491 từ
Bầu trời Cửu Tiêu vốn dĩ luôn trong xanh, nay bỗng bị nhuộm đen bởi những đám mây u ám. Một bóng người mặc huyết y, tóc đen bay loạn trong gió, đứng hiên ngang trên thanh cự kiếm giữa không trung.
Dạ Sát. Ma tôn của Ma giới, kẻ mang theo nợ máu với cả tu chân giới.
"Thẩm Diệc Huyền! Đưa người của ta ra đây, nếu không hôm nay ta sẽ san bằng Cửu Tiêu!" Giọng nói của hắn như sấm sét, chấn động đến mức những đệ tử tu vi thấp đều ngã quỵ.
Thẩm Diệc Huyền đặt Tuyết Ninh ngồi xuống ghế, hôn nhẹ lên môi nàng một cái, ánh mắt chuyển từ sủng ái sang lạnh lùng thấu xương: "Nàng ở đây đợi ta. Không được ra ngoài."
Hắn bay vút lên không trung, nghênh chiến. Hai vị cường giả mạnh nhất lục giới va chạm, tạo ra những đợt sóng xung kích khiến cả ngọn núi rung chuyển.
Tuyết Ninh ở trong điện, nhìn qua khe cửa. Nàng biết đây là cơ hội để nàng xây dựng hình ảnh "Vạn người mê" trước mặt cả hai phe. Nàng không ngồi yên. Nàng lợi dụng lúc hỗn loạn, chạy ra ngoài điện.
Lục Vân Tiêu, đại đệ tử của Thẩm Diệc Huyền, đang chỉ huy đệ tử phòng thủ thì thấy Tuyết Ninh chạy ra. Hắn hốt hoảng: "Đế hậu! Người ra đây làm gì? Mau trở vào!"
Tuyết Ninh nhìn hắn, đôi mắt tràn đầy vẻ lo lắng cho Thẩm Diệc Huyền: "Vân Tiêu, sư phụ ngươi đang gặp nguy hiểm, ta không thể đứng nhìn."
Đúng lúc đó, Dạ Sát nhìn thấy nàng. Đôi mắt đỏ rực của hắn sáng lên một sự cuồng nhiệt bệnh hoạn. Hắn mặc kệ đòn tấn công của Thẩm Diệc Huyền, lao thẳng về phía Tuyết Ninh.
"Nguyệt Nhi! Nàng nhìn xem, vị Đế quân của nàng cũng chỉ có thế thôi!"
Dạ Sát hạ cánh xuống trước mặt Tuyết Ninh, bàn tay đầy ma khí vươn ra định chạm vào mặt nàng. Lục Vân Tiêu lập tức rút kiếm ngăn cản, nhưng bị Dạ Sát hất văng ra xa.
Tuyết Ninh không lùi lại. Nàng đứng thẳng, nhìn thẳng vào mắt Ma tôn. Nàng khẽ gọi: "Dạ Sát... dừng tay lại đi."
Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng lại khiến Ma tôn tàn bạo nhất lịch sử khựng lại. Hắn nhìn nàng, hơi thở dồn dập: "Nàng còn nhớ tên ta? Nàng không hận ta vì năm xưa ta đã cưỡng ép nàng sao?"
Tuyết Ninh lắc đầu, vẻ mặt thanh khiết như một đóa sen: "Mọi chuyện đã qua rồi. Ta không muốn thấy ai phải đổ máu vì ta nữa."
Sự dịu dàng đột ngột này khiến Dạ Sát sững sờ. Hắn vốn dĩ đến đây để cướp đoạt, để trả thù, nhưng đứng trước ánh mắt này, hắn bỗng thấy mình giống như một đứa trẻ hư đang cố gắng gây chú ý với mẫu thân.