vừa bừng tỉnh sau cơn ngủ say.

Tuyết Ninh tựa đầu vào vai Thẩm Diệc Huyền, khóe môi khẽ nhếch. Trò chơi vạn người mê này, bắt đầu có chút kích thích rồi đấy.