393 từ
Trong khi Cửu Tiêu còn đang chìm trong sự sủng ái vô tận của Đế quân dành cho Đế hậu, thì ở cực Nam của đại lục – nơi được gọi là Ma Vực – một luồng ma khí đen đặc bỗng nhiên bùng phát.
Trong sâu thẳm của huyết trì, một đôi mắt đỏ rực mở ra. Đó là Dạ Sát – Ma tôn của Ma giới, kẻ năm xưa từng bị Tô Nguyệt đâm một nhát kiếm chí mạng ngay giữa tim.
"Hơi thở này... là của nàng ta?" Dạ Sát vươn bàn tay đầy những vết sẹo đáng sợ, bóp nát một đóa hoa hồng đen.
Hắn cười, tiếng cười khàn đặc như tiếng quỷ hú. Hắn không hận nàng vì nhát kiếm đó, trái lại, hắn phát điên vì nhát kiếm đó. Với một kẻ điên cuồng như Dạ Sát, nỗi đau mà nàng gây ra là thứ duy nhất khiến hắn cảm thấy mình còn sống.
"Tô Nguyệt, nàng lại sống lại rồi sao? Thẩm Diệc Huyền nhốt nàng trong cái lồng chim đó lâu quá rồi, để ta đón nàng về nhé?"
Cùng lúc đó, tại Cửu Tiêu, Tuyết Ninh bỗng cảm thấy một luồng ớn lạnh dọc sống lưng. Nàng đang ngồi uống trà cùng Thẩm Diệc Huyền thì một con bướm đen nhỏ xíu không biết từ đâu bay vào, đậu lên ngón tay nàng.
Sắc mặt Thẩm Diệc Huyền lập tức biến đổi. Hắn phất tay, con bướm tan thành tro bụi.
"Ma khí?" Hắn nghiến răng, sát khí tràn ngập.
Tuyết Ninh giả vờ không hiểu: "Diệc Huyền, có chuyện gì vậy?"
Thẩm Diệc Huyền ôm chặt nàng vào lòng, giọng nói lạnh thấu xương: "Không có gì. Chỉ là một vài con ruồi bọ ở phương Nam thôi. Nàng đừng sợ, có ta ở đây, không kẻ nào chạm được vào một sợi tóc của nàng."
Tuyết Ninh dựa vào ngực hắn, nhưng tâm trí nàng lại bắt đầu tính toán. Theo nguyên tác, Ma tôn Dạ Sát là một kẻ cực kỳ khó lường và thâm độc. Sự xuất hiện của hắn sẽ khiến cốt truyện đi chệch hướng nhanh chóng.
Nàng cần phải chuẩn bị. Nếu Thẩm Diệc Huyền là một vầng trăng lạnh, thì Dạ Sát chính là ngọn lửa thiêu rụi mọi thứ. Và nàng, phải đứng giữa hai thế lực này để hoàn thành nhiệm vụ của mình.