518 từ
Sau đêm yến tiệc, Cửu Tiêu không còn yên bình như trước. Thẩm Diệc Huyền dường như đã biến thành một con người khác. Hắn không còn cho phép Tuyết Ninh bước chân ra khỏi điện Phù Hoa, dù chỉ là nửa bước. Thậm chí, ngay cả việc tắm rửa hay thay y phục, hắn cũng muốn tự tay làm, không cho bất kỳ cung nữ nào chạm vào nàng.
Tuyết Ninh ngồi bên cửa sổ, nhìn qua lớp kết giới mờ ảo bao quanh điện. Nàng biết, con cá đã cắn câu quá sâu, và giờ là lúc để dây câu hơi căng một chút.
"Diệc Huyền, chàng có thấy mình đang biến thiếp thành một con chim trong lồng không?" Nàng không nhìn hắn, giọng nói mang theo chút nghẹn ngào, cô độc.
Thẩm Diệc Huyền đang phê duyệt tấu chương ở bàn bên cạnh, nghe vậy liền khựng lại. Hắn bước đến, vòng tay ôm chặt lấy nàng từ phía sau, vùi đầu vào hõm cổ nàng: "Ta chỉ đang bảo vệ nàng. Thế giới bên ngoài quá nguy hiểm, kẻ muốn cướp nàng đi quá nhiều."
Tuyết Ninh xoay người lại, đôi mắt to tròn ngập nước nhìn thẳng vào hắn: "Nhưng thiếp cũng biết buồn, cũng biết nhớ ánh nắng ngoài kia. Nếu chàng cứ giữ thiếp thế này, thiếp sợ một ngày nào đó, thiếp sẽ lại 'biến mất' như nghìn năm trước, vì không còn lý do gì để ở lại."
Từ "biến mất" như một cái vảy ngược của rồng, chạm vào là đau đớn tột cùng. Thẩm Diệc Huyền run rẩy, hắn sợ hãi lùi lại một bước, ánh mắt tràn đầy sự hoảng loạn. Hắn không nói gì, lẳng lặng rời khỏi điện.
Nhưng hắn không biết, ngay khi hắn vừa đi, một bóng đen đã lẻn qua kẽ hở của kết giới – thứ mà Thẩm Diệc Huyền tưởng chừng vô hại nhưng thực chất lại là lối đi riêng của đại đệ tử Lục Vân Tiêu.
Lục Vân Tiêu xuất hiện, nhưng lần này hắn không mặc đạo bào thanh khiết của tiên môn. Trên người hắn tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo, đôi mắt chứa đầy sự cố chấp.
"Sư thúc... à không, Tuyết Ninh." Hắn gọi tên nàng trực tiếp. "Sư phụ đã điên rồi. Người không nên bị nhốt ở đây. Đi với ta, ta sẽ đưa người đến một nơi mà không ai có thể làm phiền người."
Tuyết Ninh nhìn Lục Vân Tiêu, trong lòng thầm kinh ngạc. Tên đồ đệ chính trực này hóa ra lại là kẻ "hắc hóa" nhanh nhất. Nàng không từ chối, cũng không đồng ý, chỉ khẽ đưa tay chạm vào tay hắn: "Vân Tiêu, ngươi có biết mình đang làm gì không? Đây là phản môn."
"Vì người, phản cả thiên hạ này ta cũng cam lòng." Lục Vân Tiêu nắm chặt lấy tay nàng, ánh mắt cuồng nhiệt không kém gì Thẩm Diệc Huyền.
Hệ thống vang lên: "Đinh! Nam phụ 1 đã chính thức hắc hóa. Cấp độ chiếm hữu: 90%. Ký chủ hãy chuẩn bị, màn kịch hay sắp bắt đầu."