460 từ
Lạc Thanh Dao không dễ dàng bỏ cuộc. Nàng ta tổ chức một buổi yến tiệc tiên môn, lấy danh nghĩa là mừng sự trở về của mình, thực chất là muốn làm nhục Tuyết Ninh trước mặt mọi người.
Thẩm Diệc Huyền vốn không muốn đi, nhưng Tuyết Ninh lại chủ động nắm lấy tay hắn, nhẹ nhàng khuyên nhủ: "Diệc Huyền, nàng ấy là người của Thần giới, nếu chàng không nể mặt, e là tiên môn sẽ gặp khó khăn. Thiếp muốn cùng chàng đi, thiếp không muốn làm gánh nặng của chàng."
Nhìn vẻ mặt hiểu chuyện của nàng, Thẩm Diệc Huyền vừa xót xa vừa yêu chiều. Hắn cho người chuẩn bị bộ xiêm y lộng lẫy nhất, làm từ lụa thiên hà, đính hàng ngàn viên trân châu biển sâu để nàng diện.
Tại buổi yến tiệc, sự xuất hiện của hai người khiến tất cả im bặt. Thẩm Diệc Huyền nắm chặt tay Tuyết Ninh, dìu nàng ngồi vào vị trí cao nhất.
Lạc Thanh Dao cố tình lên tiếng: "Nghe nói Đế hậu có tài nghệ phi phàm, hay là nhân dịp này, mời người múa một điệu để chúng tiên cùng thưởng thức?"
Trong giới tu tiên, việc múa hát vốn bị coi là thấp kém, chỉ dành cho những kẻ hầu người hạ. Đây rõ ràng là một cái bẫy để hạ thấp phẩm giá của Tuyết Ninh.
Lục Vân Tiêu đứng phía dưới, đôi mày nhíu chặt. Hắn định đứng ra giải vây cho nàng, nhưng lại thấy Tuyết Ninh mỉm cười đứng dậy.
Nàng không múa, nàng chỉ nhẹ nhàng bước đến giữa sảnh điện, lấy ra một chiếc sáo ngọc. Tiếng sáo vang lên, không phải là những giai điệu u mị, mà là một bản nhạc mang theo tiên khí thanh khiết, khiến vạn hoa trong ngự uyển bỗng chốc nở rộ giữa đêm đông, linh khí xung quanh điện tăng vọt.
Mọi người đều kinh ngạc. Đây không phải là tài nghệ của một người bình thường, đây là khả năng câu thông thiên địa!
Ngay khi kết thúc bản nhạc, Tuyết Ninh bỗng nhiên lảo đảo, sắc mặt tái nhợt. Thẩm Diệc Huyền lập tức lao đến bế thốc nàng lên.
"Thiếp... thiếp thấy hơi chóng mặt, chắc do linh lực không đủ..." Nàng thì thào vào tai hắn.
Thẩm Diệc Huyền quay sang nhìn Lạc Thanh Dao, đôi mắt đỏ rực sát khí: "Ngươi ép nàng dùng linh lực khi cơ thể còn yếu? Lạc Thanh Dao, nể tình Thần giới, ta không giết ngươi, nhưng từ nay về sau, cấm ngươi bước chân vào Cửu Tiêu!"
Nói rồi, hắn bế nàng rời đi trước sự chứng kiến của hàng trăm vị tiên nhân, bỏ lại một Lạc Thanh Dao tái mặt vì nhục nhã.