299 từ
Về đến tẩm điện, Thẩm Diệc Huyền không để Tuyết Ninh xuống đất dù chỉ một giây. Hắn bế nàng vào hồ nước nóng chứa linh dịch, cẩn thận tắm rửa cho nàng.
Tuyết Ninh cảm nhận được bàn tay của hắn đang run rẩy. Hắn đang sợ. Nàng khẽ vươn tay ôm lấy cổ hắn: "Diệc Huyền, thiếp không sao mà."
Hắn đột nhiên ép nàng vào thành hồ, nụ hôn rơi xuống dồn dập và nóng bỏng như muốn thiêu cháy nàng. "Nàng quá rực rỡ... Nguyệt Nhi, nàng quá rực rỡ khiến ta chỉ muốn giấu nàng đi. Ta không muốn bất cứ ai thấy nàng múa, thấy nàng thổi sáo, thậm chí không muốn ai thấy nàng mỉm cười."
Hắn cắn nhẹ vào vai nàng, để lại một dấu đỏ thẫm như một biểu tượng của sự đánh dấu chủ quyền.
"Nàng là của ta. Chỉ của ta thôi."
Trong khi đó, ở Ma giới, Dạ Sát đã hay tin về buổi yến tiệc. Hắn đập tan ngai vàng của mình, gầm lên: "Thẩm Diệc Huyền, ngươi không bảo vệ được nàng, vậy thì để ta!"
Và ở một góc tối của tiên môn, Lục Vân Tiêu đang cầm một mảnh y phục của Tuyết Ninh đánh rơi, ánh mắt hắn không còn vẻ chính trực như trước, mà thay vào đó là một sự khao khát thầm kín đầy tội lỗi.
Hệ thống vang lên trong đầu Tuyết Ninh: "Đinh! Chúc mừng ký chủ. Nam phụ thứ ba - Đại đệ tử Lục Vân Tiêu - đã bắt đầu 'hắc hóa'. Độ khó của nhiệm vụ tăng lên, nhưng điểm thưởng cũng tăng gấp đôi!"
Tuyết Ninh nhắm mắt lại, tận hưởng sự cung phụng của Thẩm Diệc Huyền, khóe môi khẽ nhếch: Đúng rồi, hãy cứ điên cuồng vì tôi đi.