MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHào Quang Của Nữ Phụ Thế ThânChương 14: ĐÊM TRĂNG MÁU VÀ SỰ PHẢN BỘI

Hào Quang Của Nữ Phụ Thế Thân

Chương 14: ĐÊM TRĂNG MÁU VÀ SỰ PHẢN BỘI

482 từ

Đêm đó, mây đen kéo về che lấp ánh trăng. Cả Cửu Tiêu chìm trong sự im lặng đáng sợ. Lục Vân Tiêu đã dùng cấm thuật của mình để tạm thời vô hiệu hóa một phần kết giới của điện Phù Hoa.

Hắn dẫn Tuyết Ninh chạy trốn qua những con đường mòn bí mật trên núi. Tuyết Ninh giả vờ yếu đuối, liên tục vấp ngã để kéo dài thời gian. Nàng biết, Thẩm Diệc Huyền sẽ sớm phát hiện ra.

"Nhanh lên, chúng ta sắp ra khỏi lãnh địa Cửu Tiêu rồi." Lục Vân Tiêu siết chặt tay nàng, mồ hôi thấm đẫm trán.

Nhưng ngay khi họ chạm đến ranh giới, một luồng ánh sáng trắng lóa mắt giáng xuống. Thẩm Diệc Huyền đứng đó, tay cầm Trảm Tiên Kiếm, gương mặt lạnh lùng như một vị thần chết.

"Vân Tiêu, ta đã dạy ngươi vạn điều, nhưng không dạy ngươi cách cướp thê tử của sư phụ mình." Giọng nói của hắn bình thản đến đáng sợ, nhưng linh lực xung quanh đã bắt đầu bùng nổ, khiến cây cối xung quanh nát vụn.

Lục Vân Tiêu che chắn trước mặt Tuyết Ninh: "Người không yêu nàng, người chỉ coi nàng là một món đồ chơi để bù đắp cho lỗi lầm quá khứ! Người không xứng đáng có được nàng!"

Trận chiến nổ ra. Thẩm Diệc Huyền không hề nương tay với đồ đệ của mình. Từng chiêu thức đều mang theo sát ý. Lục Vân Tiêu dù tài giỏi nhưng không thể là đối thủ của Đế quân. Hắn bị đánh văng ra xa, máu nhuộm đỏ vạt áo trắng.

Tuyết Ninh thấy thời cơ đã đến. Nàng chạy lao ra giữa hai người, dang tay che cho Lục Vân Tiêu.

"Dừng lại! Đừng đánh nữa!" Nàng hét lên, nước mắt rơi lã chã.

Thẩm Diệc Huyền khựng kiếm lại, đôi mắt hắn đỏ rực vì ghen tuông: "Nàng bảo vệ hắn? Nàng vì hắn mà dám đứng trước mũi kiếm của ta?"

Tuyết Ninh nghẹn ngào: "Thiếp không bảo vệ hắn, thiếp đang bảo vệ chàng! Chàng giết đệ tử mình, chàng sẽ bị tâm ma thiêu rụi! Diệc Huyền, xin chàng, hãy tỉnh lại đi!"

Nàng quỳ sụp xuống, ôm lấy chân Thẩm Diệc Huyền. Hành động này của nàng như một đòn giáng mạnh vào sự kiêu ngạo của hắn. Hắn buông kiếm, quỳ xuống ôm lấy nàng, khóc không thành tiếng.

"Tại sao... tại sao nàng luôn muốn rời xa ta? Ta đã cho nàng tất cả, ngay cả mạng sống này ta cũng có thể đưa cho nàng..."

Lục Vân Tiêu nhìn cảnh tượng đó, lòng đau như cắt. Hắn nhận ra, dù mình có cố gắng thế nào, trong mắt nàng, hắn vẫn chỉ là một kẻ ngoài cuộc. Hắn lẳng lặng biến mất vào bóng tối, nhưng trong lòng đã thề, nhất định sẽ có ngày trở lại cướp nàng đi.