MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHào Quang Của Nữ Phụ Thế ThânChương 7: CÁI BẪY TRONG CUNG ĐIỆN NGỌC

Hào Quang Của Nữ Phụ Thế Thân

Chương 7: CÁI BẪY TRONG CUNG ĐIỆN NGỌC

527 từ

Sau sự xuất hiện của con bướm ma khí, Thẩm Diệc Huyền trở nên nhạy cảm đến mức cực đoan. Hắn ra lệnh phong tỏa điện Phù Hoa, không cho bất kỳ ai ra vào, kể cả các trưởng lão cấp cao. Đối với hắn, Cửu Tiêu không còn là nơi an toàn nhất, chỉ có vòng tay của hắn mới là nơi duy nhất Tuyết Ninh được phép tồn tại.

Sáng hôm đó, Tuyết Ninh tỉnh dậy và thấy chân mình nặng trĩu. Nàng cúi xuống nhìn, một sợi xích vàng thanh mảnh, được chạm khắc phù văn tinh xảo, đang khóa chặt cổ chân nàng vào thành giường ngọc. Sợi xích dài khoảng mười mét, đủ để nàng đi lại trong phòng nhưng không thể bước ra khỏi cửa.

"Diệc Huyền?" Tuyết Ninh khẽ gọi, giọng nói run rẩy đầy vẻ tổn thương.

Từ trong bóng tối của rèm che, Thẩm Diệc Huyền chậm rãi bước ra. Gương mặt hắn mệt mỏi, đôi mắt hằn lên những tia máu vì thức trắng nhiều đêm. Hắn quỳ xuống bên cạnh nàng, áp mặt vào bàn chân nhỏ bé của nàng, giọng nói khàn khàn:

"Nguyệt Nhi, đừng giận ta. Dạ Sát đã bắt đầu hành động. Hắn là một tên điên, hắn sẽ cướp nàng đi. Ta không thể mất nàng thêm một lần nào nữa. Chỉ cần ở đây, nàng sẽ bình an."

Tuyết Ninh nhìn sợi xích vàng, trong lòng thầm mắng: Đây chính xác là tình tiết 'giam cầm' mà hệ thống cảnh báo! Nhưng nàng biết, đối với kiểu đàn ông này, càng chống đối hắn càng điên. Nàng cần dùng nhu thắng cương.

Nàng không khóc lóc, không gào thét. Nàng chậm rãi vươn tay, vuốt ve mái tóc bạc của hắn, rồi nâng khuôn mặt hắn lên. Đôi mắt nàng đong đầy sự buồn bã nhưng lại xen lẫn sự bao dung:

"Diệc Huyền, chàng nghĩ sợi xích này có thể giữ được trái tim thiếp sao? Nếu thiếp muốn đi, thiếp đã đi từ nghìn năm trước. Thiếp ở lại vì chàng, chứ không phải vì sợi xích này."

Thẩm Diệc Huyền sững người. Hắn nhìn thấy sự chân thành (giả tạo) trong mắt nàng. Trái tim hắn nhói đau, sự tự tôn của một vị Đế quân bị lòng chiếm hữu che mờ bỗng chốc lung lay.

"Thiếp thấy đau..." Nàng khẽ thốt lên, chỉ vào cổ chân đang hơi đỏ lên vì vòng vàng.

Thực tế, vòng vàng được làm bằng tiên khí, vốn không gây đau, nhưng sự "nhạy cảm" của Tuyết Ninh khiến Thẩm Diệc Huyền lập tức hoảng loạn. Hắn vội vàng tháo xích, ôm nàng vào lòng như thể vừa phạm phải một trọng tội.

"Ta sai rồi, Nguyệt Nhi, ta không khóa nàng nữa. Đừng ghét ta, cầu xin nàng..."

Hệ thống vang lên: "Độ hảo cảm: 97%. Cảnh báo: Nam chính đã rơi vào trạng thái 'phụ thuộc cảm xúc'. Ký chủ đang kiểm soát tình hình rất tốt."

Tuy nhiên, sự yên bình này không kéo dài được lâu. Từ phía bên ngoài, tiếng chuông cảnh báo của Cửu Tiêu vang lên dồn dập. Ma khí cuồn cuộn tràn về phía đỉnh núi.