516 từ
Sau đêm đăng cơ Đế hậu đầy náo loạn, Giang Tuyết Ninh trở thành cái tên bị bàn tán nhiều nhất Cửu Tiêu. Người ta nói nàng là yêu nữ hoán xác, kẻ lại bảo nàng là thần tiên hạ phàm. Nhưng đối với Tuyết Ninh, điều khó nhằn nhất không phải là lời đồn, mà là đôi mắt của Lục Vân Tiêu – đại đệ tử của Thẩm Diệc Huyền.
Sáng sớm, Thẩm Diệc Huyền phải lên điện nghị sự với các trưởng lão về việc trấn áp yêu thú ở phương Nam. Hắn quyến luyến không rời, hôn lên trán nàng đến mấy lần mới chịu rời đi, còn không quên để lại một vòng bảo vệ quanh điện Phù Hoa.
Tuyết Ninh cảm thấy ngột ngạt, nàng quyết định ra vườn hoa linh dược phía sau điện để hít thở. Thế nhưng, nàng vừa bước ra đã thấy một bóng dáng cao gầy, đứng sừng sững như một thanh kiếm gãy giữa rừng hoa.
Lục Vân Tiêu.
Hắn là người chính trực nhất, cũng là người hận Tô Nguyệt nhất. Vì năm xưa, chính sự ích kỷ của Tô Nguyệt đã khiến sư phụ hắn – Thẩm Diệc Huyền – suýt nữa thì tàn phế tu vi.
"Tô sư thúc... hay ta nên gọi người là Đế hậu?" Giọng nói của Lục Vân Tiêu lạnh lùng, mang theo sự châm chọc rõ rệt.
Tuyết Ninh không hề nao núng. Nàng chậm rãi hái một bông hoa tuyết liên, xoay nhẹ trong tay, mỉm cười: "Vân Tiêu, năm xưa ta dạy ngươi lễ tiết, có lẽ ngươi đã quên sạch rồi."
Lục Vân Tiêu khựng lại. Ánh mắt hắn nhìn nàng đầy phức tạp. Nàng của hiện tại dường như vẫn là gương mặt đó, nhưng khí chất lại khác hẳn. Tô Nguyệt trước kia luôn nhìn hắn bằng ánh mắt khinh thường hoặc lả lơi, nhưng người phụ nữ trước mặt này... ánh mắt nàng trong veo, bình thản đến lạ kỳ.
"Người đừng hòng lừa gạt sư phụ thêm một lần nào nữa." Hắn tiến lại gần, thanh kiếm bên hông rung lên bần bật. "Ta sẽ tìm ra kẽ hở của người."
Tuyết Ninh không lùi lại, nàng thậm chí còn tiến lên một bước, khiến khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại. Mùi hương thanh khiết trên người nàng xộc vào mũi Lục Vân Tiêu khiến hắn cứng đờ.
"Vân Tiêu, ngươi ghét ta... hay là ngươi đang sợ chính mình?" Nàng khẽ thì thầm, đôi mắt lấp lánh như chứa cả bầu trời sao.
Đúng lúc đó, một luồng áp lực khủng khiếp giáng xuống. Thẩm Diệc Huyền xuất hiện, gương mặt hắn sa sầm như bầu trời trước cơn bão. Hắn nhìn thấy đồ đệ của mình đứng quá gần người phụ nữ của hắn.
"Vân Tiêu, ngươi đang làm gì?"
Thẩm Diệc Huyền bước tới, kéo mạnh Tuyết Ninh vào lòng, ánh mắt bắn ra những tia lửa giận dữ. Lục Vân Tiêu vội vàng quỳ xuống, nhưng ánh mắt vẫn lén nhìn về phía Tuyết Ninh. Hắn kinh ngạc nhận ra, trái tim mình vừa lỡ một nhịp.