491 từ
Sau trận đại náo của Ma tôn, không khí tại Cửu Tiêu chưa kịp lắng xuống thì một luồng hào quang rực rỡ từ chín tầng trời bỗng chốc bao phủ cả vạn dặm. Tiếng nhạc tiên thanh thoát vang lên, mây ngũ sắc lượn lờ. Đó là dấu hiệu của người từ Thần giới giáng lâm.
Trong điện Phù Hoa, Giang Tuyết Ninh vừa tỉnh dậy sau "cơn ngất xỉu" đầy tính toán. Nàng thấy Thẩm Diệc Huyền vẫn ngồi đó, đôi mắt sâu thẳm đầy tơ máu cho thấy hắn đã canh giữ nàng suốt cả đêm không rời.
"Nguyệt Nhi, nàng tỉnh rồi?" Hắn vội vàng nâng nàng dậy, đưa bát canh sâm vạn năm lên môi nàng, cử chỉ dịu dàng như thể nàng là thủy tinh dễ vỡ.
Đúng lúc đó, một giọng nữ cao ngạo, lạnh lùng vang lên từ phía cửa điện: "Diệc Huyền, huynh vì một kẻ thế thân mà bỏ mặc cả đại lễ nghênh đón ta sao?"
Tuyết Ninh nương theo hướng giọng nói nhìn sang. Một nữ tử mặc y phục dát vàng lộng lẫy, gương mặt xinh đẹp nhưng đầy vẻ kiêu kỳ đang đứng đó. Đây chính là Lạc Thanh Dao – Thượng Tiên của Thần giới, người có hôn ước từ ngàn năm trước với Thẩm Diệc Huyền.
Thẩm Diệc Huyền không thèm ngoảnh đầu lại, giọng nói lạnh thấu xương: "Cút ra ngoài. Ai cho phép ngươi bước vào tẩm điện của ta?"
Lạc Thanh Dao sững sờ, rồi ánh mắt nàng ta đổ dồn vào Tuyết Ninh, đầy sự khinh bỉ: "Ả ta chỉ là một phế vật có gương mặt giống Tô Nguyệt. Diệc Huyền, huynh tỉnh lại đi! Tô Nguyệt thật đã chết rồi, ả này chỉ là một kẻ giả mạo hèn mọn!"
Tuyết Ninh không hề tức giận. Nàng chỉ khẽ run lên, nép sát vào lồng ngực Thẩm Diệc Huyền, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu, đầy vẻ uất ức: "Diệc Huyền... vị tỷ tỷ này nói đúng. Thiếp chỉ là kẻ vô dụng, không xứng với chàng. Hay là... để thiếp đi đi."
Chiêu "lạt mềm buộc chặt" này của Tuyết Ninh lập tức có tác dụng. Thẩm Diệc Huyền nghe xong, trái tim như bị ai bóp nghẹt. Hắn ôm chặt lấy nàng, quay sang nhìn Lạc Thanh Dao bằng ánh mắt như muốn giết người.
"Ta nói lại một lần nữa: Biến khỏi tầm mắt của ta. Nếu nàng ấy tổn thương một sợi tóc, ta sẽ san bằng cả thần cung của ngươi!"
Lạc Thanh Dao run rẩy vì sợ hãi lẫn tức giận. Nàng ta không ngờ vị hôn phu luôn lạnh lùng lại có thể vì một nữ nhân mà điên cuồng đến thế. Nàng ta nghiến răng bỏ đi, nhưng trong lòng đã hạ quyết tâm phải tiêu diệt "kẻ thế thân" này.
Tuyết Ninh dựa vào ngực hắn, thầm cười lạnh: Trà xanh gặp trà xanh, xem ai cao tay hơn nhé.