MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHào Quang Của Nữ Phụ Thế ThânChương 3: ÁNH TRĂNG GIỮA VŨNG BÙN

Hào Quang Của Nữ Phụ Thế Thân

Chương 3: ÁNH TRĂNG GIỮA VŨNG BÙN

1,046 từ

Giang Tuyết Ninh ngồi bên khung cửa sổ chạm ngọc của điện Phù Hoa, đưa mắt nhìn những đám mây ngũ sắc trôi bồng bềnh ngoài kia. Nàng biết, sự tĩnh lặng này chỉ là lớp vỏ bọc cho một cơn bão sắp sửa quét sạch Cửu Tiêu.

Thẩm Diệc Huyền đã đi vắng từ sáng sớm để chuẩn bị cho lễ phong Hậu – một quyết định điên rồ khiến cả tiên môn chấn động. Hắn để lại hàng chục lớp kết giới và ám vệ, biến điện Phù Hoa thành một cái lồng vàng lộng lẫy nhất thế gian. Tuyết Ninh khẽ thở dài, nàng vươn tay chạm vào sợi xích bạc nơi cổ chân. Tiếng leng keng của nó nghe thật vui tai nhưng lại ẩn chứa sự chiếm hữu đến nghẹt thở của vị Đế quân kia.

"Hệ thống, độ hảo cảm của nam chính hiện tại là bao nhiêu?" Tuyết Ninh hỏi thầm trong đầu.

"Đinh! Thẩm Diệc Huyền: 96%. Lưu ý: Độ hắc hóa cũng đang tăng cao do sự xuất hiện của các yếu tố ngoại cảnh. Ký chủ cần cẩn thận với Lục Vân Tiêu – người đang âm thầm quan sát cô từ bóng tối."

Tuyết Ninh nhếch môi cười nhạt. Lục Vân Tiêu – vị đại đệ tử nổi tiếng là thanh cao, chính trực, người đã dành cả nghìn năm để hận Tô Nguyệt. Nhưng nàng hiểu rõ, ranh giới giữa hận thù cực độ và tình yêu mù quáng vốn dĩ mỏng manh như một sợi tơ.

Nàng đứng dậy, khoác lên mình bộ y phục lụa trắng đơn sơ, mái tóc đen dài không cài trâm, cứ thế xõa tung trên vai. Nàng muốn ra ngoài. Dù kết giới của Thẩm Diệc Huyền rất mạnh, nhưng đối với người mang hơi thở của Tô Nguyệt như nàng, nó lại mở ra một cách dễ dàng như thể chào đón chủ nhân trở về.

Tuyết Ninh đi dạo về phía rừng trúc sau điện – nơi mà nghìn năm trước, Tô Nguyệt đã từng lừa dối và làm tổn thương sư đồ Thẩm Diệc Huyền nhiều nhất. Nàng vừa đi vừa nhặt những cánh hoa rụng, dáng vẻ cô độc và mong manh ấy lọt vào tầm mắt của một người đang đứng sau gốc trúc già.

Lục Vân Tiêu đứng đó, tay nắm chặt chuôi kiếm đến mức nổi cả gân xanh. Hắn vốn định đến để cảnh báo người phụ nữ này hãy rời khỏi sư phụ hắn, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ của nàng dưới ánh nắng nhạt, trái tim hắn bỗng nhiên thắt lại.

Nàng không còn vẻ lẳng lơ, kiêu ngạo của ngày cũ. Ngược lại, trong mắt nàng mang theo một nỗi buồn thâm trầm, như thể nàng đã thấu hiểu hết thảy nợ nần của kiếp trước.

"Người còn dám xuất hiện ở đây sao?" Giọng Lục Vân Tiêu lạnh lùng vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh lặng.

Tuyết Ninh khựng lại, nàng không quay đầu, chỉ khẽ nghiêng mặt, để lộ góc nghiêng thanh tú khiến vạn vật phải lu mờ: "Vân Tiêu, rừng trúc này vẫn như xưa, nhưng người... đã không còn là đứa trẻ luôn chạy theo sau ta gọi 'sư thúc' nữa rồi."

Lục Vân Tiêu nghiến răng, bước lên một bước: "Đừng dùng giọng điệu đó với ta! Tô Nguyệt, người là kẻ phản bội, là kẻ đã khiến sư phụ ta suýt chút nữa tan tành tu vi. Người sống lại để làm gì? Để tiếp tục hành hạ người sao?"

Tuyết Ninh lúc này mới chậm rãi quay người lại. Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt tràn đầy tàn lửa của Lục Vân Tiêu. Nàng không giải thích, không biện minh, nàng chỉ tiến lại gần hắn, từng bước một, chậm rãi đến mức Lục Vân Tiêu có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đang đập loạn.

Nàng dừng lại khi chỉ còn cách hắn nửa bước chân. Nàng đưa bàn tay nhỏ bé, trắng nõn chạm vào ngực trái của hắn – nơi trái tim đang đập một cách mất kiểm soát.

"Vân Tiêu, ngươi hận ta đến mức muốn giết ta ngay lập tức, hay ngươi hận ta vì... trong nghìn năm qua, ngươi chưa bao giờ quên được mùi hương trên người ta?"

Câu hỏi của nàng như một đòn giáng mạnh vào linh hồn Lục Vân Tiêu. Hắn đứng sững như trời trồng. Đúng vậy, hắn hận nàng, nhưng hắn cũng hận chính mình vì mỗi đêm nhắm mắt lại, hình ảnh người phụ nữ dưới gốc trúc này lại hiện ra, ám ảnh hắn suốt nghìn năm cô độc.

"Ngươi... người nói càn!" Lục Vân Tiêu gằn giọng, định đẩy tay nàng ra, nhưng xúc cảm mềm mại từ bàn tay nàng như một loại kịch độc, khiến hắn tê liệt cả ý chí.

Tuyết Ninh khẽ mỉm cười, nụ cười mang theo sự khiêu khích lẫn thương hại: "Ngươi nói ta là yêu nữ. Vậy hãy canh chừng ta cho kỹ. Đừng để ta lừa mất trái tim của ngươi thêm một lần nữa."

Nàng lướt qua người hắn, tà áo chạm nhẹ vào tay áo của Lục Vân Tiêu, để lại một mùi hương trà thanh khiết vương vấn. Lục Vân Tiêu đứng lặng giữa rừng trúc, thanh kiếm trong tay run lên bần bật. Hắn không biết rằng, trong khoảnh khắc đó, hạt mầm của sự điên cuồng đã bắt đầu đâm chồi trong lòng hắn.

Trong khi đó, tại điện nghị sự, Thẩm Diệc Huyền bỗng cảm thấy bồn chồn. Hắn cảm nhận được kết giới ở rừng trúc bị lay động. Ánh mắt hắn tối sầm lại, sát khí bao trùm cả đại điện khiến các trưởng lão đang tranh cãi cũng phải im bặt.

Hắn không nói một lời, xé toạc không gian để trở về Phù Hoa điện. Hắn không sợ nàng bỏ trốn, hắn chỉ sợ có kẻ khác đang nhìn ngắm báu vật của mình. Sự chiếm hữu của hắn đã đạt đến mức độ bệnh hoạn, và hắn sẽ không để bất kỳ ai – kể cả đồ đệ thân tín nhất – có cơ hội chạm vào nàng.

Trận chiến tranh giành và sự chiếm hữu cực đoan giữa ba người họ, chính thức bắt đầu từ giây phút này.