372 từ
Thẩm Diệc Huyền đưa Tuyết Ninh về tẩm điện, đóng sầm cửa lại. Sự ghen tuông của một vị thần tiên sống hàng ngàn năm hóa ra cũng không khác gì một nam nhân bình thường, thậm chí còn dữ dội hơn.
"Nguyệt Nhi, nàng nói chuyện với hắn ta lâu như vậy làm gì?" Hắn ép nàng vào vách tường băng, hơi thở dồn dập.
Tuyết Ninh thầm thở dài, đúng là kiểu nam chính chiếm hữu trong truyện đây rồi. Nàng giả vờ sợ hãi, đôi mắt rưng rưng: "Chàng đang nghi ngờ thiếp sao? Thiếp chỉ thấy Vân Tiêu có vẻ không thích thiếp, nên muốn giải thích một chút..."
Nhìn thấy giọt nước mắt sắp rơi của nàng, trái tim Thẩm Diệc Huyền đau thắt lại. Hắn vội vàng ôm lấy nàng, giọng nói dịu lại nhưng vẫn tràn đầy tính độc chiếm: "Ta không nghi ngờ nàng, ta chỉ không thích bất cứ nam nhân nào nhìn nàng. Nàng là của ta, chỉ mình ta được nhìn thấy vẻ đẹp này thôi."
Hắn nâng cằm nàng lên, đặt vào đó một nụ hôn vừa sâu vừa nặng nề. Tuyết Ninh cảm nhận được sự run rẩy của hắn. Hắn sợ mất nàng đến mức cực đoan.
Để xoa dịu hắn, Tuyết Ninh vòng tay ôm lấy cổ hắn, chủ động đáp lại nụ hôn. Hành động này khiến Thẩm Diệc Huyền sướng phát điên. Hắn bế bổng nàng lên, đi về phía chiếc giường phủ đầy lông cáo trắng.
"Nguyệt Nhi, ta muốn cả thế giới này biết nàng là của ta."
Đêm đó, Thẩm Diệc Huyền không ngủ. Hắn cứ ngồi đó, nắm tay nàng, nhìn nàng ngủ suốt cả đêm. Hắn bắt đầu nảy sinh một ý nghĩ điên rồ: Hắn muốn nhốt nàng lại, dựng lên một cung điện bằng ngọc bích chỉ có mình hắn và nàng, để nàng không bao giờ phải tiếp xúc với bất kỳ ai nữa.
Nhưng hắn không biết rằng, Tuyết Ninh chỉ đang giả vờ ngủ. Hệ thống liên tục báo: "Độ chiếm hữu của nam chính tăng lên 105%. Cảnh báo: Nguy cơ bị giam cầm (Prisoner trope) đang đến gần!"
Tuyết Ninh thầm mắng trong lòng: 10 tỷ đúng là không dễ kiếm mà!