MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHào Quang Của Nữ Phụ Thế ThânChương 2: MƯU KẾ CỦA "KẺ THẾ THÂN"

Hào Quang Của Nữ Phụ Thế Thân

Chương 2: MƯU KẾ CỦA "KẺ THẾ THÂN"

725 từ

Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên chưa kịp xuyên qua màn sương mù của đỉnh Cửu Tiêu, tẩm điện Phù Hoa đã tràn ngập một không khí ngột ngạt. Giang Tuyết Ninh tỉnh dậy, cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng như mây khói, nhưng bên eo lại bị một cánh tay rắn chắc ôm chặt không rời.

Thẩm Diệc Huyền không ngủ. Hắn cứ thế ngồi tựa vào thành giường, đôi mắt bạc sâu thẳm nhìn chằm chằm vào nàng suốt cả đêm, như thể chỉ cần hắn chớp mắt một cái, nàng sẽ lại tan biến thành tro bụi như năm xưa.

"Tỉnh rồi?" Giọng hắn trầm thấp, có chút khàn đặc đầy quyến rũ.

Tuyết Ninh khẽ cựa mình, tỏ vẻ mệt mỏi và yếu ớt. Nàng ngước đôi mắt ngập nước nhìn hắn, khẽ thốt: "Diệc Huyền, thiếp thấy mình thật không chân thực... Cứ ngỡ như đây vẫn là một giấc chiêm bao."

Thẩm Diệc Huyền áp bàn tay to lớn vào má nàng, ma sát nhẹ nhàng, ánh mắt hắn tóe lên tia lửa chiếm hữu điên cuồng: "Dù là mộng, ta cũng sẽ giết sạch những kẻ định đánh thức nàng. Nguyệt Nhi, đừng sợ, cả đời này nàng chỉ được phép ở trong tầm mắt của ta."

Hệ thống vang lên: "Đinh! Nam chính đang rơi vào trạng thái 'Bệnh kiều' cấp độ 1. Ký chủ hãy cẩn thận hành xử."

Tuyết Ninh thầm cười lạnh trong lòng, nhưng ngoài mặt lại khẽ gật đầu ngoan ngoãn. Nàng biết, đối phó với kẻ điên, cách tốt nhất là trở thành "thuốc độc" dịu dàng nhất của hắn.

Đúng lúc đó, bên ngoài điện vang lên tiếng xôn xao. Một giọng nói cương trực nhưng đầy nộ khí vang lên: "Đệ tử Lục Vân Tiêu, cầu kiến sư phụ! Nghe tin người đã cứu sống một yêu nữ, đệ tử không thể ngồi yên!"

Bàn tay Thẩm Diệc Huyền đang vuốt tóc Tuyết Ninh bỗng khựng lại. Sát khí trong mắt hắn bùng lên. Hắn không nói một lời, chỉ phẩy tay một cái, cánh cửa điện nặng nề mở toang. Một luồng kình lực mạnh mẽ hất văng người vừa lên tiếng ra xa hàng chục mét.

Tuyết Ninh khoác tạm chiếc áo choàng mỏng, lảo đảo bước ra sau lưng Thẩm Diệc Huyền. Nàng thấy một nam tử mặc đạo bào xanh thẫm đang quỳ rạp trên mặt đất, khóe miệng rỉ máu nhưng ánh mắt lại tràn đầy hận thù. Đó chính là Lục Vân Tiêu – đại đệ tử của Thẩm Diệc Huyền.

Năm xưa, Lục Vân Tiêu là người căm ghét Tô Nguyệt nhất vì nàng đã làm sư phụ hắn tẩu hỏa nhập ma. Nhưng Tuyết Ninh tinh ý nhận ra, trong cái nhìn hận thù kia của hắn còn chứa đựng một sự rung động không thể che giấu khi nhìn thấy dung nhan khuynh thành của nàng sau bao năm.

"Sư... sư phụ..." Lục Vân Tiêu sững sờ khi thấy Tuyết Ninh bước ra. Nàng đẹp hơn cả trong tranh vẽ, vẻ đẹp vừa mong manh vừa quyến rũ ấy khiến thanh kiếm trong tay hắn khẽ run rẩy.

Tuyết Ninh không giận, nàng bước tới một bước, che chắn cho Lục Vân Tiêu trước áp lực của Thẩm Diệc Huyền. Nàng nhẹ giọng: "Diệc Huyền, đừng trách hắn. Hắn cũng vì lo cho chàng thôi."

Nàng quay sang nhìn Lục Vân Tiêu, đôi mắt thoáng buồn: "Vân Tiêu, ta biết ta có lỗi với Cửu Tiêu. Nếu ngươi muốn giết ta để trừ họa, ta không oán hận. Nhưng xin hãy để ta bên cạnh sư phụ ngươi thêm vài ngày, để bù đắp những tháng năm cô độc của người..."

"Nàng không có lỗi! Kẻ nào dám nói nàng có lỗi, ta sẽ cắt lưỡi kẻ đó!" Thẩm Diệc Huyền gầm lên, ôm thốc nàng vào lòng, nhìn Lục Vân Tiêu bằng ánh mắt cảnh cáo tột độ.

Lục Vân Tiêu bàng hoàng. Lời nói của Tuyết Ninh như một nhát dao mềm đâm xuyên qua sự kiên định của hắn. Hắn cúi đầu, bàn tay nắm chặt đến mức chảy máu. Hắn ghét nàng, nhưng tại sao nhịp tim lại đập loạn xạ như thế này?

Hệ thống: "Đinh! Nam phụ 1 Lục Vân Tiêu, độ hảo cảm tăng từ -50% lên 10%. Ký chủ quả là bậc thầy trà xanh!"